Thursday, April 11, 2013

Yêu em trong vô vọng


Món quà cho mùa Valentine..

Người ta nói, trong cuộc đời của mỗi con người, sẽ xuất hiện ít nhất một người ta yêu và một người yêu ta thật lòng. Nếu hai con người ấy hòa trộn là một, đó là hạnh phúc. Nếu họ là hai con người tách biệt sống trong hai thế giới riêng lẻ, đó là vô phúc.



Trong cuộc đời cô, gặp được anh đã là điều hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng được ở bên anh, lại không thể nhìn thấy anh, đó là điều vô phúc hơn cả.

Một vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra, chiếc xe bị lật về bên phải. Những mảnh kính vỡ tan tành, để lại những vết thương đau nhói.

Họ được đưa đến bệnh viện. Nhưng, tất cả đã quá muộn. Bác sĩ nói, người yêu cô đã mất..

Cô đau đớn, muốn chạy thật nhanh đến bên anh ấy. Nhưng trước mặt lúc này chỉ còn là một màn đen tối. Cô không nhìn thấy anh, không nhìn thấy ánh sáng, không nhìn thấy bất cứ thứ gì hiện hữu trên thế gian này.

Trong một phút giây ngắn ngủi, sự hạnh phúc trọn vẹn của cô biến mất theo mây khói, để lại một màn đen vô phương vô lối về trong con tim nhỏ bé.

Cô từng nói với anh, tâm nguyện duy nhất trong cuộc đời, đó là được cầm tay người mình yêu, nằm trải dài cùng ngắm những vì sao tinh tú trên bầu trời. Giờ đây, cô đã được nhìn thấy bầu trời đó. Nó xa xăm, sâu hút không đáy không điểm sáng.

Còn anh, giờ lại biến thành một vì sao tối trong cuộc đời cô.

Ngày hôm đó anh muốn đưa cô đến một nơi xa, nơi không có ánh đèn điện của thành phố với những bộn bề lo âu.

Ngày hôm đó anh đã chuẩn bị cho cô một món quà đặc biệt.

Ngày hôm đó là ngày Valentine.


Cô mở mắt. Lại là khoảng không sâu hút. Cô đưa tay với lấy chiếc cốc để bên đầu giường. Hôm nay, chiếc cốc có vẻ để hơi xa tầm với. Cô tìm theo cảm giác và bỗng “Choang”, chiếc cốc rơi xuống nền nhà, nước chảy lênh láng.

Có tiếng bước chân chạy vào phòng bệnh. Người đó vội vàng cúi xuống, nhặt nhạnh từng mảnh thủy tinh. Cô bàng hoàng, hỏi.

“Ai vậy.”

Không có tiếng đáp trả. Người đó vẫn đang cúi người.

“Tôi hỏi ai đang ở trong phòng vậy?”

Sau khi hoàn tất công việc của mình, người đó vội vàng rời khỏi phòng bệnh, nhanh như cái cách tiến vào.

Cứ thế, một tuần trôi qua, có một bóng người luôn ở bên cô.

Chỉ cần cô ho, người đó liền đặt cốc nước bên cạnh. Cô lần tìm mà không thấy, người đó di chuyển cốc nước theo hướng tay cô. Tuyệt nhiên không bao giờ chạm vào người cô.

Cứ mỗi buổi sớm, người đó đều mang thức ăn đến phòng. Cô cảm nhận trong đó có mùi hương nồng nàn mà thoang thoảng của những bông hoa hồng – loài hoa mà cô yêu thích nhất. Cô không biết tại sao người đó biết được những món cô thích, và cả những điều cô yêu. Cô thực sự không tìm ra người đó là ai.

Bác sĩ nói, đó là một người con trai trẻ. Anh ấy không thể nói, nhưng lại rất muốn đến bệnh viện để giúp đỡ mọi người. Anh ấy sẽ không làm tổn hại đến cô. Vốn dĩ, ngay cả điều cơ bản là tâm sự cùng cô, anh cũng không thể. Hàng ngày anh đến đây, lau dọn phòng, làm những công việc thay y tá. Rồi lại ngồi ngẩn ngơ một chỗ, chẳng ai biết được anh đang làm gì.

Cô cảm thấy rất lạ, nhưng lâu dần, cũng quen với việc có hơi ấm trong phòng.

Cho đến một ngày, khi người đó đang ngồi bên giường bệnh pha sữa. Bỗng, cô nói.

“Có thể nói với anh ấy rằng, dạo gần đây sữa quá nóng không?”

Anh giật mình, đổ lệch thìa, bột sữa giống như những hạt bụi li ti rơi trong không khí, chạm vào nền nhà lạnh giá.

“Được!”

Gia Hân trả lời. Cô là y tá chăm sóc cho phòng bệnh này. Ngoài cô ra, không ai có thể nhìn thấy những việc mà người đó đang làm.. Và cả những giọt nước mắt trong đêm tối…

“Tôi muốn nói chuyện với người đó. Gia Hân, cô có thể mang ít giấy và bút đến đây được không?”

Cô y tá trẻ bần thần hồi lâu. Rồi có tiếng động trong phòng, cô đã rời khỏi vị trí.

Cô cười.

“Xin chào!”

“Danh Danh, cô đã khỏe chưa?” - Là giọng nói của Gia Hân.

“Nhờ anh, tôi đã cảm thấy khá hơn rất nhiều.”

“Đừng lo, ngày nào tôi cũng sẽ đến đây và chăm sóc cho cô mỗi ngày.”

Cô cười, hồi lâu rồi nói.

“Trước đây, người yêu tôi vẫn thường gọi cả tên tôi là Danh Danh. Lâu quá rồi, không có ai gọi như vậy nữa..”

Trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bút được viết nhanh trên giấy tạo nên những âm thanh lắng đọng. Và lâu lâu, lại có tiếng người vang lên giống như một cuộc hội thoại dài của những người già. Chậm và rất ngắn.

“Danh Danh, nếu điều đó khơi gợi lại những kí ức buồn trong cô. Vậy tôi sẽ không gọi nó nữa.”

Cô nói. “Đừng! Tôi không muốn quên. Xin anh hãy cứ gọi tôi như vậy. Tôi sợ, có một ngày, tôi sẽ quên chính bản thân mình.”

“Cô nhất định phải quên. Danh Danh, cô nhất định…….”

Câu nói bị bỏ lửng, Gia Hân không nói nữa. Không gian lại chìm vào yên tĩnh.

Lâu sau, cô nói.

“Tôi thấy mệt rồi.”

“Vậy chúc cô ngủ ngon. Ngày mai tôi sẽ lại đến!”

Ngày hôm sau, cô không còn ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng nữa. Những món ăn cũng đã thay đổi khẩu vị. Cô ăn thấy rất không vừa, hình như có vị.. rất lạ.

Ban đêm, Danh Danh không ngủ được. Cô thường mơ thấy ác mộng. Về ngày mười bốn tháng hai năm đó, anh và cô vẫn còn đang vui cười cùng nhau. Rồi chiếc xe bỗng bị xóc, có một vật trong túi áo anh rơi ra. Anh cúi xuống, nhưng tìm không thấy. Khi cô nói cô sẽ tìm giúp, anh kiên quyết từ chối. Cô nghi ngờ vật trong túi áo anh, hỏi nhưng anh không trả lời. Và rồi họ cãi nhau..

Anh lại cúi xuống tìm lần nữa, và không may, chiếc xe bị lệch ra khỏi đường đi, đâm phải xe đối diện. Kí ức cuối cùng còn đọng lại trong cô là máu, và tiếng gọi mơ hồ của anh..

“Danh Danh.. Danh Danh..”

Cô bừng tỉnh, là tiếng cô y tá đang gọi tên mình. Bất giác, Danh Danh đưa tay nắm lấy chính bàn tay mình. Cô có một cảm giác rất thật. Rất thật. Giống như là hơi ấm của anh vừa bao trùm lấy cô vậy.

“Cô không sao chứ?”

Danh Danh nhớ lại giấc mơ vừa rồi, thở hổn hển.

“Cô bị đau? Cảm thấy khó thở? Làm ơn, hãy nói gì đó đi. Đừng làm tôi lo.”

Cô không trả lời câu hỏi của y tá, mà vội vàng hỏi lại.

“Người đó có ở trong phòng không?”

Gia Hân ậm ừ hồi lâu. Cô trả lời.

“Không.. Ngoài tôi ra, không có ai trong phòng cả! Cô không sao chứ?”

“Không sao, tôi không sao. Lấy dùm tôi cốc nước.”

Có tiếng dịch chuyển cốc trong phòng, bàn tay cô vừa chạm vào, chiếc cốc đã bị hất văng đi bằng một sức mạnh lớn.

“Nóng quá!!!!”

Nhưng kì lạ thay, cô không nghe thấy tiếng chiếc cốc vỡ. Chỉ cảm thấy nó đã bị rơi vào một vật nào đó, rồi lại lăn xuống đất.

“Có ai trong phòng sao? Nó đã bị rơi vào đâu vậy?”

“Nó.. Nó đã bị rơi xuống ghế. Đừng lo, không sao cả. Tôi sẽ dọn dẹp.”

Danh Danh biết, người đó có ở trong phòng. Vừa rồi khi y tá đang ở bên cạnh, cô đã nghe thấy tiếng cốc dịch chuyển. Hình như chiếc cốc đã rơi trúng người đó. Chắc hẳn là rất đau..

Ngày hôm sau, cô cảm thấy căn phòng trống vắng đi đôi chút.

“Trời hơi lạnh…”

“Đã sang thu rồi. Cô muốn đắp thêm chăn chứ?”

Danh Danh lắc đầu. Cô không lạnh. Là căn phòng này đang lạnh. Thiếu đi hơi ấm của một ai đó, dường như mọi thứ trở nên rất trống trải.

Người đó đã không còn xuất hiện.

Dạo gần đây, cốc nước được chuyển đến tận tay cô. Nước đủ ấm mà sao cô cảm thấy nhớ cảm giác nóng đến tê tay đến như vậy.

Cô muốn gạt đi biết bao suy nghĩ. Người cô yêu là anh. Cơ thể anh còn chưa tan biến, trái tim cô đã biết rung động trước người khác. Cô là người có lỗi. Cô cảm thấy thực sự, thực sự có lỗi…

“Đến bao giờ tôi mới được ra viện?”

Nữ y tá cười, giọng nói phảng phất một nỗi buồn vô hạn.

“Ở đây mọi thứ đều tốt, lại có người tận tình chăm sóc. Nếu tôi là cô, tôi sẽ ước mình có thể ở trong viện suốt đời..”

Đương nhiên, không bao giờ Danh Danh hiểu được ẩn ý trong câu nói của y tá. Nên cô trong lòng có đôi chút cảm thấy không vui. Nói.

“Tôi muốn được ra viện, càng sớm càng tốt. Nhanh nhất có thể !!!!”

“Choang”. Cô nghe thấy tiếng cốc vỡ. Nhưng độ lớn đã giảm đi vài phần vì cửa đóng…

Ngày hôm sau, như một thói quen. Cô tỉnh dậy và lần tìm cốc nước. Cô nghe thấy tiếng dịch chuyển. Người đó đã quay lại !

“Tôi đã quay lại..”

“Ừ!”

“Danh Danh, cô có cảm thấy hạnh phúc không?”

“Không bao giờ hạnh phúc là đủ!”

“Chắc hẳn cô đã muốn ra viện..”

“Đúng vậy.”

“Tôi sẽ biến điều ước của cô thành hiện thực.”

Cô cười lớn.

“Bằng cách nào?”

Tiếng bút viết trên giấy dừng lại hồi lâu, rồi chầm chậm viết năm chữ.

“Chỉ cần cô tin tôi.”

Đó là lần cuối cùng người đó xuất hiện trong cuộc đời cô. Đáp trả lại sự im lặng. Trước khi đi, người đó đã nói với cô rằng.


Thời gian dài sau, Gia Hân chạy đến bên giường bệnh, nước mắt nghẹn ngào.

Cuối cùng cũng đã tìm được người đồng ý hiến giác mạc !!!

Cuộc phẫu thuật được định ngày và diễn ra nhanh chóng. Trước lúc vào phòng mổ. Gia Hân đã hỏi cô rằng, điều cô nghĩ đến lúc này là gì?

Danh Danh nói, đó là người cô yêu. Nếu anh biết được rằng cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy ánh sáng, ở trên cao, anh sẽ thấy rất vui.

Gia Hân bật khóc.

Ngày cô được tháo băng, điều đầu tiên cô thấy, đó là màn đêm đen tối !!!

Cô bật khóc khi nhìn thấy trên trần phòng bệnh đầy ắp những ngôi sao phát sáng. Giống như những ngôi sao trên bầu trời xa thẳm mênh mông mà cô đã từng muốn được cùng anh ngắm nhìn.

Ánh đèn được bật lên. Bất giác, cô đưa tay che lấy đôi mắt. Sự thay đổi quá đột ngột khiến cô cảm thấy chói lòa.


Một hương thơm thoang thoảng đâu đây. Cô đưa mắt nhìn, căn phòng ngập tràn những sắc hương hoa hồng. Loài hoa mà cô yêu thích nhất.

Xung quanh bức tường nhỏ, ở đó treo đầy những bức vẽ…

Là hình ảnh cô đang ngủ. Cô đang nói. Là những nét phác chì đơn giản vẽ lại chiếc cốc thủy tinh sóng sánh trên tay cô. Là những lúc cô tự mình ăn chầm chầm những thìa cơm vì không muốn ai giúp. Là những khi cô khóc vì bất lực. Và cười vì thương nhớ.

Tất cả, tất cả giống như một đoạn phim quay chậm khoảng thời gian cô sống trong bóng tối. Và ở nơi đầy ánh sáng kia, vẫn có ngày dõi theo cô từng ngày..

Bác sĩ nói, người vẽ những bức tranh đó chính là người yêu cô.

Bác sĩ nói, anh đã bị mắc bệnh, vụ tai nạn giống như một chiếc kim nhỏ châm vào quả bóng bay. Tuy nhỏ nhưng có sức sát thương rất lớn.

Bác sĩ nói, anh đang dần dần mất đi cảm giác. Vậy nên anh hoàn toàn không thể cảm nhận được độ nóng của cốc nước.

Bác sĩ còn nói, nói rất nhiều điều. Rằng khoảng thời gian anh biến mất, đó cũng chính là lúc anh đau đớn nhất khi phải trải qua bao phương pháp điều trị.

Bác sĩ nói, anh biết mình chẳng thể sống được bao lâu, nên đã nói rằng mình đã chết để giúp cô tiếp tục cuộc sống. Anh biết, cô không còn có thể nhìn thấy ánh sáng. Vậy nên anh đã quyết định nếu một ngày anh mất, đôi mắt này sẽ gửi tặng cho cô. Nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng. Không phải vì anh sợ. Mà vì anh vẫn chưa muốn xa cô. Nếu tiếp tục điều trị, anh có thể sống thêm được một thời gian nữa.  Nhưng anh đã quyết định từ chối.

Vì hôm đó, khi đứng trước cửa phòng bệnh, cô đã nói rằng cô rất muốn ra viện.

Thực sự rất muốn. Anh đã hứa, và muốn cô tin.

Lời cuối cùng của bác sĩ cũng là lúc Danh Danh cầm trên tay bức vẽ lúc cô đang cười. Bức tranh đã không còn nguyên vẹn bởi những vết loang lổ của nước đổ vào.

Cô bật khóc. Ở góc nhỏ trên bàn là chiếc cặp nhiệt độ. Có lẽ, anh phải dùng đến nó để có thể pha nước ấm cho cô.

Điều đó thực sự có đau lắm không anh ?

Cạnh đó là một tập giấy trắng. Là những điều cô và anh nói với nhau trong suốt thời gian qua.

“Danh Danh, em đã khỏe chưa?”

“Đừng lo, ngày nào anh cũng sẽ đến đây và chăm sóc cho em mỗi ngày.”

“Danh Danh, nếu điều đó khơi gợi lại những kí ức buồn trong em. Vậy anh sẽ không gọi nó nữa.”

“Em nhất định phải quên. Danh Danh, em nhất định…….”

Hôm đó, câu nói bị bỏ lửng. Cô không ngờ đằng sau còn một dòng chữ nữa. Nhưng đã bị gạch bỏ trước khi nó được đọc lên.

“Danh Danh, em nhất định phải quên anh..”

“Danh Danh.. Danh Danh..”

“Em không sao chứ?”

“Em bị đau? Cảm thấy khó thở? Làm ơn, hãy nói gì đó đi. Đừng làm anh lo.”

“Anh đã quay lại..”

“Danh Danh, em có cảm thấy hạnh phúc không?”

“Chắc hẳn em đã muốn ra viện..”

“Anh sẽ biến điều ước của em thành hiện thực.”

“Chỉ cần em tin anh.”

“Nếu có một ngày em nhìn thấy ánh sáng. Nhất định! Nhất định, em phải sống thật hạnh phúc.”

Những dòng chữ viết nhanh nguệch ngoạc, xiên vẹo như đâm vào tâm trí cô.

Bàn tay cô run run theo nhịp đập của trái tim anh.

Có những thứ tình yêu âm thầm lặng lẽ, yêu cô, thương cô, luôn quan tâm đến cô mà không cần thể hiện bằng lời nói. Vì vốn dĩ, anh cũng chẳng thể nói.

Anh giúp cô hàn gắn vết thương lòng, giúp cô thực hiện tâm nguyện duy nhất trên đời này. Đã có những lúc tưởng chừng thấy mệt mỏi, cô bất lực, cô buông xuôi.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ anh!

Lá thư cuối, anh viết.

“Ngôi sao một nghìn như mười vạn nỗi nhớ lòng anh.

Danh Danh, nếu một ngày em mù, cho dù trước mặt là một màn đen tối, thì con tim vẫn luôn soi sáng con đường em đi.

Hãy thay anh nhìn nốt quãng đời còn lại, tận hưởng những điều tuyệt vời nhất. Hãy luôn mỉm cười như những bức vẽ anh tặng em.

Dẫu biết yêu em là điều vô vọng. Nhưng em sẽ mãi là người quan trọng duy nhất trong cuộc đời anh.

Người luôn âm thầm bên em.”

Cạnh lá thư là chiếc hộp màu đỏ đã rơi từ túi áo anh năm nào. Danh Danh mở ra. Thời gian đã làm bào mòn lớp vỏ bề ngoài, nhưng chiếc nhẫn vẫn luôn sáng lung linh rực rỡ dưới ánh mặt trời. Trọn vẹn mãi không phai.

Ngày hôm đó anh muốn cầu hôn cô.

Ngày hôm đó là ngày Valentine..


Để nhẹ lòng ...


Trong tiềm thức mỗi con người có hai phạm trù: nhớ và quên! Ký ức của ta thường có nhiều chuyện để nhớ và cũng nhiều chuyện bị lãng quên.

Cũng có một nghịch lý, có những chuyện ta không muốn nhớ vẫn nhớ, có những chuyện ta muốn quên lại không thể quên. Một ai đó đã từng nói, có hai điều mà ta thường nhớ nhất. Đó là yêu và hận. Hận ai đó ta cứ canh cánh trong lòng, yêu ai đó ta cứ nhớ khôn nguôi.
Điều ấy do đâu mà ra? Có người dựa vào thuyết Đạo Phật bảo rằng, con người có “thất tình lục dục” mà sinh ra yêu và hận. Từ yêu và hận mà sinh ra nhớ!
Tại sao người ta lại quên? Ký ức của mỗi chúng ta ngày càng “dày thêm” theo thời gian nên cái cũ phải quên đi nhường chỗ cho cái mới thế vào. Nhưng cũng có những việc mới xảy ra ta vẫn quên. Chẳng rõ!
Nhớ và quên có làm cho ta thoải mái hay khiến ta phiền muộn? Có lẽ hai phạm trù ấy đều xuất hiện trong ta. Nếu ai chỉ nhớ những điều cần nhớ và quên những điều cần quên thì sẽ thoải mái. Tâm tư không phiền muộn, cuộc sống có nhiều nụ cười, niềm vui.
Đôi lúc trong ta lại nhớ những điều không vừa lòng và muốn quên lại không được. Khi ấy, lòng ta phiền muộn, buồn bực. Tâm trí không còn minh mẫn để làm việc tốt.
Trong cuộc sống hằng ngày giữa nhớ và quên, ta khó mà lựa chọn như thế nào cho tuyệt đối với ta. Ai có đời sống tinh thần tốt, dòng nhớ bình yên, ký ức sẽ dịu ngọt. Không phải nặng đầu suy tư này nọ.
Trong bản thân mỗi người, đôi lúc cũng đấu tranh giữa nhớ và quên. Nhớ nhiều hơn quên và quên nhiều hơn nhớ. Cái vòng lẩn quẩn nhớ nhớ, quên quên cứ cuốn lấy, chiếm lĩnh tinh thần ta. Ta muốn thoát khỏi vòng lẩn quẩn ấy thì ta cứ tự nhiên nhớ, tự nhiên quên và ta sẽ tự nhiên sống vui vậy!

Wednesday, April 10, 2013

Tháng Tư - Gom nắng Sài Gòn gửi người đi xa

Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu!



Nhiều lúc em vẫn tự hỏi mình, chẳng biết định mệnh nào đưa chúng ta đến đặt cạnh nhau một đoạn đường rồi lại đẩy em và anh xa nhau mãi? 

Tình cờ gặp anh, quen anh, rồi thầm thương một người con trai có giọng hiền hiền, ấm áp ấy từ khi nào chẳng rõ! Được đi cạnh anh trong cuộc đời, em luôn cảm ơn may mắn nào đó đã mỉm cười  với em, thật tuyệt khi yêu một người và được ở cạnh người ấy, với em, đơn giản vậy thôi! 


Anh nắm tay em đi qua những ngày mùa xuân ngập tràn nắng ấm, ngày ấy, em yêu anh, yêu tất cả những gì xung quanh, yêu trời Sài Gòn lộng gió, yêu những con đường đêm thêng thang tấp nập, em nghe cả tiếng gió về  reo vui trên từng cành cây kẽ lá,  hạnh phúc ngắm nhìn bầy chim non ríu rít ngoài cửa sổ mỗi sớm mai thức dậy… 



Có anh, cuộc sống của em trở nên vui tươi, rực rỡ những gam màu hạnh phúc, thổi bay những muộn phiền, lo lắng thường nhật. Có anh, em vững tin hơn vào con đường phía trước vì có bàn tay ai đó dẫn đường, có bờ vai ai đó cho em lặng lẽ dựa vào mỗi khi cảm thấy mệt nhoài.



Yêu anh, em luôn tự bảo mình cố gắng nhiều lắm, để hiểu anh, để tin vào tình cảm của anh. Nhưng khoảng cách giữa chúng mình, dù chẳng ai muốn, cứ lớn dần lớn dần đến nỗi điều em chưa bao giờ nghĩ tới rồi cũng ập đến khiến em ngã quỵ… Mình lạc mất nhau rồi, trời Sài Gòn vẫn xanh cao lồng lộng, gió vẫn vô tình đùa nghịch trên mái tóc em, chẳng thể thay anh làm khô những giọt nước mắt cứ chực òa.

Tháng Tư - Gom nắng Sài Gòn gửi người đi xa 1

Ngày xa anh, em ngỡ ngàng, chênh vênh và trơ trọi giữa cuộc đời, giữa đám đông nhộn nhịp, em vẫn luôn thấy mình lạc lõng. Em vô vọng tìm hàng ngàn lý do để bao biện, để tự vỗ về, ôm ấp những hạnh phúc ảo tưởng, những đợi chờ miên man, nhạt nhòa… Em không còn khóc trong những cơn  mơ, em chỉ nức nở nhói đau mỗi khi tỉnh giấc…



Rồi thời gian trôi, em dần quen với cuộc sống bình lặng, đủ bận rộn và không có anh. Mơ hồ em dần nhận ra, tại sao em lạc mất anh dễ dàng như thế? Có lẽ chúng ta đã bên nhau trong vội vàng, gượng gạo phải không anh? Có lẽ nếu như ngày ấy, mình đừng vội thương nhau, nếu biết rằng chỉ cần đi cạnh nhau trong yên lặng cũng là hạnh phúc đủ rồi!  



Đôi lúc em thầm nghĩ, lại cúi đầu gạt nước mắt, hai chữ “giá như” sao nặng quá, giá ngày ấy cứ để hai bàn tay chơ vơ đặt cạnh nhau đừng cố tìm một bàn tay khác, cứ để những giận hờn len lỏi, những đợi chờ dài thêm, để những dòng tin nhắn gửi trao bao điều chưa vội nói ra, cứ để yêu thương lớn lên từng ngày từng chút một…

Tháng Tư - Gom nắng Sài Gòn gửi người đi xa 2

Có lẽ giờ này, mất nhau, anh sẽ chẳng vội lạnh lùng bước nhanh về phía ấy, vì nơi đây, với anh- em chẳng thể gọi là kỷ niệm?  Rồi sau này nhìn lại, có bao giờ anh nghĩ về em, như một người đã đi qua và in dấu trong cuộc đời anh hay chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ lúc anh cần lắm một vòng tay? 


Khoảng cách giữa anh và em  vì sao lại không thể lấp đầy? Chẳng phải vì khác biệt giữa chúng ta là nhiều, em trẻ con còn anh lại quá trưởng thành, em bên anh cứ ríu rít nói cười trong khi anh chỉ  im lặng chẳng muốn sẻ chia, hay có lẽ thế giới của anh quá rộng lớn đến mức em chẳng thể đi hết một góc nhỏ thôi mà người ta vẫn gọi là trái tim?



Em ước một lần được đến nơi anh ở, ngắm  góc làm việc, kệ sách hay khoảng không bầu trời anh vẫn thường thấy khi nhìn ra khung cửa sổ… Em chưa một lần, tự tay chọn cho anh một chiếc áo sơ mi đúng nghĩa… 



Còn nhiều lắm, những việc em muốn làm cùng anh, đơn giản cùng nhau chạy trốn cơn mưa  Sài Gòn bất chợt, bên anh trong ngày sinh nhật tuổi 22, muốn một  tấm hình chụp 2 đứa trong lễ Tốt nghiệp Đại Học của em, mơ sau này mỗi chiều tan sở, lại sánh bước bên anh chầm chậm giữa khu nhà thờ Đức Bà nhộn nhịp mà yên ả... Có lẽ em sẽ đem gói lại những dự định ấy gửi lại những ngày có anh, còn bây giờ, anh sắp rời xa nơi này nhận công tác mới trên vùng cao nguyên đầy gió hay anh sắp trả  lại em - Một Sài Gòn - không anh!

Tháng Tư - Gom nắng Sài Gòn gửi người đi xa 3

Tháng Tư, nắng vàng ươm ấm áp giữa trời Sài Gòn xanh cao lộng gió, thành phố vẫn nhộn nhịp hối hả như chưa từng đi qua cơn  giông bão của riêng em. 


Tháng Tư, Đà Lạt nơi anh đến - có lạnh và buồn nhiều không? Thành phố bốn mùa phủ sương mờ ảo, nơi cô gái có ánh mắt sâu huyền  khiến trái tim người quyến luyến, chẳng muốn rời xa… Nơi ánh nắng Sài Gòn trở nên thật khó chịu, oi bức, nơi người con gái Sài Gòn chẳng đủ thướt tha dịu dàng, tinh tế để khẽ chạm vào góc riêng của ai đó, liệu anh có còn nhớ không?



Rồi những chiều cao nguyên lộng gió, một mình anh rong ruổi khám phá miền đất nên thơ ấy, có khi nào anh chợt nhớ đến một vòng tay? Giữa những lặng yên của núi đồi, cây cỏ, giữa không gian lắng đọng nơi quán cà phê vẫn dập dìu khúc nhạc kỷ niệm từ chiếc máy phát nhạc đã úa màu thời gian, có khi nào anh thèm nghe lại tiếng nói cười với những câu chuyện ngốc xít không đầu không đuôi của ai đó từ trong miền ký ức?

Tháng Tư! Miên man, chậm rãi, lơ đãng trôi về... Nơi đây có người vẫn đợi, vẫn chờ dù biết chắc không bao giờ ai đó quay về nữa! 



Tháng Tư ơi! Trôi chậm lại chút thôi. Để em nếm hết vị đắng chát của mận đầu mùa, cái dễ vỡ của hạt mưa đầu hạ, cái lắng đọng trong tim một người biết yêu lần đầu! 



Tháng Tư ơi! Đừng qua nhé. Để một người chẳng phải đi xa, đến vùng đất ấy liệu người còn nhớ nơi đây?



Tháng Tư ơi. Đừng vội qua, đừng vội lấy đi những yêu thương còn bỏ  lại trong em có được không? 



Tháng Tư, cho em gom nhặt chút nắng Sài Gòn gói vào hành lý nỗi nhớ gửi một người sắp đi xa… Bình yên nhé anh! Nơi miền đất ấy… 


2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay





Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.

Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. 

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! 

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. 

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!

Tuesday, April 9, 2013

Thay lời muốn nói 8 - Bức tường bí mật

Bức tường bí mật..!

Đây là phần cuối cùng của series Thay lời muốn nói này...


Thay lời muốn nói 8 - Bức tường bí mật

Hôm nay ta buồn quá, chẳng biết tìm ai để tâm sự. Chỉ biết xả hết vào đây.


Ta thực sự xin lỗi mày nhiều, khi vui thì chẳng thấy ta đâu, còn những lần ta buồn thì lại tìm tới mày.Thật không công bằng!



Bây giờ đã hơn 2h sáng mà ta vẫn không thể ngủ được, bởi ta vừa nhận ra một điều... một điều mà trong cuộc đời này chẳng ai mong nó xảy ra. Gia đình ta sẽ chẳng được như ngày xưa nữa. Ta phải làm gì đây khi phải đối diện với sự thật này? Ta chỉ muốn khóc thật nhiều... thật nhiều... và chỉ mình ta... chỉ mình ta và mày biết thôi. Mày cũng chỉ biết lắng nghe, mày chẳng giúp gì được ta đâu. 



Ta biết mà! Nhưng không sao, chỉ lắng nghe thôi cũng là đủ rồi.



Cả ngày nay sao ta vẫn thản nhiên vẫn vô tư như không có chuyện gì nhưng giờ đây ta mới thấy buồn và muốn khóc thật nhiều. Tại sao khi nghe đứa em ta khóc, nước mắt mẹ ta rơi mà ta lại chẳng có chút cảm giác gì? Hay cái cảm giác đó đã bị vùi đi bởi 1 cú sốc thật mạnh.Ta buồn quá...! Ta phải làm gì đây khi mà ngày qua ngày ta phải đối mặt với người đó với vẻ mặt bình thường.



Mọi người chẳng ai biết chuyện gì xảy ra. Họ chỉ biết trên khuôn mặt mẹ ta dường như rất buốn, ta cũng vậy và em ta cũng vậy. Cuộc sống ở nơi xứ người thật nhiều khó khăn vất vả, tất cả đều bắt đầu từ con số 0. 



Ta không muốn làm cho mẹ ta lo lắng, nhưng cũng chẳng biết làm gì cho mẹ ta vui. Mọi tình cảm ta đều dấu trong lòng và chưa bao giờ thổ lộ khi ta lớn. Ta thương mẹ quá, bây giờ lại càng thương hơn.



Chẳng hiểu sao ta lại tâm sự với mày nhiều đến thế? Vì mày là 1 người tốt, chẳng biết ta là ai nhưng vẫn biết lắng nghe. Cảm ơn mày nhiều... bạn ạ!


Trà chanh tình yêu - St - http://hieubio.blogspot.com