Showing posts with label Gia đình. Show all posts
Showing posts with label Gia đình. Show all posts

Saturday, March 23, 2013

Cung bậc của cảm xúc


Có những lúc  ta cảm thấy lòng mình trống trải, hay đầy ắp những mệt mỏi của đời thường, muốn đóng cửa nhốt mình lặng im trong ngôi nhà nhỏ nhưng sâu thẳm trong lòng  mình vẫn mong muốn có ai đó sẽ đến gõ cửa để tìm mình..
Cuộc sống có bao giờ người ta biết mình đã mấy lần trải qua những giây phút, những giai đoạn mâu thuẫn như vậy?! có những lúc thấy mình như một đứa trẻ con, lúc buồn lúc vui, lúc hiền lành nhẹ tênh như lông hồng, thanh khiết như nắng ban mai, lúc bùng phát như một ngọn lửa sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ. Không ít lần  cảm giác mình như một con nhím xù lông sẵn sàng đâm những vết sắc nhọn vào lòng ai đó làm chạm đến tự ái của mình, rồi lại tự thu mình trong cái vỏ ốc với những khắc khoải, ray rứt.
Cuộc sống và tâm trạng cứ nhảy múa theo những cung bậc của cảm xúc, có lúc cảm giác mình ngập ngụa trong những ngột ngạt của đời thường, muốn trốn tránh, muốn đập tan mọi thứ quanh mình để giải tỏa cơn thịnh nộ của nội tâm, rồi lại lặng im trong chính cơn sóng của lòng mình, nghe tâm hồn mình trống rỗng.
Phía sau những hờn giận, những giây phút chỉ muốn xô đẩy mọi thứ ra xa, muốn  cô lập mình trong những dằn xé bất ổn, rồi lại vội vã tìm kiếm và day dứt. Sâu thẳm nhất trong trái tim mình, ta vẫn mong ai đó cảm nhận và chia sẻ được, vẫn mong một cảm giác ấm áp để xoa dịu  những vết thương tiềm ẩn. Đôi lúc cảm nhận rõ  những  cơn đau, chợt hiểu rằng nó còn đau là nó vẫn còn tồn tại, dẫu có lúc nó mệt mỏi, buồn bực, bùng nổ và khắc khoải đến vô cùng.
Ta vẫn sống trong cảm giác xoay vòng như một con xúc xắc, nhưng chưa ai nói rằng người ta đau thì người ta sẽ thôi không yêu nữa, và nếu trái tim vẫn còn chạm đến cánh cửa của cảm xúc rung động, dẫu sự rung động ấy mỏng manh như một sợi tơ thì cũng hãy cứ đón nhận nó như một điều huyền dịu nhất mà cuộc sống đã ban tặng, bởi lẽ không có điều gì đẹp đẽ bằng những cung bậc của cảm xúc  trong trái tim mỗi con người.
...St....

Monday, March 18, 2013

Thư gửi con


“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.


Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!


Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngà*y sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.*


Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.


Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".


Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.


Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...


Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...


Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.


Thương con thật nhiều...


Bố mẹ..."

...St...

Sunday, May 13, 2012

Cho một Ngày của Mẹ thêm ý nghĩa

Ngày của Mẹ đã đến. Một ngày quả là không bao giờ đủ để gửi tặng những điều tốt đẹp nhất tới Mẹ. Vì vậy, hãy biến ngày hôm nay trở nên đặc biệt nhé!
"Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Thức đêm dài mẹ may áo cho con..."

(Hoàng Long)

Ngày của Mẹ đã đến. Đối với Mẹ, mỗi người con là một điều hạnh phúc. Còn đối với các Con, Tình Mẹ là điều thiêng liêng và quý giá nhất mà mỗi chúng ta may mắn có được. Vì vậy hãy dành cho Mẹ bạn một ngày thật ý nghĩa và đầy yêu thương nhé!
Nếu thường ngày, bạn ngại ngùng không thể nói "Con yêu Mẹ", hay ôm một cái thật chặt và hôn vào má Mẹ,... thì hôm nay là thời điểm tuyệt nhất để bạn có thể làm những điều đó!

Chúng tớ đã tiến hành một cuộc khảo sát nhỏ trên Facebook của Hoa Học Trò với câu hỏi: "Bạn sẽ làm gì cho Mẹ?". Chúng tớ đã nhận được rất nhiều câu trả lời thú vị và lập một danh sách nho nhỏ. Hy vọng danh sách này sẽ gợi ý cho bạn để có thể gửi tặng Mẹ một ngày thật tuyệt vời!
Ngày của Mẹ, bạn có thể:
1. Dậy sớm và gửi tặng Mẹ một bất ngờ vào buổi sáng khi Mẹ tỉnh giấc.
2. Hôn Mẹ.
3. Ôm Mẹ một cái thật chặt và thủ thỉ rằng: "Con yêu Mẹ nhiều lắm ạ!"
4. Điện thoại về nhà, và bảo rằng: "Mẹ ơi, con nhớ món lẩu Mẹ nấu lắm...!"
5. "Chiêu đãi" Mẹ với món hoa quả dầm do chính tay con trai Mẹ làm.
6. Ra hàng lưu niệm, chọn một tấm thiệp thật đẹp và viết một lá thư tâm sự với Mẹ.
7. Tìm một khung ảnh đẹp và lồng vào đó bức ảnh chụp chung của Mẹ và Con.
8. Mang một bó đầy loại hoa yêu thích của Mẹ về tặng Mẹ.
9. Mang gối sang phòng và ngủ cùng với Bố Mẹ như lúc còn trẻ con.
10. Làm một video clip đặc biệt dành tặng Mẹ.
Còn rất nhiều điều tuyệt vời hơn nữa bạn có thể làm trong ngày của Mẹ. Nhưng hãy luôn nhớ rằng, cho dù món quà bạn dành tặng Mẹ là gì, thì không có điều gì khiến Mẹ hạnh phúc hơn là việc bạn ngoan ngoãn, trưởng thành, khôn lớn và có một cuộc sống tốt. Vì vậy, không chỉ trong Ngày của Mẹ, mà trong cả 365 ngày của một năm, hãy luôn cố gắng để làm ấm lòng Mẹ nhé, bạn ơi!

Cuối cùng, HHTOnline xin gửi tặng tất cả các Mẹ những lời chúc tốt đẹp nhất. Xin chúc các Mẹ sức khỏe, thành công, hạnh phúc và thật nhiều niềm vui! 
Ngày Hiền Mẫu hay Ngày của Mẹ (Tiếng Anh: Mother's Day) đương thời được khởi xướng bởi bà Anna Marie Jarvis tại thành phố Grafton, tiểu bang Tây Virginia, Hoa Kỳ, để tôn vinh những người mẹ hiền, đặc biệt là trong khung cảnh của mái ấm gia đình. Theo truyền thống của Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, Ngày Hiền Mẫu được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Một số nước khác cũng có các ngày lễ tương tự được tổ chức vào các ngày khác trong năm.

Sunday, April 29, 2012

Trở về với yêu thương...

Trở về - để soi lại mình trong ánh mắt mẹ rưng rưng, để hiểu rằng phận người vốn dĩ mong manh và mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại, để nhận ra trong vòng tay mẹ là chốn nương náu bình yên nhất cho mỗi cuộc đời.

TRỞ VỀ - Thái Thùy Linh
Này đôi bàn chân của trái tim một đời phiêu lãng, sao hôm nay  thấy bước ngập ngừng, chênh vênh?
Mệt mỏi rồi bạn đường ơi!

Mệt mỏi ư? Phía trước mặt vẫn còn rất nhiều những hành trình mới mà lòng hướng tới, chẳng lẽ lại bỏ cuộc chơi?

Có thể sẽ là như thế, đã đến lúc dừng gót lãng du bởi như lời ai đó đã thì thầm trong gió vọng đến một ngày mưa buồn thân nằm co ro nơi căn phòng trống đơn côi, rằng "Chẳng ai có thể tự nuôi sống được mình mãi bằng những cuộc rong chơi!" Có lẽ đã đến lúc trở về...

Con người ta ai đều cũng có một nơi chốn tìm về khi đã mỏi gối chồn chân - một mái nhà tình mẹ bao dung xoa dịu đi bao muộn phiền, đớn đau vấp ngã trong đời biết mình vẫn cần được yêu thương và học cách yêu thương nhiều hơn với cuộc đời này:

Bước chân qua bao tháng ngày phiêu lãng,
Đường về con phố xưa nay đây rồi,
Bồi hồi rung tiếng chuông trước mái hiên nhà.
Phút giây qua con tim chợt nao nao,
Kìa mẹ đang bước ra trước hiên nhà,
Thời gian trôi quá mau tóc mẹ bạc đầu.

Vẫn là lối cũ thân thương tuổi thơ vui buồn đong đầy cùng mưa nắng, vẫn những mái phố có những vòm ngói nâu xanh rêu trầm lặng như nét mặt nghiêm nghị của một người cha chào đón bước chân ngày ta về lại. Mà sao bối rối, mà sao nghẹn ngào, để rồi thấy nhoi nhói đau nơi vòm ngực khi trước hiên nhà mẹ xuất hiện, tóc gầy sợi trắng nắng xiên...

Tuổi mẹ già giờ mẹ đâu có mong chi,
Thương đàn con giờ nơi chốn nào.
Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao,
Một trang thơ mẹ vẫn chờ tin.
Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi,
Thua gì ai trần gian chốn này.
Để mẹ già ngồi đây vá khâu,
Mình đơn côi nhìn nắng chiều buông.

Tuổi trẻ vẫn thường nuôi dưỡng và tạo nên trong lòng mình một khung trời nhiều hoài bão với những ham muốn, khát khao thỏa mãn cá nhân mình, thèm được đứng trên những đỉnh cao của vinh quang mà ngạo nghễ với đời....

Ta bỏ đã bỏ lại những ngọn gió đồng thơm nồng mùi bùn lẫn cùng rơm rạ; bỏ lũy tre xanh có bầy chim sẻ ngoan hiền ríu rít trong mỗi sớm mai để chạy theo một giấc mơ dài phía thị thành đèn vàng cám dỗ. Rũ bỏ chiếc áo quê nghèo mẹ choàng cho ta, bỏ quên những chiều mắt mẹ mỏi mòn dõi trông về phía phố phường mong ngóng tin con, ta quăng mình vào cuộc mưu sinh để đi đến ngọn núi hoa hồng của đời mình - dẫu rằng ta đã phải đánh đổi bằng cả mồ hôi và máu, bằng những vết cứa đớn đau và trái tim cũng dần lạnh lùng hơn, không còn ấm nóng những hiền ngoan như ngày đầu tập làm người lớn nơi ngã ba thành phố.

Trên ánh hào quang ấy, ta trải đời mình bằng những cuộc chơi thâu đêm không hề mỏi mệt,  chạy theo những cuộc tình chớp nhoáng để rồi có lúc đau đớn ngã gục nơi một góc phòng trong đêm tối,  để rồi có những khi dấy lên một cảm giác chán chường mỏi mệt, thèm một ngọn gió đồng quê trong lành, thèm gột rửa bụi bặm trên dòng sông quê ngày thơ bé. Và thèm nép vào áo mẹ như ngày xưa ta bé bỏng dại khờ:

"Về đi, nép vào áo mẹ
Dại khờ bé bỏng ngày xưa
Dãi dầu nắng mưa phố thị
Vẫn nguyên nếp cũ quê mùa"

 

Phải rồi... Chẳng ai chối bỏ được gốc gác đời mình, chối bỏ được nơi chốn mẹ cha ta sinh ra, đã cho ta một cuộc đời. Cánh chim bằng dù sải cánh hiên ngang khắp bốn phương trời thì vẫn luôn cần một tiếng gọi "Mẹ" yêu thương, vẫn thấy mình bé nhỏ, xót xa trước đời mẹ tảo tần gian khó mà nhẫn nại, bao dung:

Có sông sâu nơi đâu mà chưa qua,
Kìa đỉnh cao dưới chân đã bao lần.
Mà sao vẫn xót xa tiếng con gọi mẹ.
...
Chặng đường dài nào mà ta đã đi qua,
Chân trời xa nào ta đã tìm.
Giờ ngồi lặng nhìn lên giữa không gian,
Hỏi vinh quang nào có mẹ không?

Mẹ vẫn tảo tần trên cánh đồng sương gió đời mình, lầm lũi như ánh chiều buông với bàn tay chai gầy một đời không thôi vá khâu.
Trong ánh hào quang, trên những đỉnh cao hoa hồng ta bước, bóng dáng mẹ lặng lẽ vời xa, chìm trong một khoảng quên lãng. Nhưng trong ánh ngày trở về khi bàn chân đua chen đã quá mỏi mệt với những hành trình phiêu lãng, có  dạng mẹ gầy chạng vạng phủ kín hoàng hôn, tóc bạc bên hiên run rẩy dang đôi vòng tay chào đón đứa con như gió lang thang quay về lại mà nghẹn lòng xa xót...

Mặt trời hồng rồi ngày mai cũng qua đi.
Sông dài kia ngày mai cũng cạn.
Hỏi cuộc đời tìm ở đâu chốn nương thân,
Ngòai mái ấm mẹ vẫn chờ mong.
Thèm một lần được nằm nghe tiếng ru êm.
Nghe thời gian nhẹ trôi trước thềm.
Lòng nghẹn ngào rồi bật lên tiếng thơ ngây:
Mẹ ơi con mẹ đã về đây!

Trở về - để soi lại mình trong ánh mắt mẹ rưng rưng, để hiểu rằng phận người vốn dĩ mong manh và mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại, để nhận ra trong vòng tay mẹ là chốn nương náu bình yên nhất cho mỗi cuộc đời.

Lương Đình Khoa

Đêm nằm mơ thấy Mẹ

Con không muốn là thằng con trai yêu đuối trước mọi người. Nhưng không hiểu sao khi nghe hay đọc những mẩu truyện về tình mẹ là mắt con lại cay cay.



Bên ngoài vẫn thế. Trời có vẻ lạnh hơn so với những hôm trước. Hôm nay mọi người ra đường có vẻ đông hơn. Riêng con, sau khi đã đi một vòng Hà Nội, lại trở về bên căn phòng nhỏ nghe những bài hát về mẹ.

Con không khóc. Chẳng hiểu sao nước mắt con lại rơi thôi mẹ. Con không muốn là thằng con trai yêu đuối trước mọi người. Nhưng không hiểu sao khi nghe hay đọc những mẩu truyện về tình mẹ là mắt con lại cay cay.

Mẹ à,

Đêm qua con nằm mơ thấy Mẹ. Con đã mơ thấy Mẹ trong đám cưới chị Quỳnh ở quê. Con đã chạy ôm chặt lấy mẹ và khóc. Và khi con giật mình tỉnh dậy, mắt con đã ướt nhòe.

Hôm ra Hà Nội con đã vội mà quên không thắp hương cho mẹ. Con đã  ngồi tự trách mình là đứa con bất hiếu. Nhưng hôm nay con mơ thấy mẹ cười và gọi tên con. Như thế chắc mẹ không giận con đâu mẹ nhỉ?
 

Mẹ bỏ đi khi con vừa đậu Đại học. Con thấy mất Mẹ là niềm đau lớn nhất trong đời con. Phải chăng mẹ muốn con tự lập? Phải chăng mẹ muốn con một mình vững vàng bước tiếp để đi tiếp cuộc đời này? Phải chăng mẹ muốn con tự nhân đâu là đúng đâu là sai, đâu là con đường mà con nên chọn?

Con yêu Mẹ. Từng nụ cười giọng nói của Mẹ vẫn trong tim con. Những khi mẹ mắng con khi con không nghe lời. Những khi mẹ động viên an ủi con. Con nhớ mẹ, nhớ quá nhiều.

Con không bao giờ quên những kỷ niệm thời thơ ấu. Con nhớ hai lần mẹ con mình đi chùa Hương. Con bị ốm. Và Mẹ đã cõng con từ chân núi vào động Hương Tích...

Ở nhà, con hay tâm sự với mẹ. Có chuyện gì con cũng kể cho mẹ nghe. Mỗi lần con đi học về, rồi lẻn vào nhà để làm mọi người bất ngờ, Mẹ thấy và cười với con. Con biết mẹ vui. Con biết Mẹ đang hạnh phúc.

Mẹ ơi, 

Dường như con đang mất phương hướng. Những lỗi lầm con đã gây ra, con không biết phải làm sao? Con buồn lắm. Con ước một lần nữa được mẹ mắng, ước thêm một lần được những trận đòn của cha… Nhưng con cũng biết là không thể.

Tết đến. Mọi năm mẹ là người lo toan cho cả gia đình. Năm nay còn con với bố. Ngôi nhà dường như quá rộng. Cái Tết thứ 3 không có mẹ...

Nhanh quá mẹ nhỉ? Thế mà con vẫn ngỡ như ngày nào. Nhiều đêm con ngủ dậy và cứ ngỡ mẹ đang ở nhà, chờ con đi học về để nở một nụ cười với con.

Hình như con lại khóc mất rồi. Nước mắt liệu có làm vơi đi những nỗi buồn không mẹ?

Những dòng này mẹ sẽ không đọc được. Nhưng con vẫn sẽ viết.  Hàng đêm còn vẫn thầm mong sẽ được nằm mơ thấy Mẹ. Thời gian không thể làm xóa nhòa hình ảnh mẹ trong tim con.

Con nhớ và yêu mẹ rất nhiều.
 
Tác giả: Vũ Ngọc Quý

Con nhớ

Hôm nay trời lạnh quá bố ạ, tự nhiên con nhớ nhà mình, nhớ bố. Đi trên đường gió thổi táp vào mặt lạnh đến buốt cả người.

Lê Thu Hà
Con nhớ...

Mỗi lần ngồi sau xe bố, tấm lưng to như bầu trời của bố, bầu trời ấy che rét cho con, che mưa cho con, che cho con những cơn gió lạnh đầu mùa. Bầu trời ấy giấu cho con những giọt nước mắt, nụ cười, bầu trời ấy là nơi con lưu giữ cảm xúc thời đi học, cái thời học sinh đẹp nhất đời người.
Mùa đông thứ hai, con không còn cảm giác được che chở...Sáng nay đi học trời rét quá, con xuýt xoa trong bộ quần áo lùng thùng của mùa đông, trời trở gió thế thôi, mới hôm qua còn nóng lắm mà. Gió cứ đến bất chợt mà chẳng báo trước khiến người ta ngỡ ngàng. Sao kỳ lạ vậy bố nhỉ? Hôm trước đi học con thấy có một ông bố dắt tay con gái mình, hai bố con nói chuyện với nhau như hai người bạn... Con thầm ngưỡng mộ! Tuyệt thật bố ạ! Bố con mình thì không được như vậy rồi, vì cả bố cả con đều ít nói. Vì con là con gái nên chẳng mấy khi bộc lộ cảm xúc, chẳng mấy khi chia sẻ. Và vì con là con gái của bố nên đều "lạnh lùng" và khó tính như nhau, như mẹ vẫn nói, bố nhỉ?
Bố và con gái
Trời Hà Nội trở rét, cái rét ngọt đầu mùa. Thu còn chần chừ, vấn vương trong hương hoa sữa nồng nàn thơm ngát, trong màu nắng vàng tươi như mật ngọt. Đông ngập ngừng với những cơn gió mùa đông bắc đầu tiên, lẫn vào làn người tấp nập nơi phố phường. Mưa lá bay đầy trời, kéo theo cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tay nắm chặt nhau hơn, cho những bờ vai thêm ấm áp. Vừa đủ như được một chút gì và cũng như vừa đủ để mất một chút gì. Không rõ ràng nhưng con không thích mùa đông! Vì mỗi khi đông đến... con lại nhớ nhà.
Con nhớ mỗi buổi sáng co ro trong chiếc chăn to sụ ấm áp, con nhớ đôi bàn tay ấm áp của mẹ mỗi khi chạm vào má con, con nhớ chậu nước nóng mẹ chuẩn bị sẵn cho con rửa mặt, con nhớ chiếc găng tay bố đeo cho mỗi khi nhìn thấy bàn tay nổi gân xanh vì lạnh của con, vì con chúa ghét đeo găng do tay con chảy mồ hôi nhiều lắm, nhưng cảm giác đó, thân thương đến kì lạ... Con nhớ những bữa cơm cả nhà quây quầy bên mâm cơm nghi ngút khói xuýt xoa, những bữa cơm gia đình có bố có mẹ có chị có con và tràn ngập yêu thương!
Và con nhớ... tấm lưng to như bầu trời của bố mỗi khi chở con đi học. Mỗi khi trời mưa, con chui tọt vào tấm áo mưa rộng thùng thình bố mặc, chẳng phải ngắm nhìn bầu trời nào nữa, vì bầu trời của con đã quá rộng lớn rồi!
Con nhớ... Nhớ nhiều lắm... mỗi khi con thấy lạnh... một mình! Trống vắng vô cùng! Thèm một cái tựa vai, thèm một cái nắm tay, thèm một cái ôm thật chặt... nhưng tất cả những thứ ấy có sánh được bầu trời của con không?
Một mùa đông nữa lại đến...Mùa đông này chị đi lấy chồng.Con lại một mình, cho dù hai chị em chỉ cách nhau vài chục km nhưng khoảng cách nào có thể san lấp được. Cứ gần gần mà hóa ra lại xa quá!
Háo hức hay là thấy trống vắng hả bố? Con phải tập quen dần với những điều đó đúng không ạ? Cho đến khi con có một bờ vai, không phải là bố, không phải là mẹ, không phải là chị! Con phải tự lập, tạo cho mình những thói quen không có người thân bên cạnh.
Con chưa bao giờ phải cố gắng làm điều đó cho đến bây giờ, nhưng bố cứ tin là con gái bố sẽ mạnh mẽ vượt qua những ngày đông giá rét mà không ai bên cạnh bố nhé!Sắp rồi...
Một ngày nào đó con sẽ trở về với bầu trời của con.Mùa đông Hà Nôi, lạnh lẽo... cứ vẩn vơ với gió với lá, mơ màng, cái lạnh ngọt ngào vương vấn chút hơi thở của thu.
Con nhớ!

Con gái và bố

Con gái không còn bé bỏng nữa. Mới cách đây không lâu còn thoải mái sà vào lòng bố nũng nịu mà giờ đây, con gái đã lảng tránh mọi sự vỗ về thân mật. 

Bản năng e ngại giới tính bắt đầu xuất hiện là một trong nhiều yếu tố làm cho con gái đột nhiên cảm thấy xa cách với bố hơn, khiến quan hệ bố - con trong giai đoạn tuổi mới lớn vốn đã khó khăn càng khó khăn hơn đối với con gái.

Đáng lo là điều này sẽ tạo ra sự mất cân bằng tâm lý cho cả hai. Người bố đột nhiên cảm thấy mất mát khi không còn được thể hiện tình yêu thương với con bằng những cách thức mình đã quen làm trong hơn 10 năm qua. Ngược lại, điều đó cũng được con gái cảm nhận trong sự thất vọng lớn vì dường như "bố không còn thương con như trước!".

Tệ hơn nữa, có những điều hồi trước con gái mè nheo và được bố nhượng bộ thì nay không còn như vậy. Con gái không hiểu rằng đó là vì bố cần dạy dỗ cho con trở thành một thiếu nữ trưởng thành, hiểu biết mà lại diễn dịch theo hướng tiêu cực.

Giúp bố và con gái vượt qua những mâu thuẫn, trở ngại này là trách nhiệm của người mẹ. Dù con cái trở nên xa cách với cha mẹ khi bước vào tuổi mới lớn thì người mẹ vẫn tiếp cận với con gái dễ dàng hơn và sử dụng cách nói tương đồng về giới tính để giúp con hiểu bố. Khi nào con gái tâm sự với mẹ rằng "con cảm thấy mẹ dễ gần hơn bố vì dường như bây giờ bố khó với con hơn trước" thì đó là cơ hội tốt để người mẹ phân tích cho con gái hiểu những điều sau: 


Bố khác với mẹ: Hiển nhiên là vậy, nhưng có khi cả mẹ lẫn con gái lại quên mất điều đó. Bố ứng xử khác với mẹ và con gái. Công việc của bố có thể cần đến thế lực nhiều hơn (hoặc trí tuệ hơn). Cách các ông bố đặt vấn đề cũng như cách lý giải cuộc sống càng khác với mẹ và con gái. Người mẹ có thể đặt một câu hỏi đơn giản "Con có muốn cha mẹ của mình lại giống nhau y hệt không?" để giúp con gái hiểu điều này và hiểu rằng chính những sự khác biệt đó khiến bố là người đặc biệt trong gia đình.

Hầu hết đàn ông không có khả năng xử lý nhiều việc cùng một lúc như đa số phụ nữ có thể làm. Hãy dặn dò con gái rằng, điều đó có nghĩa là khi mẹ vắng nhà thì bố sẽ phải "chiến đấu vất vả" mới có thể làm xong tất cả những công việc hằng ngày như lo ăn sáng, ăn trưa, đưa đón con đi học, mua sắm, coi sóc con cái làm bài tập... bên cạnh công việc cá nhân và công việc mưu sinh ngoài xã hội của bố. Nhà cửa có thể hỗn độn cả lên và bố sẽ rất dễ nổi nóng. Đừng trêu chọc bố, đừng quấy rầy mè nheo thêm! Hãy thông cảm và giúp đỡ bố việc gì mà con thấy có thể làm được.

Lúc các cô con gái tuổi mới lớn cảm thấy ấm ức và có suy nghĩ tiêu cực về bố do bố không đáp ứng những điều con gái muốn được bố làm cho, để con chờ dài cổ một chầu kem chỉ có hai bố con như đã hứa chẳng hạn. Người mẹ hãy cho con biết rằng hầu hết các ông bố đều chịu áp lực rất lớn trong công việc, có rất nhiều điều phải tính toán trong đầu nhưng cũng hiểu rất rõ trách nhiệm đối với gia đình.

Tuy nhiên, càng nhiều trách nhiệm như vậy thì bố càng dễ bị stress. Có thể bố không rảnh để làm những điều mà con gái muốn. Những lúc ông bố làm cho con gái thất vọng, người mẹ hãy khuyên con gái đừng cằn nhằn trách móc, cũng đừng giữ trong lòng nỗi hờn giận. Hãy bảo con rằng một cuộc nói chuyện có định thời gian, có chủ đề, bằng lời nói đơn giản dễ hiểu và hẹn trước sẽ giúp con có được sự tập trung hoàn toàn của bố và dễ đạt kết quả hơn. Đừng quên nhắc con gái nói với bố rằng con đã nhớ bố như thế nào khi bố không có mặt và rằng bố là thành viên quan trọng trong gia đình đối với nó.

Cách để gần gũi tự nhiên nhất với bố là tham dự vào những thú vui bố thích mà con gái có thể chơi như đánh golf, tennis, xem đá bóng, đi nghe hòa nhạc... Người mẹ hãy nói với con gái rằng cho dù có thể con không thực sự cảm thấy thích những trò chơi đó thì cũng đáng để đầu tư thời gian vì nó cho hai cha con cơ hội làm việc chung, chia sẻ niềm vui, mối quan tâm chung; và quan hệ giữa bố và con gái sẽ phát triển tốt đẹp hơn.

Hãy nói với con rằng không ai biết trước mình có thể sống được bao lâu và khoảng thời gian gia đình hạnh phúc bên nhau sẽ kéo dài bao lâu; bởi thế, thật đáng tiếc khi chúng ta lãng phí thời gian. Con gái sẽ rất biết ơn mẹ đã khuyến khích mình dành thời gian chia sẻ với bố. Đến một ngày, con sẽ tự hiểu rằng đấy là khoảng thời gian con làm bố cảm thấy hạnh phúc nhất, cũng là khoảng thời gian con hạnh phúc nhất.

Thế kỷ 21 của con gái bạn là một thế kỷ nhân loại chứng kiến nhiều thành tựu khoa học kỹ thuật vượt bậc hơn thời cha mẹ nó. Dù vậy, "đàn ông sao Hỏa đàn bà sao Kim" vẫn là chuyện có thực, hai giới sẽ còn chưa hiểu hết nhau. Hãy bảo với con gái rằng chìa khóa để con hiểu về quan hệ với người khác phái chính là mối quan hệ với bố. Nên gần gũi với bố sẽ mở toang một thế giới kinh nghiệm mà con gái không thể tìm thấy ở mối quan hệ nào khác. Nói với con rằng hãy kính trọng, yêu thương bố, kiên nhẫn với bố khi bố ngày một già đi; và tận hưởng niềm vui có bố trong đời.


(Theo Doanh Nhân Sài Gòn)

Sunday, December 25, 2011

Cẩm nang sống

Cuộc sống quá ngắn ngủi và quý giá. Hãy làm theo 10 cách sau để giảm bớt nỗi lo lắng và tăng cường niềm vui, tiếng cười trong cuộc đời: 


1- Mỗi ngày làm một thứ gì đó khẳng định lại vẻ đẹp và niềm vui cuộc sống. Cho dù là đi dạo, làm vườn, ngồi chơi với trẻ em trong công viên, thưởng thức âm nhạc yêu thích hoặc chỉ ngồi ngắm hoa trong vườn, hãy tự cho phép mình nhớ lại những gì đẹp đẽ quanh ta. 



2- Làm điều gì đó tích cực: hiến máu, ủng hộ từ thiện, làm tình nguyện viên tại địa phương. Hành động tự nguyện của bạn sẽ giúp xây dựng một cộng đồng mạnh mẽ hơn, từ đó giúp ích cho tất cả mọi người. 



3- Tắt bản tin truyền hình và đài phát thanh. Thay vào đó hãy xem bộ phim yêu thích, rủ cả gia đình ra ngoài vui chơi. Mời bạn thân đến ăn tối. Đi xem hài kịch hoặc phim giải trí. Chơi với trẻ con hoặc chó, mèo. 



4- Tìm hiểu hàng xóm. Ra khỏi nhà và gặp gỡ những người bạn chưa thực sự quen biết. Xây dựng tình hàng xóm sẽ giúp bạn an toàn hơn trong cộng đồng những người sống quanh ta. Nói chuyện cũng giúp bạn giảm bớt lo lắng và cảm thấy tốt đẹp hơn về cuộc sống. 



5- Cười vang. Cười là một trong những cách tốt nhất để loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực mà không gây hại. Ngoài ra, tiếng cười cũng làm giảm lo lắng, trầm cảm và sợ hãi. 



6- Mở đầu và kết thúc một ngày bằng một thông điệp tích cực. Thay vì vừa tỉnh dậy đã bật ngay tivi hoặc vớ lấy tờ báo để xem bản tin thì hãy bắt đầu bằng một bài hát yêu thích hoặc lời cầu nguyện. Tự nhắc nhở mình rằng có nhiều điều tốt hơn thứ xấu trên thế giới này. 



7- Không để sự giận dữ và cáu bẳn thống trị cuộc sống. Những cơn nóng giận vô cớ không chỉ làm tổn thương người khác mà chính bạn. Tìm cách giải tỏa mà không làm ảnh hưởng đến bất cứ ai, như tập thể dục, viết nhật ký, vẽ tranh, chơi game... 



8- Trước khi ra khỏi giường vào buổi sáng, hãy nghĩ về một điều gì đó khiến bạn mỉm cười. Nụ cười đón chào buổi sáng sẽ nhắc nhở bạn tìm niềm vui trong cả ngày, ngoài ra cười cũng giúp bạn đẩy mạnh hệ miễn dịch và tăng sức chịu đựng stress. 



9- Biết tha thứ. Khả năng tha thứ sẽ làm bền vững các mối quan hệ, giúp bạn hàn gắn và tiến về phía trước. 



10- Nuôi dưỡng tinh thần gia đình. Bằng lời nói và hành động cho mọi thành viên trong gia đình, dù gần, dù xa, dù nội hay ngoại, rằng bạn yêu họ trên tất cả. Hãy để trái tim nói lời hộ bạn khi đầu óc rối bời khiến bạn quên cả lời nói.




(Theo Inspiration)

Sự tự tin

Sự tự tin là cách nhận biết được giá trị và sự quan trọng của bản thân bạn. Cảm nhận bản thân bạn được yêu, đáng yêu, có năng lực, tự tin, có trách nhiệm, được chấp nhận, có giá trị và những tư tưởng khác mà bạn tạo ra cho chính bản thân bạn, các yếu tố này là những yếu tố cơ bản của lòng tự tin. Trẻ em và cả người lớn, ai cũng đều có lòng tự tin, nhưng một số có lòng tự tin rất cao, trong khi một số khác lại cảm thấy thiếu tự tin. 


Thực tế cho thấy:


Quá trình phát triển lòng tự tin bắt đầu hình thành từ lúc đứa trẻ mới sinh ra và tiếp tục diễn ra trong suốt cuộc sống của trẻ. Cha mẹ khởi đầu bằng việc yêu thương trẻ, nhưng khi đứa trẻ bắt đầu lớn, sự khuyến khích lòng tự tin ở trẻ cũng trở nên khác biệt hơn.

Lòng tự tin của trẻ được phát triển dựa trên: 

- Sự trau dồi kỹ năng và trách nhiệm trong cuộc sống.

- Trẻ được trải qua tình yêu thương và sự chấp nhận.

- Khuyến khích khi trẻ có sự cố gắng.

- Trẻ cảm nhận được giá trị của bản thân mình.

- Trẻ học cách giá trị bản thân mình ví dụ như sự bền bỉ, lòng quan tâm, sự ham hiểu biết...

Có lòng tự tin không có nghĩa là trẻ trở nên kiêu ngạo, ích kỷ, hoặc nghĩ là trẻ tốt hơn những người xung quanh mình. 

Thất bại trong một việc nào đó không làm giảm đi lòng tự tin ở trẻ; cách trẻ học từ việc đối mặt với thất bại giúp tác động đến lòng tự tin. Nếu trẻ biết rằng ai cũng có thể mắc lỗi, việc mắc lỗi là điều không thể tránh khỏi và học từ những lỗi lầm mà trẻ mắc phải, trẻ sẽ có lòng tự tin cao hơn những trẻ mà thường nghĩ rằng mình thật sai lầm khi mắc lỗi. 

Đối với trẻ có tính khí năng động thì sẽ có nhiều khả năng lòng tự tin bị giảm đi so với những trẻ khác. 

Quá nhiều lời ngợi khen hoặc khen ngợi những hành động không thích hợp sẽ làm giảm đi lòng tự tin ở trẻ. Đối với trẻ được khen ngợi quá mức sẽ dẫn đến việc lệ thuộc vào những lời ngợi khen.

Đổ vỡ trong gia đình, sự qua đời, mất mát, và stress thật sự ảnh hưởng đến lòng tự tin ở trẻ. Người thường xuyên trải qua những trường hợp bị stress thì lòng tự tin dễ bị giảm đi. Tuy nhiên, nếu các vấn đề stress được giải quyết một cách tốt đẹp thì những người này có thể cảm thấy như sự tự tin ở bản thân được tăng lên. 

Đang yêu và cảm nhận được tình yêu hoặc trở nên đáng yêu là hai việc khác biệt nhau; người ta có thể được yêu nhưng nếu họ không cảm nhận được tình yêu và không cảm thấy rằng họ là những người đáng yêu, lòng tự tin của họ sẽ bị ảnh hưởng. 

Ở lứa tuổi đến trường và tuổi vị thành niên, sự thiếu tự tin thường liên quan đến kết quả học tập không tốt, sử dụng thuốc hay lạm dụng rượu, bao gồm cả việc phạm tội, nạn bạo hành và tự tử. 

Cha mẹ, những người trân trọng chính bản thân mình, sẽ có khả năng giúp trẻ học những kỹ năng cần thiết để đạt được lòng tự tin một cách tốt hơn. Trẻ thường thiếu tự tin khi cha mẹ chúng thiếu tự tin. 


Lời khuyên:


Luôn tôn trọng và quan tâm đến trẻ. Chỉ cho con bạn biết cách tôn trọng và quan tâm để làm tăng lòng tự tin ở trẻ. 

Tập trẻ nói "xin vui lòng" và "cám ơn", hỏi trước khi mượn bất cứ thứ gì, gõ cửa trước khi bước vào phòng, và thực hiện những cử chỉ lịch sự và tác phong với trẻ như bạn đang cư xử đối với một người đã trưởng thành. 

Khi góp ý với trẻ, giải thích cho trẻ biết những sai lầm về những hành động, những từ ngữ, hoặc những cư xử trẻ vừa mắc phải nhưng không nên buộc tội trẻ. Bạn nên nói "Con không nên đánh con chó!" và không nên nói: "Con thật tệ hại khi đánh con chó". Tránh làm tổn thương đến trẻ, tránh gọi tên, hay làm cho trẻ cảm thấy trẻ là một con người phạm lỗi. Lòng tôn trọng và sự quan tâm sẽ giúp làm tăng thêm lòng tự tin ở trẻ.

Dịch thuật: Tho Xam - Biên tập: Spip
Theo Familyfun.