Tuesday, August 19, 2014

Loạt hình về bản chất cuộc sống khiến bạn phải giật mình

Loạt ảnh về cách con người đối xử với nhau, hay bản chất của thành công là những điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.


Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.
3-4567-1407922674.jpg
Đôi khi cuộc sống có nhẹ nhàng thoải mái hay không là dựa vào việc bạn lựa chọn con đường như thế nào.
4-5758-1407922674.jpg
Thành công đôi khi bị đánh đổi bởi phút chốc chán nản.
5-2574-1407922674.jpg
Không cần bảo thủ quy tắc, dám sáng tạo mới có thể đánh bại đối thủ.
8-5364-1407922676.jpg
Phương hướng không đúng thì càng cố gắng càng gian nan.
1-7286-1407922673.jpg
Nắm trong tay nhiều tài nguyên đến đâu không quan trọng. Nếu bạn không biết cách sử dụng thì vĩnh viễn không bao giờ là đủ.
7-9005-1407922676.jpg
Có một ngày, bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái có thể sẽ rất to lớn.
12-1630-1407922676.jpg
Đến một ngày, cuộc sống của con người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ.
13-1671-1407922676.jpg
Người nghèo khổ phải quỳ gối phục tùng kẻ quyền quý và mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa.
17-3409-1407922677.jpg
Kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
21-6461-1407925083.jpg
Sự thờ ơ lan dần trong cộng đồngkhiến người ta không còn đức tin.
 
9_1407923172.jpg
Rừng xanh dần bị con người biến thành than củi.
10_1407923172.jpg
Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi.
15_1407923186.jpg
Cuộc sống khốn khó của những người nghèo khổ.
14_1407923187.jpg
Sự chênh lệch giàu nghèo, bóc lột là vấn nạn thời nào cũng có.
19_1407923207.jpg
Con người tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân trước tai họa mình gây ra.
16_1407924990.jpg
Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra.
20_1407923218.jpg
Có những thứ không là gì với người này nhưng lại rất có giá trị với người khác.
18_1407923219.jpg
Những thiết bị công nghệ hiện đại do con người tạo ra sẽ hủy diệt môi trường sống của chính chúng ta.
Depression.jpg
Phiền muộn, trầm cảm như cái bóng vô hình ngày càng lớn dần rồi bóp nghẹt con người.

Friday, April 18, 2014

Hạnh phúc là cho đi

Đôi khi, hạnh phúc không chỉ là nhận được, hạnh phúc còn là những gì bạn cho đi.


Một người đàn ông tốt bụng không may qua đời. Sau khi chết, ông lên đến thiên đường và gặp Thánh Peter trước cửa. Thánh Peter vui vẻ chào đón: “Chào ông! Ông có thể bước qua cánh cửa này ngay bây giờ. Tuy nhiên, vì ông đã sống một cuộc đời rất tốt đẹp, nên trước khi đến với thiên đường, ông có thể đi thăm thú địa ngục nếu ông muốn”. Người đàn ông rất tò mò, nghĩ thầm tại sao không, và từ từ bước những bậc cầu thang đầu tiên dẫn xuống địa ngục.
Đằng sau cánh cửa, ông nhìn thấy rất nhiều người đang ngồi quanh một chiếc bàn với những món ăn hấp dẫn, ngon mắt. Nhưng lạ một nỗi, tất cả mọi người đều rất buồn và đau khổ; bởi vì họ phải sử dụng những chiếc dao và dĩa rất dài, đến nỗi họ loay hoay không biết làm thế nào để đưa thức ăn vào miệng. Họ chỉ biết ngồi nhìn và khóc lóc.

Người đàn ông quay trở lại thiên đường, hỏi thánh Peter: “Thưa ngài, tôi rất vui được đến với thiên đường. Ở dưới kia thật sự là một sự trừng phạt khủng khiếp”. Thánh Peter đáp: “Chào mừng ông”, rồi để người đàn ông bước qua cánh cổng thiên đường.
Khi đặt chân đến thiên đường, người đàn ông rất ngạc nhiên. Vẫn là khung cảnh y như dưới địa ngục: những con người với những chiếc dĩa dài vướng víu trên một bàn ăn thịnh soạn. Nhưng có một điều khác là: thay vì khóc than như ở dưới địa ngục, họ vui vẻ đút cho nhau ăn. “Nếm thử món này đi”, “Món này nữa”, “Ngón quá”, họ cười vang.
Hạnh phúc không ở đâu xa, hạnh phúc là khi chúng ta cùng giúp nhau vượt qua khó khăn; là khi mang lại hạnh phúc cho người khác. Đừng ích kỷ chỉ nghĩ đến mình, hãy mở rộng tấm lòng, mang niềm vui cho mọi người. Tự khắc bạn sẽ được nhận lại hạnh phúc – hạnh phúc ở trong tim. Có thứ hạnh phúc gọi là cho đi!

Sunday, March 30, 2014

Cho ngày mưa…

Trời cứ mưa mãi thôi. Một mình len lỏi trong dòng người giữa phố đông, trở về nhà sau một ngày bình thường nơi công sở mà lòng cứ nôn nao thèm được ngồi yên ả đâu đó trong một quán café.
Quán nhỏ có ô cửa kính trong suốt, từ tầng cao dõi mắt ra ngoài ngắm dòng người ngược xuôi, ngắm mưa rơi. Cứ muốn ngồi như thế, lặng yên như thế, nghe trong lòng nỗi bình thản từ từ trôi êm.
Hình như lòng cũng giăng mưa giữa tiết trời tháng ba. Hình như nhớ! Tôi nhớ anh, tôi nhớ chính tôi của những ngày tháng cũ. Kỷ niệm còn là gì đâu, như pha lê vụn vỡ theo tháng ngày. Chỉ là ký ức đôi khi cứ quay đầu nhìn lại, nhói lên một chút khe khẽ để nhắc ta phút giây nào từng ngang qua. Ký ức chẳng còn đủ để làm đau nhau khi nhớ lại. Chỉ là, thảng hoặc, mơ hồ ta vẫn chạnh lòng nhớ đến, váng vất bước chân, một cái nắm tay, một ảnh hình xưa cũ. Chỉ là, đôi khi, có ai đó, có điều gì đó quen thuộc… miên man ta nhớ về.

Mưa dường như hay khiến lòng người buồn và hoài niệm, chông chênh. Cơn mưa tắm ướt một thời tuổi trẻ dại khờ, mộng mơ, yêu thương. Chúng tôi đã từng cùng nhau ngang qua một cơn mưa, cùng loang ướt tháng năm đầy nhiệt huyết, đam mê, cùng nắm tay dắt nhau qua những ngày mưa lạnh hắt hiu, hay những cơn mưa rào mùa hè ào ạt đến rồi đi. Chúng tôi từng mong ước được cùng nắm tay nhau mãi mãi đi qua mọi cơn mưa thanh xuân đến tuổi già. Mong ước ngồi phía sau áp mặt lên lưng người, cùng chung chiếc áo mưa đi qua tất cả những chống chếnh bão bùng.
Tuổi trẻ và khi yêu, người ta luôn ước ao những điều đẹp nhất cùng nhau. Ai biết trước thời gian cuốn đi biết bao hoài vọng, đem đến sự chia lìa. Giờ đây, mỗi người đã có một cơn mưa nhỏ riêng lòng mình, ướt một khoảng trời riêng. Chỉ là, một ngày mưa bay trên phố, có cơn mưa nhỏ ngày xưa vô tình ghé ngang…
Theo Diên Vỹ – Dân trí

Tuesday, January 21, 2014

Hãy cứ khóc nếu em thấy tuyệt vọng

Trà chanh tình yêu: Mùa đông đến rồi, liệu em có đang cảm thấy cô đơn hay mệt mỏi? Liệu em có đang cảm thấy bất lực trước thế giới và tuyệt vọng với chính mình?
Bởi vì ngoài nước mắt, ngoài tiếng nấc nghẹn khi được trút toàn bộ bức bối ra ngoài, em sẽ chẳng thể làm gì hơn để có thể hóa giải những gánh nặng trong lòng. Thay vì cố gắng gồng gánh chịu đựng, thay vì tìm đến bất cứ ai để dựa dẫm hoặc chia sẻ, thì hãy tìm một góc nào đó thật yên tĩnh mà khóc đi em.
Chỉ một mình em, hãy khóc thật lớn. Khóc ra được rồi, em sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Cuộc đời vốn là một ván bài không công bằng, những chuyện tàn nhẫn thì vẫn diễn ra đầy rẫy, nhưng con người vẫn phải gánh chịu đến tận cùng. So với thế giới này, thì cá nhân chúng ta quá nhỏ bé, vậy nên dễ dàng sinh ra cảm giác cô đơn và mặc cảm, cũng có đôi lúc dùng thái độ đối kháng vô vọng và uất hận để sống. Nhưng luôn bế tắc.
Càng lớn, chúng ta càng hiểu, thế giới xung quanh tồn tại quá nhiều chuyện mà chỉ có thể tập cách chấp nhận, làm cách nào cũng không thể thay đổi. Chuyện buồn càng nhiều, nỗi thất vọng càng lớn, thế rồi thất vọng đến một lúc nào đó sẽ chuyển thành tuyệt vọng. Chúng ta rồi sẽ trơ lỳ với tất thảy những gì xảy ra, đối diện với đau thương một cách vô cảm.
Thế nên, trước khi em cảm thấy muốn bỏ cuộc với thế giới này, trước khi em thất vọng, rồi tuyệt vọng, để đánh rơi hoàn toàn niềm tin, vứt bỏ đi hết hy vọng, buông tay trơ khốc nhìn cảm xúc bị vắt kiệt. Trước khi em bị sự đè nén để cố tỏ ra cứng cỏi dồn thành những khủng hoảng không tên, em hãy cứ khóc đi, khi ấy, em được phép yếu mềm.
Con người ta có những lúc luôn phải cần đến sự mạnh mẽ để vượt qua mọi chướng ngại, nhưng cũng có lúc cần mềm yếu, để xoa dịu trái tim mệt mỏi. Cảm thấy ấm ức thì hãy khóc thật lớn, cảm thấy mệt mỏi thì hãy dừng chân. Đừng ép bản thân phải dồn nén để mạnh mẽ, và cũng đừng nghĩ rằng nước mắt không dành cho những người trưởng thành.

Càng trưởng thành, càng cô đơn, càng có những thứ muốn nắm giữ nhưng lại buộc phải buông tay, càng có những lần buộc phải thỏa hiệp, buộc phải chọn lựa. Tất nhiên, nỗi tuyệt vọng sẽ theo đó mà lớn dần, đến nỗi trong một khoảnh khắc nào đó, chúng ta ngỡ ngàng nhận ra rằng mình đã thua cuộc từ bao giờ.
Mùa đông đến rồi, liệu em có đang cảm thấy cô đơn hay mệt mỏi? Liệu em có đang cảm thấy bất lực trước thế giới và tuyệt vọng với chính mình? Đừng sợ, hãy bộc lộ toàn bộ sự bế tắc và ấm ức ra bên ngoài, đừng khiến trái tim phải căng sức chịu đựng, đừng khiến tâm trạng mãi ủ ê. Khóc rồi sẽ không còn thấy đau, khóc rồi, sẽ thấy lòng vơi đi gánh nặng.
Chẳng cần phải tỏ ra cứng cỏi, có khóc, em vẫn sẽ là một cô gái mạnh mẽ…

Monday, January 20, 2014

Vết Thương Tỉnh Thức – Trịnh Công Sơn

Những ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm vui sống lạ kỳ. “Hãy yêu như đang sống và hãy sống như đang yêu. Yêu để sự sống tồn tại và sống cho tình yêu có mặt”.
Có những cánh cửa mở vào hư vô và cũng có những cánh cửa mở ra những cánh đời nhộn nhịp.
Ta không khước từ hư vô và cũng không xa lìa cảnh nhộn nhịp của đời. Ta đã may mắn đi qua những tuyến đường đưa đến hạnh ngộ. Hạnh ngộ trong tình bạn, hạnh ngộ trong tình yêu.
Nếu đã có một ngày sinh nhật dĩ nhiên sẽ có nhiều ngày sinh nhật nữa . Mà hình như trong cảnh ngộ cuộc đời riêng – chung của chúng ta ngày nào mà không là ngày sinh nhật, bởi vì cái màu sắc của lễ lạc đã tự bao giờ khoác lên trên mỗi ngày chúng ta đang sống.
Xin cảm ơn cuộc đời và cảm ơn tất cả mỗi ngày chúng ta đã có mặt mỗi ngày bên nhau. Ly rượu nồng nàn của đời biết bao giờ uống hết được.
Tình yêu thương mang đến khổ đau nhưng đồng thời tình yêu cũng mang đến hạnh phúc. Có một lá cờ bay trên hạnh phúc và có một đoá quỳnh héo úa ngủ trong khổ đau. Cố gắng tránh đừng than thở. Thử thở dài một mình và quên lãng.Ta không thể níu kéo một cái gì đã mất. Tình yêu khi đã muốn ra đi thì không một tiếng kèn nào đủ màu nhiệm để lôi về lại được. Tình yêu là tình yêu. Trong nó đã sẵn có mầm sống và sự huỷ diệt.
Tình yêu tự đến và tự đi, không cần ai dìu dắt. Nó hoàn toàn tự do. Muốn giam cầm thì nó sẽ bay đi. Muốn thả nó bay đi có khi nó ở lại.
Vì có tình yêu nên có lễ hội. Người ta bắt đầu bằng những cuộc viếng thăm, lui tới, áo mũ xênh xoang, bánh trái lồng đèn heo ngỗng… Những cuộc rước dâu pháo nổ đì đùng, trống kèn inh ỏi. Lễ hội mở ra trên đường,trong làng, trong xóm: lễ hội mở ra cả trong lòng người
Thường vào mùa thu là mùa lễ hội tình yêu. Có những lễ hội kéo dài suốt cả một đời người. Có những lễ hội có một đời sống đôi khi quá ngắn ngủi.
Đến một lứa tuổi nào đó, chia vui và chia buồn đều có một nỗi mệt nhọc như nhau.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì sao? Không vì sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rắng đã đúng cuối cùng sai. Và đã trở lại với một người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại một vết thương. Một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không, không có gì thuộc về quá khứ cả.Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó là một vết thương.
Nhưng vết thương khi đã được đánh thức thì nó không còn là vết thương cũ vì giờ đây nó là một vết thương tỉnh thức. Một vết thương tỉnh thức là một vết thương biết rõ nó là một vết thương. Nó thức dậy và nó nhận ra rằng nó đã được khai sinh trên tâm hồn một con người và đã có một thời gian dài làm đau đớn con người đó. Vết thương tỉnh thức là một con mắt sáng ngời. Nó nhìn ngược về quá khứ và ngó thẳng đến tương lai. Nó mách bảo cho chủ nhân của nó rằng không có một vết thương nào vô tư mà sinh thành cả. Nó là một nỗi đớn đau như trời đất trở dạ làm thành một cơn giông bão.
May thay trong cuộc đời này có tình yêu vừa có tình bạn. Tình bạn thường có khuôn mặt thật hơn tình yêu. Sự bội bạc trong tình bạn cũng có nhưng không nhiều.
Tôi thấy tình bạn quí hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn tái tạo được nữa.
Cuối cùng không có gì khác hơn là sống và chết. Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không. Phải đến tận cùng hai cõi sống chết để làm tan biến đi những giấc mơ mộng đời không thực.
Đôi dòng nhỏ: Nếu bạn thấy bài viết này hay icon smile Vết Thương Tỉnh Thức   Trịnh Công Sơn Hãy chia sẻ nó lên Facebook cùng bạn bè. Đôi khi, chia sẻ cũng là một cách để bày tỏ sự quan tâm và yêu thương.

Sunday, January 12, 2014

Lãng quên anh

Làm người phải biết cách từ bỏ và lãng quên. Từ bỏ thứ tình cảm đã không thuộc về mình và lãng quên người đã từ bỏ mình...

Trà chanh tình yêu: Em không phải là người giỏi giấu cảm xúc, nhưng em lại là người giỏi đoán biết cảm xúc của người khác vậy nên đừng cố nói nhớ em, rằng mọi thứ chỉ là do hoàn cảnh. Và cũng đừng dối em rằng anh đã từng yêu em. Em nhắm mắt cũng cảm nhận được mà, thật đấy.

Em biết thế, nhưng hình như để quên anh thì khó quá, có vẻ em không làm được. Em không quên được những kỉ niệm giữa anh và em, không quên được hình ảnh dựa vào vai anh mà khóc khi “tình đầu” rời bỏ em và anh nói “hãy bắt đầu lại từ đầu, hãy tin anh.. và rồi em sẽ không bao giờ phải khóc thế này”. Nhưng, bây giờ  anh đã phản bội lại lời nói đấy rồi, em vẫn khóc… nhưng không thể quên anh.



Những lúc rảnh rỗi, à không, kể cả những lúc cố tình bận rộn với biết bao công viêc em vẫn lén lút nhìn nhìn, ngó ngó vào facebook anh rồi nhảy từ fb anh sang fb "người mới" ấy, tự nhiên đắng nơi cổ họng, nước mắt em trào ra chẳng kiểm soát được khi thấy 2 người vui vẻ bên nhau. Em biết chuyện ấy sẽ xảy ra, nhưng sao vẫn đau thế này?

Chợt nhận ra rằng quên một người thật khó. Bởi những kỉ niệm, những cảm xúc đã từng có với nhau đâu dễ dàng chôn sâu về quá khứ. Nhưng em hiểu trong cuộc đời mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn như thế, cố dặn lòng phải vượt qua, chỉ là sớm - muộn!

Và anh yên tâm, rồi em sẽ quên được, sớm thôi, bởi…

Thực ra, nỗi buồn thì sâu, nhưng niềm vui đôi khi lại rất nhỏ. Em vẫn sẽ cố gắng sống tốt. Một lời nói động viên, một câu nói vô tư và có phần mộc mạc của một người bạn cũng sẽ khiến em cảm thấy ấm lòng hơn.

Em biết rằng tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi chẳng thể mất đi. Cứ nghĩ rằng giấu càng sâu, thì đâu nhìn thấy nữa... Nhưng đôi khi, những thứ ta không nhìn thấy nữa cũng chẳng phải là những thứ ta đã quên hẳn rồi. Nó vẫn ở đó, dù xa xôi, nhưng chưa từng biến mất... Vì vậy em sẽ không cố quên anh nữa, cứ để mọi thứ tự nhiên rồi thời gian sẽ làm nó phôi phai. Mọi thứ sẽ nguôi ngoai dần, dù không thể quên nhưng chắc chắn sẽ chẳng còn sâu.

Em sẽ tự làm mình vui bởi đơn giản, em sẽ không phải hối hận vì đã sống hết mình cho tình yêu ấy. Còn anh, anh sẽ phải hối hận vì đã để cho một ngươi khác có cơ hội làm cho em hạnh phúc!

Và anh à,

Em vẫn tin trên đời có những thứ là mãi mãi. Đó là tình yêu. Với em, tình yêu là mãi mãi... chỉ có điều người cùng em làm nên tình yêu đấy không phải là anh nữa!

Theo Trí Thức Trẻ

Sunday, January 5, 2014

Tháng Mười Hai lại về

Trà chanh tình yêu: Tháng Mười Hai bắt đầu bằng một ngày chủ nhật lạnh se sắt, bằng cơn mưa bụi lất phất trên con phố dài lặng lẽ ngoài kia. Một vài người vô tình lướt qua nhau, làm kỷ niệm tung tóe như mưa vỡ. Tháng Mười Hai rồi, nhắc mình nhẹ nhàng thôi.


 
Năm tháng cứ như cơn gió thoảng, thoáng đến và đi, chẳng cần bận tâm những chờ đợi và trong ngóng của người. Những cập rập, thở than cho mùa, vội vàng hơn trong nhiều trăn trở. Tháng Mười Hai ngỡ ngàng quay về khiến con người ta hụt hẫng, chao đảo, bao lo âu in hằn trên những nếp nhăn còn đang tươi trẻ. Cuối năm cuối tháng, tất bật, bộn bề thi nhau gồng gánh lên vai.

Bác đã hơn sáu mươi, vẫn làm công việc bốc vác nặng nhọc của trai trẻ, anh chị lo lắng, bảo bác ở nhà, sẽ gửi tiền để bác chi tiêu, giỗ chạp, cưới hỏi hàng tháng. Bác vờ như không nghe, còn sức còn làm, con cái có cuộc sống riêng của nó, không thể làm gánh nặng cho con. Thế nên, mình bác lại cõng nhọc nhằn vất vả để đêm về, chân tay nhức mỏi mà lòng nhẹ bẫng.

Mẹ nhọc nhằn suy nghĩ nên tóc rụng chỉ còn một nắm lỏng. Ba mệt mỏi, mắt sâu thẳm vì âu lo. Lại nén tiếng thở dài, giá như mình làm được nhiều hơn những gì có thể. Hay xa xôi hơn là bắt năm tháng đứng yên, đừng trôi đi nữa.

Tháng Mười Hai về, lại thêm một sinh nhật, đặt thêm một tuổi lên vai mình. Nhiều lần vờ như đang yêu, chẳng biết để làm gì. Lại thấy mình ở lưng chừng nhớ thương, lưng chừng yêu ghét. Cứ luôn đặt ra hạn định cho bản thân mình, dần dà, mở mắt đã thấy mình ở trong mớ ngăn cách và cấm cản. Đôi khi, mơ ước sống chẳng cần ranh giới. Muốn gọi ai đó bằng những yêu thương nhẹ nhàng, rồi nhận ra, ngay cả mình cũng chẳng động lòng vì mình nữa, huống chi.

Tháng Mười Hai kịp nhìn thấy những thất bại trong một khoảng thời gian dài, thấy đời nhàn nhạt vì chẳng gặt hái được gì đáng tự hào. Lắm lúc không bằng lòng với chính mình. Có những khoảng trống càng cố bưng bít hình như lại càng trống rỗng, chẳng thể nào khỏa lấp bằng những vui cười gượng gạo.

Tháng Mười Hai chẳng tìm nổi một bông hoa, lá cỏ tươi tắn. Mọi thứ hoặc đang bọng nước hoặc là tím tái. Ngay cả những gai xương rồng gan lỳ cũng như thu mình lại, trốn lạnh, trốn năm tháng đang già cỗi qua nhanh. Chúng ta rồi sẽ già đi, chẳng ai còn tươi trẻ và nồng nàn cho những bộn bề chật chội.

Năm tháng chóng vánh trôi, để lại những vết hằn. Một người vừa từ giã nhân gian, khi những no đủ, giàu sang đang chờ đợi. Cơ cực cả đời, tới hồi hái quả thì chẳng thể nếm. Thế nên, bon chen, xô bồ cơ cực lắm mà làm gì.

Chú ngại ngùng, tính chuyện  đi bước nữa khi ai cũng vui vẻ vun vào. Nhiều năm rồi, bếp núc lạnh lẽo quá, căn nhà cô quạnh thiếu hơi người, cần lắm đem hơi ấm về đây. Tháng Mười Hai rồi, hạnh phúc biết bao khi thỏ thẻ cùng ai đó trong gian bếp, cùng chuyện trò ân cần, cùng đếm mùa đông trôi qua và chờ xuân đến.

Bởi mùa đông thật biết cách làm con người ta trở nên yếu mềm và nhu nhược. Bạn quả quyết không quay về với kẻ phản trắc đó, thế mà, lạnh lẽo quá lại lầm lũi quay về để nắm tay người ta. Tháng Mười Hai mà, sắp hết năm hết tháng, thứ tha cho lòng mình thanh thản. Dầu sao, ai làm tổn thương mình, người ấy sẽ chịu nhiều thương tổn gấp bội.

Tháng Mười Hai lại muốn lang thang một mình, vất vưởng ở một nơi xa xôi nào đó, để tìm cảm giác nhớ thương quen thuộc. Con người ta quả là tham lam, khi cứ buộc mình phải tìm những thứ chẳng rõ hình hài, dáng vị.

Đã rất nhiều khi, muốn mình vô tâm để chẳng phân vân mỗi khi mùa về tháng gọi. Cứ nhắm mắt qua ngày đoạn tháng, biết đâu lại có những ngày êm đềm. Hạnh phúc đơn giản là biết bằng lòng. Ai càng bằng lòng thì càng hạnh phúc.

Tháng Mười Hai đã về, tờ lịch vơi đi gần hết. Giá mà những nỗi niềm cũ kỹ cũng bị xé và vứt đi như những tờ lịch cũ rồi thay mới hoàn toàn. Đời là một hành trình dài, nếu chỉ sống cho riêng mình thì quá đơn giản, song, chẳng ai một mình mà hạnh phúc.

Lại muốn ưu ái nhiều cho tháng Mười Hai, khi nắng còn trốn kỹ trên khoảng trời xám xịt. Chợt vờ như, những chênh vênh và nghiêng ngả cũng ngả nghiêng theo mùa, theo năm tháng, theo tháng Mười Hai đang chạm ngõ ở kia.