Saturday, May 19, 2012

GoRadio - Listen & Feeling 7: MÙA TUYẾT

GO RADIO

Chuyên mục 

LISTEN & FEELING



MÙA TUYẾT

GoRadio - Listen & Feeling 7.1: MÙA TUYẾT 
GoRadio - Listen & Feeling 7.2: MÙA TUYẾT 
GoRadio - Listen & Feeling 7.3: MÙA TUYẾT 


Click vào đây để download
NỘI DUNG

Bài thứ 1 
365 ngày
1 năm có 365 ngày ...

Mỗi ngày con người ta lại quét lên tấm thân vài lớp mặt nạ che giấu mọi thứ đậm đặc bên trong, ... không phải 1 mà là vài , vì có mất cái này thì vẫn còn cái khác ...
365 ngày ! người ta lao vun vút trên con đường , để mặc hai bên đường cây có rụng lá , hoa có chớm nở ...
Thời gian đọc một quyển sách chi bằng xem tivi , hay xem một tờ báo, chả bù với lướt web, nhiều người như thế ...
365 ngày ! Một nửa sống trong lo lắng , một nửa sống trong sợ hãi ...
Liệu có ai tự hỏi mình đã sinh ra vì đâu, sẽ chết đi như thế nào, cả cuộc sống sau cái chết nữa...?
Có ai đi tìm bí ẩn sau nụ cười, sau hạnh phúc ? Hay chỉ tìm uẩn khúc sau mỗi sự u sầu và nước mắt?
Tình yêu! Cái thứ giản dị mà xa xỉ, ngọt lịm mà đắng chát ! Cái thứ mà nửa thế giới đang có đc và nửa còn lại luôn khao khát hàng ngày, hàng giờ !
Văn phòng! Nơi bề bộn và kỷ luật, mệt nhọc nhưng đầy hứng thú! Nơi mà tất cả tiêu tốn thời gian vào nó còn nhiều hơn gia đình !

Hết 365 ngày ... rồi lại đến 365 ngày khác ...
Đào lại nở, đất trời lại sang xuân ... lại bánh chưng, lại xôi, lại thịt thà, ...lại ....
Tất cả lại trở về điểm bắt đầu
Ước mơ chỉ là ước mơ...có phải không nhỉ ...
Mong mà khó lòng thực hiện đc...

Tương lai sao mà mông lung quá đỗi

Bài thứ 2
Không có những đợt rét đậm, không có những cơn mưa lạnh thấu xương. Mùa đông ở đây lạnh nhẹ nhàng, lạnh thoảng qua trong một thời khắc ngắn ngủi. Mùa đông phương nam - nơi vẫn thường được biết với hai mùa mưa nắng. Thông thường thời tiết trở nên dịu hơn vào các ngày cuối năm, đâu đó trong nắng chiều đang nhạt dần là những cơn gió se se lạnh, cái se lạnh chỉ chợt đến vào lúc cuối chiều và dần tan vào sáng sớm. Hầu như ai cũng sợ cái lạnh hiếm hoi này sẽ tan nhanh, nhanh đến độ họ chưa kịp tận hưởng cái mùa đông Sài Gòn. Ai cũng cố khoác lên mình những bộ áo ấm mà họ đã cất sâu trong tủ từ năm trước để được diện, được khoe và được cảm nhận một phong cách khác ngày thường.

Cũng đã gần bảy năm sống ở Sài Gòn, tôi đã dần quen và dần cảm nhận được mỗi khi đông về. Tôi thích chạy xe chầm chậm trên đường, hứng vào mình từng con gió, muốn được rùng mình, muốn được run run. Đâu đó có cơn gió lùa – tán lá xào xạc, tôi chợt nhớ tới chuyện tình của cây, gió và lá. Thoáng chút buồn bởi tôi hiểu rằng không phải vì cô đơn mà tôi nhớ em, mà vì nhớ em nhiều nên tôi cảm thấy mình cô đơn quá.
Cuộc sống dẫu yên bình hay sóng gió thì vẫn cứ đang trôi qua, đều đều và hờ hững. Lắm lúc, giữa cái thinh không của sự huyễn hoặc, tôi lại lừa dối mình rằng tôi đang hạnh phúc, tôi đang thành công, tôi đang bước đúng trên con đường của mình. Có phải vậy không? Tôi là người hạnh phúc thật hay là tôi chỉ tự nhận như thế với những gì mình đang có và đang đạt được?

Bạn bè em cũng là bạn bè tôi – nhóm bạn bè một thời nổi tiếng học giỏi và rất chịu chơi, giờ là những người đang ngày một thành danh. Người ta kể với tôi về em, kể về cuộc sống và hạnh phúc của em, chẳng phải đó là điều mà tôi vẫn luôn cầu chúc cho em đó sao. Tôi chỉ biết mỉm cười hờ hững. Bởi tôi không cao thượng đến mức có thể vui, có thể cười một cách mãn nguyện khi thấy em hạnh phúc bên người khác. Nhưng dường như bây giờ tôi không còn cảm giác đau nhói trong tim nữa, cái cảm giác mà tôi nghĩ rằng nó sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời này. Biết chấp nhận sự thật, tìm mọi cách để quên em và học cách yêu một người con gái khác, cố gắng để đừng tìm kiếm những điều giống em ở người đó.

Sau hai năm ngày mà em nói lời chia tay, tôi trở về bên biển, để dẫm chân trên bờ cát ươn ướt, đứng một mình nơi bãi đá, nghe tiếng biển thì thầm như khi xưa tôi còn bên em. Kỷ niệm ngày đó như vở òa trong tôi, gục khóc như một đứa trẻ con khi nhìn thấy biển, biển vẫn thế, hiền hòa nhưng sâu thẳm và xa vời quá. Kỷ niệm đầy ắp và nguyên vẹn, tôi vẫn chẳng thể nào quên được em. Đây cũng chẳng phải lần đầu tôi cố quên em rồi thất bại, nhưng tôi tự nhủ đây là lần cuối cùng tôi khóc vì em, lần cuối cùng gục ngã vì đau khổ, lần cuối cùng nhói đau trong tim mỗi khi nghĩ về em.

Tôi không còn muốn ra biển vào mùa hè, bởi tôi sợ trong cái khung cảnh náo nhiệt và đông người sẽ bắt gặp hình bóng quen thuộc ngày nào. Tôi sợ phải nghe tiếng người con gái nào đó cười tan trong sóng biển.

Đêm nay, một đêm đông phương Nam, tôi lại về bên biển với những người bạn của tôi. Tôi sẽ lại nghe tiếng biển và hình dung em đang ở bên nắm tay tôi, em hát bài hát của riêng tôi và em. Tôi biết tôi sẽ buồn, nhưng nỗi buồn đó giờ chỉ là nỗi buồn của hoài niệm…

Bài thứ 3
Sài Gòn, ngày…tháng…năm
Sài Gòn bắt đầu lạnh rồi Ông ạ. Những cơn gió không giá rét như miền Bắc, ko lạnh run như miền Trung nhưng cũng đủ khiến con khẽ rùng mình vào mỗi sáng sớm bước ra nhà. Ừh, thì đã bước sang tháng 12 rồi còn gì, Ông nhỉ!

Trời lạnh cũng đồng nghĩa với việc con phải chịu đựng nhiều hơn nữa những cơn đau nhói, với việc con phải ghé thăm ông bác sĩ già với cặp kính dày cộm, lúc nào tai cũng đeo ống nghe nhiều hơn. Con sợ quá Ông àh! Hôm qua con đã bị chích, con phải cắn chặt răng để không phải bật khóc.
Gió. Gió lồng lộng. Từ sân thượng nơi này nhìn xuống trông mọi người nhỏ bé thế, chỉ là một chấm đen bé tí đang di động. Con thấy mình cũng nhỏ bé quá giữa bầu trời này. Con đã khóc, khóc oà lên như một đứa trẻ. Cảm giác lạc lõng và sợ hãi bao vây con, chưa bao giờ... chưa bao giờ con cảm thấy mình tuyệt vọng đến thế...

- "Khi nào cảm thấy không chịu đựng nổi thì phải uống cái này vào nhé!"
- "Dạ... nhưng nó đắng lắm, con ghét."
- "Thế giữa đau và đắng con thích cái nào?"
- "Đắng ạ!"
Đôi khi những cái không ngọt ngào cũng tốt với mình phải không Ông?

Mùa lạnh có phải khiến người ta xích gần lại nhau, yêu thương nhau nhiều hơn phải không Ông? Con cảm thấy đỡ đau hơn với những cái xiết tay thật chặt, với những cái nhìn ấm áp, với những cuộc gọi đầy yêu thương. Con cảm thấy hạnh phúc Ông àh. Có phải con đã quá trễ để nhận ra điều này không Ông?

Con đã sống quá hờ hững với cuộc đời này nên giờ cảm thấy hối tiếc ông àh!
Ước gì có nhiều thời gian hơn, con sẽ đi học đan, để đan cho Mẹ chiếc áo. Ôi con gái ai mà chẳng thế nhỉ!

Ước gì có nhiều thời gian hơn, con và người ấy sẽ để dành tiền đến nơi mà hai đứa hằng ao ước
Ước gì có nhiều thời gian hơn, con sẽ lục tìm liên lạc với những đứa bạn cấp 3 nhí nhố của mình

Ước gì có nhiều thời gian hơn, con sẽ ngắm bình minh và hoàng hôn trên biển, để chứng kiến ngày và đêm giao nhau...
Ước gì...con ít đau hơn!

Ông àh, nói nhỏ cho Ông biết nhé, từ nhỏ đến giờ con chả tin là Ông có thật cả, con biết Ông chỉ là sản phẩm hư cấu từ trí tưởng tượng của mọi người thôi. Nhưng trong lúc này đây, con lại tin là Ông có thật, hơn cả ai hết, con khẳng định đấy!

Đêm noel con sẽ không ngủ đâu, con sẽ đợi ông, sẽ nói lên cái ước muốn của mình. Nếu ông trời lấy đi của con tất cả, thì con mong ông hãy đem nó, phát lại cho những người mà con yêu thương nhất ông nhé!
Gió vẫn thổi vi vu qua ô cửa nhỏ Ông àh!

Hôn Ông!


Bức thư đầu tiên viết cho Ông!
Neko

Bài thứ 4
Một mùa đông nữa lại về, trong cái lạnh của mùa đông buốt giá, từng cơn gió đùa qua khung cửa, từng đợt tuyết trắng phủ kín những con đường như muốn kéo dài thêm những hàng bạch dương trắng xoá.

Mọi người vội vã chạy trốn mùa đông lạnh lẽo để quay về với tổ ấm, nơi người thân bè bạn đang chờ đợi, bên bếp lửa hồng, ngồi ngắm những vì sao lung linh, những ánh lửa hồng tí tách. Bên cạnh cây thông Noel, ta cùng nhau cạn chén trà, nhấm vài miếng bánh mặc ngoài kia, bên cánh cửa khép hờ là một mùa đông lạnh giá. Và một mùa yêu thương nữa lại đến với những gì riêng nhất, đặc biệt nhất, đẹp đẽ nhất mà không có mùa nào có thể sánh được.

Trong cái giá rét, tình yêu tìm thấy vị trí của nó… từng ngón tay lần mò trong túi áo để tìm một bàn tay, người ta cần đến nhau hơn trong cái tiết trời giá buốt, cái rét của mùa đông làm cho người ta tìm thấy cho mình sự ấm áp đến lạ kỳ. Có lẽ mùa ấm áp nhất trong năm không phải là mùa nào khác mà chính trong cái lạnh buốt người ta tìm thấy sự ấm áp đích thực của nó. Sự ấm áp đích thực đến từ tâm hồn và đủ sức sưởi ấm tất cả những tấm lòng đang lạnh giá dù bên ngoài thế nào đi chăng nữa.

Cứ như thế hằng năm, giáng sinh đến khiến lòng người rộn lên những khúc hát chúc cho nhau một mùa giáng sinh vui vẻ. Trong cái lạnh của mùa đông, người người dường như xích lại gần nhau hơn, những món quà được trao đi, những lời yêu thương được bày tỏ. Những cái ôm đầy tình thân ái, những nụ hôn nồng cháy, những cái bắt tay thật chặt và cả những cái nắm tay tưởng chừng như không có điều gì có thể tách ra được của những người yêu nhau càng làm cho giáng sinh trở thành một mùa tràn đầy tình yêu thương, tình thân ái giữa mọi người với nhau.

Giáng sinh không của riêng ai… làm sao có thể hờ hững được khi tình yêu gõ cửa, chắc hẳn ai cũng có cho mình một mùa Noel ngập tràn kỷ niệm, được ùa ra phố để nghe những bài thánh ca, được đi bên cạnh người mình yêu, được nắm tay nhau ngắm khung cảnh tuyệt vời của mùa yêu thương. Được tặng quà cho nhau, được viết cho

Nhưng…

Vẫn còn đâu đó những con người chưa biết đến một mùa Noel đích thực, vẫn còn đâu đó những con người chưa kiếm được một nơi tránh rét, phải vật lộn với bữa ăn hằng ngày… họ muốn lắm một lần được nhận quà, được trao cho ai đó một món quà từ tấm lòng của mình. Và câu hỏi đặt ra…Bạn có thể làm được điều gì cho họ?

Về với ý nghĩa đích thực của Mùa Yêu Thương, mùa - người ta có thể bày tỏ lòng nhân ái, bày tỏ tình yêu… là cơ hội người ta có thể làm một điều gì đó cho nhau để xua đi những u ám của trần thế này. Noel lại đến, gởi đến những ai đang yêu những điều tốt đẹp nhất. Bạn à! Khi bạn đang ở trong tình yêu là bạn đang nắm một điều đẹp đẽ nhất mà không điều gì có thể sánh bằng, bạn đang nắm cả thế giới trong tay mình đó. Gởi đến những ai chưa có người yêu… cơ hội đang đến với bạn, tại sao không biến mùa giáng sinh này thành mùa yêu thương bạn nhỉ.

Và em à…

Anh cũng nghĩ đến em với những điều tốt đẹp nhất, không biết điều gì là mong ước, là lời nguyện cầu của em trong đêm giáng sinh nhưng anh muốn em biết một điều… em là một phần của lời nguyện cầu và là mong ước của anh. Tấm lòng anh hướng về nơi tình yêu của anh đặt để…

Bài thứ 5
Này cậu, một mùa Giáng sinh nữa lại đến gần rồi đấy. Vậy là tròn mười năm tớ xa cậu, xa những kỉ niệm khó quên gắn với vùng quê của chúng mình, cậu nhỉ?

Là bạn từ thuở nhỏ, cậu và tớ có nhiều điểm tương đồng đáng ngạc nhiên mà khó ai giải thích nổi. Sinh cùng ngày, nhà gần bên, cùng tắm mưa với nhau và cùng thích một bạn trong lớp nữa. Từ lúc còn chập chững vào lớp mẫu giáo, vào lớp 1 rồi cao hơn nữa, cậu và tớ thường được cô dạy, nào là "Giáng sinh", nào là ông già Noel, nào là cây thông. Biết thì biết vậy thôi, vùng quê chúng mình thì biết gì là Giáng sinh, cậu nhỉ? Lúc ấy, trong tâm trí tớ, hai từ "Giáng sinh" thật sự rất mơ hồ. Tớ biết, cậu cũng nghĩ như tớ.

Làm sao biết được thế nào là "Giáng sinh"?

Khi vùng quê của chúng mình lúc ấy còn chưa có điện, chưa có phương tiện thông tin liên lạc, còn đang chậm chạp để hòa vào sự thay đổi của thế giới, lúc đó, mấy ai biết Giáng sinh là gì, mà biết rồi thì sao?
Khi miếng cơm manh áo còn là nỗi lo, cuộc sống chật vật, biết bao khó khăn, khi trong đầu mọi người luôn phải suy nghĩ về những lo toan của cuộc sống hàng ngày: rằng hôm nay phải làm gì, ngày mai phải làm gì để sống, khi cuộc sống còn chưa đảm bảo, thì nào ai còn nghĩ tới chuyện chuẩn bị, hay đón Giáng sinh như thế nào.

Khi quê mình chỉ có hai mùa "nắng, mưa", mà chắc cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy tuyết; khi lúc nào mọi người cũng nơm nớp lo sợ hạn hán, mất mùa, lũ lụt... Thử nghĩ xem, mọi người chưa biết được cuộc sống của mình có đảm bảo được không, thì còn ai nghĩ đến những điều khác nữa. Phải không cậu?

Và dù thế nào đi nữa, dù cuộc sống có những bộn bề thì lũ trẻ bọn mình vẫn hồn nhiên nhất, vẫn vô tư nô đùa, vẫn cười, vẫn hát, và tất nhiên, vẫn mơ đến một Giáng sinh vui vẻ, an lành và hạnh phúc. Cậu có nhớ, khi lần đầu tớ được lên thành phố, được hưởng không khí Ggiáng sinh ồn ào, náo nhiệt, cậu có nhớ, tớ đã kể lại với cậu không? Và cũng từ đó, bọn mình cũng "tổ chức" Giáng sinh, bắt chước vậy thôi, dù biết rằng không giống như tớ kể.

... Giáng sinh nơi thành phố, với những quả cầu đủ màu sắc, những cây thông Noel thật to, những cửa hàng được trang hoàng lộng lẫy với những ánh đèn nhấp nháy.

... Giáng sinh nơi thành phố, rất nhiều người ăn mặc thật đẹp, cùng sánh bước bên những người họ yêu quí, những ánh mắt, những nụ cười rạng rỡ, những câu chúc an lành và hạnh phúc.

... Giáng sinh nơi quê mình, những quả cầu đã được bọn mình thay bằng những quả bong bóng đủ màu sắc. Không có thông, nhưng cây thông được bọn mình thay thế bằng cây thuộc bài lúc cây còn nhỏ, nhìn nom cũng rất giống cây thông đó chứ. Không có những cửa hàng, nhưng có những nhà chòi be bé mà bọn mình dùng sậy và lá chuối dựng nên. Với tớ, đó là cửa hàng đẹp nhất thế gian. Không có đèn, mình bắt đom đóm bỏ vào vỏ quả trứng, rồi cũng đẹp như đèn vậy.

... Giáng sinh nơi quê mình, không ăn mặc đẹp, không đông đúc, tấp nập, nhưng mọi người luôn dành cho nhau những lời chúc tốt lành nhất, rằng thì: "Ừ thấy lũ trẻ háo hức, mình cũng tham gia cho vui". Và cũng có ông bà, cha mẹ, anh chị em trò chuyện, răn dạy lũ trẻ sau này.

Những mùa Giáng sinh ấy, bọn mình đã cười thật tươi, phải không cậu?

Tớ nhớ...

Đã mười năm từ ngày ấy, Giáng sinh năm tụi mình lên mười tuổi. Tớ và cậu đều nằm mơ được món quà thật đẹp, mơ thấy ông già Noel, mơ được một lần ngồi lên cỗ xe của ông. Giáng sinh định mệnh năm ấy, lũ mấp mé bờ đê, nhưng bọn mình vẫn vui đùa, vẫn háo hức chuẩn bị một Giáng sinh thật vui tươi. Cũng lần Giáng sinh đó, đâu ai ngờ lũ tràn vào vỡ đê, cuốn theo mọi thứ, cuốn đi cây cối, nhà cửa... và lũ cũng cuốn đi của tớ người bạn thân thiết nhất.

Tớ không sao quên được tiếng của con chó nhỏ ăng ẳng, tiếng của heo mẹ eng éc, tiếng người gào khóc, tiếng nước chảy như thác đổ. Những âm thanh ấy đã in đậm vào tâm trí tớ, không phải là một dạng âm thanh "nghe rồi thôi", mà nó còn vang mãi, vang mãi đến bây giờ, sau này, và mãi mãi.

Kể từ ấy, tớ sợ lắm mỗi mùa Giáng sinh về bởi Giáng sinh đã hằn sâu trong tâm trí tớ những hình ảnh đau thương ngày lũ. Tình cờ, tớ đọc ở đâu đó một câu nói: "Kỉ niệm được sinh ra để cho ta lòng dũng cảm, chứ không phải để cướp đi lòng dũng cảm ấy". Tớ đã sợ phải đón Giáng sinh như thế nào. Nhưng Giáng sinh năm nay tớ không sợ nữa vì Noel trong tớ luôn có sự hiện diện của cậu, cậu là thiên thần luôn ở cạnh tớ.

Đêm nay, tớ đã nằm mơ, không phải mơ thấy một màu trắng lung linh, cùng cây thông Noel như truyện cổ tích, tớ cũng mơ thấy một màu trắng, nhưng màu trắng của dòng nước lũ quê mình, màu trắng đã cuốn cậu trôi mất tớ. Dòng nước màu trắng ấy mang theo rất nhiều quà cho lũ trẻ quê mình, mang theo cậu và những kỉ niệm thời tơ ấu của bọn mình, mang theo niềm tin, hi vọng, hạnh phúc, và những điều tốt đẹp nhất còn đang ở phía trước.

Giật mình, trong mắt tớ, nước lũ lại tuôn trào...


THỰC HIỆN
- Editor: Khò
- MC: Hip & Hera
- Sound: Mic

CÁC NHẠC PHẨM SỬ DỤNG TRONG CHƯƠNG TRÌNH
 
- Dòng thời gian - Đăng Khoa
- Nỗi nhớ đêm đông - Bằng Cường ft Ngô Vỹ Hằng
- Santa Claus is coming to town - Richard Clayderman
- Hope - As One
- Save the best for last - Vanessa Williams
- Do they know is Christmas time - Band Aid
- All I want for Christmas - Mariah Carey
- Mery Christmas everybody - Girls Aloud
Cùng một số nhạc phẩm không lời của Rythem

Tạm biệt tình yêu

Chiều Sài Gòn, nắng chỉ còn vương lại vài tia yếu ớt, vàng vọt, mỏng manh như tình yêu mà một thời em tưởng chừng như mình đã xây dựng rất vững chắc.


Bất chợt, cơn mưa chiều ập xuống. Những dòng người hối hả ngược xuôi, cố chạy nhanh để tránh mưa. Chỉ em thẫn thờ những bước chân chậm rãi, mệt mỏi và vô định.

Con đường Đồng Khởi từng in dấu chân và kỉ niệm của hai đứa. Những chiều rong ruổi, lang thang chụp hình, ăn kem, thưởng thức cà phê bệt, những mùa Nô-el anh nắm tay em đi giữa dòng người, dưới con đường giăng đầy ánh đèn trang trí với đủ sắc màu rực rỡ. Khoảnh khắc ấy với em là hạnh phúc bất tận, vĩnh hằng. Em thấy mình may mắn nhất thế gian. Bởi vì, em có anh! Thầm cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho em tình yêu của anh.

Thế nhưng... hạnh phúc là một chiếc chăn hẹp mà người này kéo thì kẻ kia lạnh, hạnh phúc trông xa giống viên kim cương nhưng đến gần thì chỉ là những giọt nước mắt. Ngày mình chia tay, em đã khóc thật nhiều. Chiều Sài Gòn mưa giăng kín. Chẳng ai trong chúng ta có lỗi. Mình chia tay khi cả hai vẫn còn những thương nhớ về nhau. Tình yêu của chúng ta đã đi qua những ngày viên mãn nhất, như thế có được xem là tình yêu đẹp không anh?

Em không trách anh đã không cùng em đi đến cuối con đường như anh từng hứa, cũng không giận anh vì đã đẩy mình xa nhau hơn, vì chính em là người lựa chọn ra đi. Em biết rằng, khi em quay bước đi trong ngậm ngùi nước mắt, thì sau lưng em, anh vẫn đứng dõi mắt nhìn theo cho đến khi bóng em mất hút giữa phố xá ồn ào, náo nhiệt.

Tim em đau đớn như có ai đang xát muối. Tình yêu trong em còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Con người ta có thể ăn nửa bữa, ngủ nửa đêm nhưng không thể đi nửa đường chân lý, yêu bằng nửa trái tim. Xa anh, em không có gì phải hối tiếc bởi suốt những tháng ngày bên anh, em đã yêu bằng cả trái tim.

Một câu danh ngôn em rất thích và đã luôn nói với anh: “Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Hãy để những năm tháng bên nhau là mãi mãi, cho dù giờ đây, mình thực sự đã cách xa. Em bước đi trên con đường đã chọn, sẽ có những lúc em mệt mỏi, đau đớn bởi chông gai, nhưng em tin vào chính mình. Và em cũng tin rằng, ở đâu đó trong cuộc đời này, có một bờ vai để em tựa vào, một trái tim chỉ dành riêng cho em, một tấm lòng thấu hiểu và sẵn sàng làm người đồng hành cùng em đến cuối con đường, người ấy không phải là anh. Bình yên và hạnh phúc, anh nhé!

Hồ Thị Thanh Nga

Thursday, May 17, 2012

Có cánh chuồn nào trên vai em không?



Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.



Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".


o O o

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.



o O o

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.



o O o


Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.


o O o


Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"

Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."


o O o

Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?

Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên.


"Chúng ta còn lại gì, chỉ rớt lại hai giọt nước mắt hoá thành băng!" 

Sưu tầm

Đơn giản, yêu chỉ là ...

Là bạn đã bắt đầu thích 1 ai đó mà chưa dám nói ra vì sợ người kia chưa chắc đã thích mình.

Tất nhiên là 1 tình yêu nhỏ chỉ dành cho 1 cô gái nhỏ mà thôi.



Bạn thích yêu 1 ai đó mà có thể cãi nhau với bạn hoài mà không chán
Nó cũng chỉ đơn giản là khi bạn muốn nhìn người đó 1 lúc mà không dám.



Mỗi buổi sáng thức dậy người đầu tiên bạn chợt nghĩ tới là người ấy.
Đơn giản là bạn đã bắt đầu cảm thấy 1 số rắc rối đang đến.
Đơn giản là khi phải đi xa bạn cảm thấy lưu luyến... Và bạn đã yêu 1 chút rồi đó!



Tình yêu đơn giản là khi bạn nhớ tới người ấy muốn gọi điện, gọi xong mà chẳng biết nói gì.
Đơn giản là gọi điện không biết nói gì mà chỉ muốn nghe thấy giọng nói của người đó. 
Đơn giản là ghi nhớ từng lời nói của người đó
Đơn giản cũng chỉ là muốn giới thiệu tất cả những gì mình có cho người đó xem.



Khi bên cạnh người đó bạn thờ ơ rồi khi xa cách bạn lại đi tìm kiếm.
Đơn giản là chẳng biết nói yêu thế nào cả... (chẳng đơn giản tẹo nào).
Đơn giản chỉ là có những chuyện mà chỉ 2 người hiểu mà không ai có thể hiểu được.
Đơn giản là nhìn ảnh người đó mà bạn cười như chưa bao giờ được cười mà không hiểu lí do tại sao.
Đơn giản khi nghe người đó hát mà bạn cứ nghe đi nghe lại mãi mà không chán.
Đơn giản là khi đi ngoài đường bạn nghĩ tới người đó bạn phá lên cười, mọi người tưởng bạn bị hâm... Có khi nào bạn đã bắt đầu hâm vì một ai đó chưa?
Đơn giản là bạn thích bị gọi là hâm.



Tình yêu đơn giản là bạn yêu cả nhưng cái xấu của người đó, vì nếu không có cái xấu đó thì người đó không còn là người mà bạn đang yêu nữa.



Và cuối cùng là bạn làm cái này cho ai đó thì đó là bạn đang yêu đó.

Monday, May 14, 2012

Đăk Lăk những chiều mưa

Dạo này buổi chiều Đăk lăk thường có mưa, những trận mưa lớn tầm tã và kéo rất dài. Có khi mưa suốt buổi chiều, kéo dài đến nửa đêm, đến mãi sáng hôm sau..



Chiều nay thôi, ta chạm một cơn mưa thật gần, ngắm một người con gái đẹp lạ lùng khi khóc. Ta chạy trong màn mưa như thể đang tìm phương hướng, ta chạnh lòng một nỗi buồn mơ ... 

"Gạt kỉ niệm vào một ngăn tủ lớn, 
để khi mưa không làm em hoen mi".- Khuất Hương -

Ta đã từng như em. Đã từng uống những giọt mưa để khỏa lấp đi những nghẹn ngào nóng nực trong cuống họng. Đã từng một mình đi bộ dưới mưa, thưởng thức cái lạnh cóng của từng giọt mưa như những mũi kim châm vào da thịt. Há miệng, thè lưỡi nếm vị nước mưa nhạt tan trên vị giác ...

Ta đã từng như em. Đã từng chạy trong cơn mưa tìm một dáng hình quen. Đã từng bước qua những nhức nhói con tim. Đã từng rơi nước mắt... Đã từng đặt tay ôm lấy lồng ngực trái, dỗ dành trái tim ngoan hiền hơn trong chia ly.


Có chút gì trong ta tê tái. Ta nhớ những gì đã là kỷ niệm. Năm năm, mười năm... vẫn vẹn nguyên như ngày hôm qua. Người năm nào giờ ngủ yên dưới những lớp thời gian mờ phủ. Ta năm nào giờ áo đã phai dần sương gió. Vậy mà sao mưa vẫn mưa xưa...

Biết có người thèm khóc. Khóc vì một nỗi đau tình cờ. Giá như ngăn được những giọt lệ cay trên đôi má thắm em buồn. Thì có lẽ trời không nỡ rơi từng hạt trong như nỗi nhớ, trong như đôi mắt ngày xưa. Và ta không lạc bước về đây, không một mình lang thang trong làn mưa rả rích giữa thành phố xa lạ này ...


Ta thấy tâm can mình nổi sóng. Đã có lần thấy mưa trong nắng. Thì bạn ơi, sẽ có niềm vui trong những nỗi buồn. Thì em ơi, sẽ có ngày trong cơn mưa em khóc rồi lại cười khi có người cầm chiếc dù chạy tới che cho em ...

Đôi khi ta cũng thèm khóc đấy, cũng thèm gào lên giữa chốn đông người. Như kẻ khùng điên một giây thôi. Để lòng bỗng nhẹ tênh sau cái ngày giông bão. Đôi khi, ta cũng thèm một cơn mưa nhỏ, để gột sạch những bụi bặm đường trần ta đã đi qua.


Cơn mưa đổ xuống thật nhanh và lớn. Gió tạt mạnh làm cho cả xe và người liêu xiêu. Những con đường ngập nước. Những tuyến phố công viên vắng lặng. Chỉ còn những kẻ điên như ta và em chạy vào cơn mưa tìm quá khứ. Tìm hơi thở đều đặn của mưa, tìm những cái ôm xiết, tìm một lời an ủi đúng lúc. Và tìm một chỗ trú chân. Chỉ có những kẻ điên như ta và em, lang thang trên phố buồn, ngắm những bông hoa mùa cũ chảy tan vào nhịp thở. Ướt mèm tháng năm... 

Đăk lăk chiều nay mưa ...


HieuBio - Đăk lăk 12/05

Sunday, May 13, 2012

Có Khi Nào Rời Xa


Ngày tháng năm trôi qua để lại sau nó là những chuyện buồn. Ừ thì nó là những chuyện buồn mà em giấu cho riêng em biết, 1 trong 2 người sẽ chỉ có 1 người được buồn thôi còn người kia thì không được phép và phải luôn vui để còn an ủi người kia nữa phải không anh?

Em không nói không phải vì em sợ hay vì bất cứ một cái gì mà chẳng qua em không muốn anh biết rằng, thực sự em không hề cứng rắn như anh nghĩ đâu. Con người mà ai chả có cảm xúc phải không? Em cũng vậy thôi, nhưng cảm xúc của em sẽ giấu kín sâu vào lớp vỏ bọc tự tin của mình để không ai biết, kể cả anh.




Cơn mưa đêm nay kéo dài tưởng như bất tận, không ào ạt mà nó nhẹ nhàng rơi rớt bên hiên cửa sổ. Ngồi trong góc tối nhìn ra ngoài trời mưa, em lại ước mình có thể làm mưa... Để rồi hạt mưa sau khi rơi xuống hòa nhịp vào dòng nước như dòng đời biến động xa dần anh... Miên mang trong một câu hát, một bài hát mà em luôn hát khi lặng thinh mỗi khi đêm về.


Chỉ là lời em nói thôi phải không anh ^^!, chứ đó không phải là lời anh nói ....

"Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo
Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất
Vì tình yêu mong manh tay em quá yếu mềm
Người yêu ơi anh có biết"




Em phải làm sao đây? Cảm giác bất an chỉ sợ một mai em nhớ ai mỗi khi thức dậy mà người đó không phải anh. Cầm được tay anh rồi những để giữ chặt đôi tay đó thì lại quá khó ,bởi em chỉ có thể giữ được tay anh, còn trái tim anh, em chẳng nào thể giữ được? Tình yêu như sợi chỉ vắt ngang cuộc đời em, thêu dệt vào trí óc em những nụ cười, những niềm vui và cũng thêu dệt vào đó những nỗi buồn không tên. Sắt nung còn chảy, đá đập còn tan huống hồ là tình yêu mong manh như sợi chỉ dễ dàng đứt. Một khi đã đứt rồi có cố gắng nối lại đi nữa thì nó cũng sẽ có 1 nút buộc cản trở 2 đầu yêu thương. 

Chính đôi tay này đã từng hứa sẽ dùng nó để che chở cho em, thế nhưng giờ nó cũng uể oải theo chính bản thân anh vì nó biết rằng mạnh mẽ, cứng rắn để làm gì khi không thể cầm nắm một thứ đó chính là tình cảm.



Liệu rằng anh ơi có bao giờ, biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau? Em sẽ phải làm sao đây? Bước tiếp con đường chỉ có mình em và để anh lại đằng sau em như những ký ức ngày xưa hay anh sẽ cầm tay em và đưa em đi cùng anh trên con đường phía trước? Anh sẽ chỉ đưa tay cho em khi em cần anh, anh sẽ đưa em đi với điều kiện em phải đưa tay ra,đúng không anh? Có nhiều chuyện em không làm được và chuyện 1 người đưa tay để kéo một người nhưng người đó lại không muốn là chuyện em không thể làm được.

"Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói
Để bên anh,em đánh đổi tất cả bình yên

Đêm buông xuôi vì cô đơn, còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời?"



Bình yên của em chính là anh, điều này chắc anh không hiểu đâu. Đến khi anh có thể hiểu được điều này thì có lẽ, chúng ta đã xa rời. Đêm buông xuôi nằm đợi thời gian trôi qua, trong góc tối em lại nhớ đến anh. Ở tận phương trời nào anh có hay, khi lúc đó anh vẫn bình an yên giấc ngủ ngon. Chỉ cần vậy thôi em cũng yên lòng rồi...


"Nơi yêu thương không phôi phai..." là nơi nào khi đôi ta...." có khi nào rời xa" , em đưa tay cho anh nhé, để em có thể cảm nhận được anh, để anh đưa em đi qua con đường vốn không dành cho đôi ta, để em có thể biết được rằng mình luôn có anh, được bên anh mỗi sớm mai, để lại được nhìn thấy anh cười... còn em sẽ chỉ luôn là người đứng đằng sau anh thôi.

Biết không anh, em yêu anh."

Cho một Ngày của Mẹ thêm ý nghĩa

Ngày của Mẹ đã đến. Một ngày quả là không bao giờ đủ để gửi tặng những điều tốt đẹp nhất tới Mẹ. Vì vậy, hãy biến ngày hôm nay trở nên đặc biệt nhé!
"Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Thức đêm dài mẹ may áo cho con..."

(Hoàng Long)

Ngày của Mẹ đã đến. Đối với Mẹ, mỗi người con là một điều hạnh phúc. Còn đối với các Con, Tình Mẹ là điều thiêng liêng và quý giá nhất mà mỗi chúng ta may mắn có được. Vì vậy hãy dành cho Mẹ bạn một ngày thật ý nghĩa và đầy yêu thương nhé!
Nếu thường ngày, bạn ngại ngùng không thể nói "Con yêu Mẹ", hay ôm một cái thật chặt và hôn vào má Mẹ,... thì hôm nay là thời điểm tuyệt nhất để bạn có thể làm những điều đó!

Chúng tớ đã tiến hành một cuộc khảo sát nhỏ trên Facebook của Hoa Học Trò với câu hỏi: "Bạn sẽ làm gì cho Mẹ?". Chúng tớ đã nhận được rất nhiều câu trả lời thú vị và lập một danh sách nho nhỏ. Hy vọng danh sách này sẽ gợi ý cho bạn để có thể gửi tặng Mẹ một ngày thật tuyệt vời!
Ngày của Mẹ, bạn có thể:
1. Dậy sớm và gửi tặng Mẹ một bất ngờ vào buổi sáng khi Mẹ tỉnh giấc.
2. Hôn Mẹ.
3. Ôm Mẹ một cái thật chặt và thủ thỉ rằng: "Con yêu Mẹ nhiều lắm ạ!"
4. Điện thoại về nhà, và bảo rằng: "Mẹ ơi, con nhớ món lẩu Mẹ nấu lắm...!"
5. "Chiêu đãi" Mẹ với món hoa quả dầm do chính tay con trai Mẹ làm.
6. Ra hàng lưu niệm, chọn một tấm thiệp thật đẹp và viết một lá thư tâm sự với Mẹ.
7. Tìm một khung ảnh đẹp và lồng vào đó bức ảnh chụp chung của Mẹ và Con.
8. Mang một bó đầy loại hoa yêu thích của Mẹ về tặng Mẹ.
9. Mang gối sang phòng và ngủ cùng với Bố Mẹ như lúc còn trẻ con.
10. Làm một video clip đặc biệt dành tặng Mẹ.
Còn rất nhiều điều tuyệt vời hơn nữa bạn có thể làm trong ngày của Mẹ. Nhưng hãy luôn nhớ rằng, cho dù món quà bạn dành tặng Mẹ là gì, thì không có điều gì khiến Mẹ hạnh phúc hơn là việc bạn ngoan ngoãn, trưởng thành, khôn lớn và có một cuộc sống tốt. Vì vậy, không chỉ trong Ngày của Mẹ, mà trong cả 365 ngày của một năm, hãy luôn cố gắng để làm ấm lòng Mẹ nhé, bạn ơi!

Cuối cùng, HHTOnline xin gửi tặng tất cả các Mẹ những lời chúc tốt đẹp nhất. Xin chúc các Mẹ sức khỏe, thành công, hạnh phúc và thật nhiều niềm vui! 
Ngày Hiền Mẫu hay Ngày của Mẹ (Tiếng Anh: Mother's Day) đương thời được khởi xướng bởi bà Anna Marie Jarvis tại thành phố Grafton, tiểu bang Tây Virginia, Hoa Kỳ, để tôn vinh những người mẹ hiền, đặc biệt là trong khung cảnh của mái ấm gia đình. Theo truyền thống của Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, Ngày Hiền Mẫu được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Một số nước khác cũng có các ngày lễ tương tự được tổ chức vào các ngày khác trong năm.