Thursday, January 17, 2013
Quên
Em đã không còn kể chuyện với màn đêm
Câu chuyện tình về một người đàn ông ra đi không bao giờ trở lại
Sự trống vắng giờ được đo bằng thỏi son môi mòn vẹt của người phụ nữ
Cả một đời sống chỉ để yêu anh.
Em đã không còn hát giữa hoàng hôn
Bài tinh cả về một gia đình nhỏ bé
Những điệu đàn xưa cũ ai đành bỏ ngỏ
Và nức nở in vết thời gian
Em không còn vẽ mặt trăng mỗi khi nhìn sao lấp lánh
Đâu là cung hằng, chú cuội, cây đa
Em cũng đã quên, hình như là thế
Quên cùng những lời lể của anh. Ngày xưa
Em cũng đã không còn thủ thỉ với bình minh
Và nói với anh về hiện tại
Tương lai thật khó đánh vần
Nên em nhủ lòng mình hãy để tất cả được chết trong bình yên
Em đã không còn khóc một mình những ngày chân trần chạy về phía biển
Như cái cách xòe tay mua một niềm tin
Em cũng đã quên
Những ngày mười một nhức nhối
Anh không còn nhắc nhở
Em. chẳng thể nhớ mãi được đâu.
Minh Hiền
Gửi yêu thương vào hạc giấy
Em chỉ là một hạt cát bé nhỏ bay trong gió. Em chỉ là một ngọn gió ở trên cây. Em chỉ là một cái gì đó thật nhỏ nhoi. Vậy ai có thể chờ em? Hay dể em chờ… và mãi mãi…? Em có thể làm gì để được một vòng tay, một sự yêu thương quá đỗi bé nhỏ? ...
Chẳng biết từ lúc nào, những cảm xúc vu vơ kia đã theo những chú hạc giấy mà bay đến một nơi vô định. Em nhớ anh, và em đã nhận ra điều đó. Những cảm xúc sâu lắng của một người con gái, anh có hiểu không? Anh không quan tâm, cuộc sống cũng cẳng quan tâm. Em như một đứa ngốc giữa cuộc sống tấp nập. Quan tâm em, dường như chỉ có hạt giấy…
Bình minh lên cho gió thoảng hương nồng của sắc hoa trong khu vườn tĩnh lặng mỗi ngày. Cũng như ánh sáng mặt trời kia, em thức dậy để chào đón những niềm vui mới và lau những giọt nước mắt còn đọng dài trên má, mà em đã để rơi vào đêm tối. Em chôn những nỗi buồn, và cả niềm đau vào miền kí ức. Những giọt nước mắt mặn chát đã làm cho em quên đi một chút gì đó về anh, về con người mà làm cho nước mắt em mặn chát…
Hạc giấy. Muôn màu muôn sắc, như muôn mặt của cuộc đời. Em hiểu, em cũng thấy và em cũng đã cảm nhận hết tất cả mùi vị của cuộc sống này. Giữa không gian này, em chỉ muốn bình yên, để có thể ôn lại những kỉ niệm, để có thể nhớ về những kỉ niệm buồn vui, và nhớ cả về anh…
“I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast…”
Xúc cảm đó anh à! Forever và cả hạc giấy, chúng làm em bình yên. Giai điệu du dương và sự lặng lẽ của chúng khiến em không còn căng thẳng giữa cuộc sống này nữa. Em thả hồn mình vào chúng, đó là lí do em cứ nghe đi nghe lại một bài hát. Em là vậy đó, thích điều gì là thích mãi mãi. Cũng giống như chúng, em chỉ là một hạt cát bé nhỏ thôi. Nếu có thể, em sẽ cất cao đôi cánh của mình để cho những yêu thương kia bay vào hạc giấy. Để chúng mãi bay vào một không gian xa xăm, mãi mãi không thuộc về nhau… Bay đi nhé hỡi những chú hạc giấy bé nhỏ của ta. Hãy bay theo gió mà đến những nơi mình thích. Đừng dừng lại, vì khi dừng ta sẽ nhớ về một con người từng thuộc về ta đó…!
Em chỉ là một hạt cát bé nhỏ bay trong gió. Em chỉ là một ngọn gió ở trên cây. Em chỉ là một cái gì đó thật nhỏ nhoi. Vậy ai có thể chờ em? Hay dể em chờ… và mãi mãi…? Em có thể làm gì để được một vòng tay, một sự yêu thương quá đỗi bé nhỏ? Có lẽ là không. Em sẽ không van xin bất cứ ai để có được tình cảm. Tất cả yêu thương của em, đều được gửi vào hạc giấy… và bay về miền kí ức…
Thiên Thần Tuyết
Saturday, December 15, 2012
[Audio Book] Đọc Vị Bất Kỳ Ai - Quỳnh Lê
Tác giả: TS. David J. Lieberman. - Dịch giả: Quỳnh Lê.
Nhà xuất bản: Trường ĐH Kinh tế Quốc dân
Đọc Vị Bất Kỳ Ai - Để Không Bị Lừa Dối Và Lợi Dụng
Các kết quả nghiên cứu trong cuốn sách này được đưa ra dựa trên phương pháp S.N.A.P - cách thức phân tích và tìm hiểu tính cách một cách bài bản trong phạm vi cho phép mà không làm mếch lòng đối tượng được phân tích. Phương pháp này dựa trên những phân tích về tâm lý, chứ không chỉ đơn thuần dựa trên ngôn ngữ cử chỉ, trực giác hay võ đoán.
Cuốn sách này đang được FBI, Quân đội Mỹ, các công ty thuộc Fortune 500 và quan chức chính phủ của hơn 25 quốc gia sử dụng.
"Đọc Vị Bất Kỳ Ai" chỉ ra từng bước rõ ràng để có thể nhận biết ai đó đang nghĩ gì và cảm thấy thế nào trong những tình huống thực tế của cuộc sống. Ví dụ: bạn sẽ biết được người bán hàng đó có thật sự đáng tin hay không, hoặc buổi hẹn hò đầu tiên có đúng như mong muốn của bạn không hay đi theo hướng khác. Và trong những cuộc thương thuyết, thẩm vấn, tranh luận... bạn có thể dễ dàng nhận ra ai đang ủng hộ bạn - điều này giúp bạn tiết kiệm thời gian, tiền bạc, sức lực, thậm chí tránh được những cơn đau tim!
Đọc vị bất kỳ ai gồm hai phần :
Phần I _ Giúp bạn đọc vị được người khác một cách nhanh chóng, để biết được suy nghĩ, cảm giác và xúc cảm cơ bản của họ. Phương pháp này có thể áp dụng với bất kỳ ai, tại bất kỳ đâu và trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Phần này tập trung vào bảy câu hỏi chính mà bạn có thể gặp phải khi xét đoán suy nghĩ và dự định của người khác; thông qua những ví dụ thực tế bạn sẽ thấy các thủ thuật và chiến thuật có thể được áp dụng vô cùng dễ dàng.
Phần II _ Phân tích các trường hợp mà bạn cần đi sâu vào chi tiết hơn. Trong phần này, bạn sẽ học cách xây dựng được một bản tính cách tương đối chi tiết cho một người, học cách đoán biết được suy nghĩ hay cảm giác của họ, và điều mà họ sẽ làm tiếp theo đó.
Mời bạn đón nghe.
NGHE TRỰC TUYẾN SÁCH NÓI
Nguồn: khosachnoi
Phật dạy về tình yêu
Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng....
Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, một Người một Phật, Phật ngồi Người đứng..
Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?
Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?
Người: Thưa vâng.
Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy ?
Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?
Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.
Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật
Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc
Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?
Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi 1 tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.
Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.
Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang 1 người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.
Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác
Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?
Người: Con...con...con...
Phật: Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?
Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.
Phật: Ba ngọn nến ví như 3 người đàn bà. 1 ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu...Ngay đến 1 trong 3 ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không t́ìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?
Người: Con...con...con...
Phật: Bây giờ con cầm 1 cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?
Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.
Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất
Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.
Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được 1 chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.
Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.
Phật: Nhìn thấu sẽ không nói trắng ra, con đi đi!
Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.
Phật: Nam Mô A Di Đà Phật
Saturday, December 8, 2012
Đừng nghĩ tiêu cực, hãy cứ bước đi
Có những điều nếu ta có thể bỏ qua, cuộc sống sẽ trở nên dễ dàng, đơn giản hơn. Chúng ta thường nắm chặt trong tay, giữ mãi trong đầu những thứ khiến ta đau đớn, căng thẳng và buồn bã.
Hãy học cách quên, cho qua những điều không như ý. Từ ngày hôm nay hãy bắt đầu loại ra khỏi cuộc sống của ta những điều này:
Đừng mong mình đúng trong mọi quyết định
Nhiều người không thể chấp nhận rằng có những thời điểm trong đời họ đưa ra quyết định sai lầm. Lúc nào họ cũng muốn mình đúng. Chính sự cố chấp này khiến bản thân họ và những người xung quanh nhiều khi phải gánh chịu sự căng thẳng và nỗi thất vọng càng bị khoét sâu thêm. Khi bạn cảm thấy mình sắp tranh luận với ai đó xem liệu là mình đúng hay sai, hãy hỏi bản thân rằng: Đúng quan trọng hơn hay cư xử đẹp, nhân hậu quan trọng hơn? Cái Tôi của chúng ta chẳng là gì. Quan trọng là cư xử cho hợp đạo lý.
Đừng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi việc
Bạn không thể nào kiểm soát mọi việc, mọi tình huống xảy ra và mọi người xuất hiện trong đời bạn. Dù đó là vợ chồng, người yêu, đồng nghiệp hay một người lạ mặt nào đó ta thoáng gặp, hãy cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên. Hãy chấp nhận mọi người và mọi việc như nó vốn thế và bạn sẽ thấy mình sống dễ chịu hơn. Bằng cách thả lỏng bản thân, bàn tay hãy biết cách mở ra đừng chỉ biết nắm chặt, mọi việc sẽ tự khắc trôi chảy hơn.
Đừng chê bai, nhiếc móc
Đừng đổ lỗi cho người khác về những thất bại trong cuộc sống, công việc, hay tình cảm của mình. Đừng tự hạ thấp năng lực của mình bằng cách đổ vấy trách nhiệm lên yếu tố khách quan, hãy chịu trách nhiệm về mọi mặt cuộc sống của mình.
Đừng đánh giá thấp bản thân
Trong suy nghĩ của ta luôn có hai mặt tích cực và tiêu cực. Những người bình thường, đáng buồn thay lại hay ngả theo mặt tiêu cực. Trí óc họ thường tự nhủ: Việc này khó quá mình không làm được. Cô ấy hot quá mình không cưa được... Đừng để những suy nghĩ đó tiêu cực đó đánh bại bạn trước khi bạn kịp thử vận may của mình. Bạn giỏi hơn những gì bạn nghĩ. Suy nghĩ của chúng ta nếu được điều chỉnh theo hướng tịch cực nó sẽ thúc đẩy ta không ngừng tiến lên. Nhưng nếu để nó mặc sức chạy theo hướng tiêu cực, bạn sẽ tự hủy hoại cuộc đời mình.
Đừng thu hẹp niềm tin của mình
Đừng nghĩ mình chỉ có thể làm việc này mà không thể làm việc kia. Bạn không nên tự hạn chế khả năng của bản thân để rồi mãi mãi giữ mình đứng ở một nấc thang cố định, không thể phóng tầm mắt đi xa hơn, đạt được những thành tựu lớn hơn. Hãy thử nghiệm đi, cho mình cơ hội để sải cánh và bay cao.
Đừng than phiền
Chúng ta dành quá nhiều thời gian để than phiền về đủ thứ trên đời, những người ta tiếp xúc, tình huống ta gặp phải, sự việc bất ngờ xảy ra... Tất cả chúng như cùng hợp sức chống lại ta, khiến ta buồn bã, thất vọng, thậm chí suy sụp. Thực ra không ai có thể khiến bạn không vui, không có tình huống nào có thể khiến bạn thất vọng trừ phi chính bạn để nó đánh bại mình.
Không phải những con người đó, sự việc đó khiến ta tổn thương, mà chính ta đã chọn cách đánh giá như thế về sự việc và con người. Đừng đánh giá thấp cách suy nghĩ tích cực trong cuộc sống. Luôn có nhiều hơn một phương diện để tiếp cận một vấn đề.
Đừng phê phán
Hãy từ bỏ niềm thích thú xấu xa là phê phán những người ta gặp, sự việc ta trải qua, thậm chí là đồ vật ta nhìn thấy. Mỗi chúng ta đều có những điểm khác biệt, tuy thế cũng có những điểm chung. Chúng ta đều muốn hạnh phúc, được yêu thương và cho đi yêu thương. Chúng ta cùng mong muốn được thấu hiểu. Vì vậy, đừng bao giờ làm tổn thương người khác để thỏa mãn cái tôi tự cao của mình.
Đừng cố gây ấn tượng
Không việc gì phải thể hiện mình thế nọ thế kia chỉ để khiến người khác thích thú hoặc ngưỡng mộ ta. Việc đó không đem lại lợi lộc gì. Khi bạn thôi gồng mình lên để chứng tỏ cũng là lúc bạn chấp nhận và trân quý những điều vốn có của mình. Bạn sẽ thấy mọi người chú ý tới mình dù chẳng cần phải nỗ lực đánh bóng bản thân, như thế mới là hạnh phúc.
Đừng chống lại sự thay đổi
Thay đổi là tốt. Thay đổi giúp ta di chuyển, có thể tiến lên, có thể sang ngang, và đôi khi không may ta sẽ thụt lùi. Nhưng thay đổi giúp ta tiến bộ hơn trong cuộc sống và biết tới nhiều điều mới lạ trong đời. Khi cuộc sống cho ta cơ hội đổi thay, hãy chớp lấy bởi cảm giác tươi mới là rất đáng quý để ta thêm yêu đời. Hãy đi theo trực giác mách bảo và bạn sẽ tìm thấy cơ hội của mình.
Đừng kỳ thị
Đừng chụp mũ bất cứ ai hoặc việc gì khi bạn còn chưa hiểu rõ, hãy sống cởi mở, đầu óc cũng nên thoáng hơn. Cách suy nghĩ của chúng ta chỉ tân tiến hơn, tích cực hơn khi ta cởi mở chấp nhận những điều khác biệt, thậm chí là điều ta không ưa. Điểm ngớ ngẩn nhất của con người là từ chối chấp nhận những thứ mà họ chưa có cơ hội tìm hiểu rõ.
Đừng sợ hãi
Nỗi sợ là một ảo giác, nó không thực sự tồn tại, không gì có thể khiến bạn sợ, chỉ có bạn tự tạo ra nỗi sợ hãi. Nỗi sợ nằm trong đầu bạn. Hãy tìm hiểu xem có vấn đề gì, cả chủ quan và khách quan, khiến mình sợ hãi như thế. Điều duy nhất chúng ta nên sợ trên đời này, chính là nỗi sợ hãi. Khi ta sợ hãi, ta chẳng thể làm điều gì ra hồn và tự ta biến ta nhỏ lại, hèn kém đi.
Đừng xin lỗi
Đừng suốt ngày chỉ biết xin lỗi. Con người chúng ta thực sự không cần lời xin lỗi. Chúng ta dễ dàng xí xóa cho bản thân, dễ dàng chấp nhận sự thoái lui và chẳng chịu cố gắng hết mình cho đến đầu đến đũa chỉ bởi ta đã có lời xin lỗi làm cứu cánh. Thay vì để bản thân trưởng thành hơn, làm việc tốt hơn, sống cuộc đời hoàn thiện hơn, ta lại mắc kẹt trong những lời xin lỗi. Xin lỗi chẳng khác gì lừa bịp bản thân rằng: Thôi, thế là được rồi, có thể dừng lại ở đó. Lời xin lỗi khi được nói ra dễ dàng thực sự có phải lời xin lỗi từ tận trong tâm của người nói?
Đừng nuối tiếc quá khứ
Quên đi quá khứ là rất khó. Đặc biệt là khi quá khứ dường như tốt đẹp hơn hiện tại và tương lai thì hiện ra quá đáng sợ với nhiều bấp bênh, nguy cơ, nhưng bạn cần nghĩ rằng hiện tại là tất cả những gì bạn có. Quá khứ không giúp gì cho bạn được nữa, đừng ru ngủ bản thân trong hào quang của ngày hôm qua. Hãy thực tế với tất cả những gì bạn đang làm hàng ngày và phải biết yêu quý cuộc sống từ những gì bạn đang làm hôm nay. Cuộc sống không có điểm dừng, không có đích đến thực sự. Hãy nhìn thẳng vào tương lai, chuẩn bị trước cho bản thân để đối phó với những việc có thể xảy ra bằng cách sống thật tốt trong hiện tại.
Đừng mang theo “hành trang” quá nặng
Bạn sẽ dần hoàn thiện theo thời gian và trải nghiệm. Khi bạn có thể bỏ lại đằng sau những gì bạn vốn cho là quan trọng, tự khắc bạn sẽ cảm nhận được sự yên bình, độ lượng, nhân hậu trong tâm hồn. Khi biết làm nhẹ hành trang mà mình mang theo trong đời, bạn sẽ tiến nhanh và tiến xa hơn. Con người thường bước chậm, thành công khiêm tốn bởi họ phải đeo trên lưng quá nhiều gánh nặng chất chồng của quá khứ, có quá nhiều thứ họ không dám bỏ xuống và cứ khăng khăng giữ lại bên mình. Nếu biết bỏ xuống những thứ đã cũ và không còn phục vụ tốt cho hiện tại, bạn sẽ thành công hơn.
Đừng theo suy nghĩ của người khác
Người ta thường để ý quá nhiều tới những kỳ vọng và đánh giá của mọi người xung quanh mà quên mất rằng mình cũng cần phải sống cho mình. Nhiều khi ta quên mất khát khao đang cất tiếng gọi yếu ớt từ bên trong. Chúng ta còn mải bận đi làm vừa lòng mọi người, đáp ứng mong đợi của họ. Chúng ta quên hoặc thậm chí không biết cách khiến mình vui vẻ, chúng ta muốn gì, cần gì và cuối cùng quên luôn bản thân mình. Bạn có cuộc sống riêng và hãy sống nó cho trọn vẹn, thực sự điều khiển, chèo lái nó và đừng để ai làm bạn trệch hướng khỏi con đường do chính bạn vạch ra.
Thursday, December 6, 2012
Vô thường
Cuộc đời là cõi vô thường, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi. Khi một điều gì đó đến với ta, hãy đón nhận nhưng đừng quá vui mừng.
Vì có duyên, nên chúng đã đến với ta. Khi chúng ở bên ta, hãy biết quý trọng và nâng niu. Khi chúng mất đi, ta cũng đừng quá nuối tiếc. Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi.
Có khi là một ngày, một tháng, một năm, 10 năm, hay nhiều hơn nữa. Nhưng tất cả khi đã đến đều phải ra đi như một quy luật. Ta phải chuyển động theo vòng luân hồi đó, đừng dừng lại quá vui về điều gì đó để tự bằng lòng, và cũng đừng dừng lại quá buồn để mang sầu muộn.
Hạnh phúc không phải là những gì cuộc sống mang lại cho ta, mà do chính ta tự cảm nhận mà có. Hoàn cảnh xung quanh không mang lại cho ta hạnh phúc, mà chính ta phải tự rèn luyện từng ngày. Chúng ta cảm thấy mình hạnh phúc, ta tự tạo cho mình tâm trạng vui tươi, thanh thản thì ta sẽ được sống như vậy.
Cuộc sống giống như quả bóng nảy, những gì ta làm, những gì ta nghĩ đều được cuộc sống phản ứng lại như thế. Hạnh phúc không phải là những thứ mất đi trong quá khứ, không phải là những kỳ vọng trong tương lai, mà là những cảm xúc hiện hữu trong ta ở thời điểm hiện tại. Hãy sống trọn vẹn từng ngày, từng ngày, chúng ta sẽ có niềm hạnh phúc trọn vẹn.
Khi ta buồn hay đau khổ, hãy ôm con thật chặt vào lòng mà khóc, khi ấy ta sẽ cảm nhận như được tiếp thêm sức mạnh. Con chúng ta chính là điểm tựa vững chắc nhất cho chúng ta sống và đi tiếp trong cuộc đời. Không có một tình cảm nào cao quý và thiêng liêng như tình mẫu tử. Hãy dành cho con những điều tốt đẹp nhất hơn bất cứ ai khác trong cuộc đời cuả chúng ta.
Hãy sống nhân ái với những người xung quanh ta. Cuộc sống cho ta quá nhiều điều tốt đẹp. Khi ta cho đi, ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế. Cuộc đời này rất ngắn ngủi, hãy bỏ qua những giận hờn - ghen tức, những tranh chấp hơn thua, để sống một cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản nhất có thể. Hãy cảm nhận sự bình yên trong cuộc sống thường nhật cuả chúng ta.
Bình yên không phải là khi ta sống ở một nơi yên tĩnh, mà ngay cả ở nơi ồn ào nhất, lúc gặp khó khăn nhất trong cuộc đời, ta vẫn thấy lòng mình thanh thản, không gợn chút bâng khuâng.
Sunday, November 18, 2012
Sống thật với cảm xúc của mình
Xã hội ngày càng phát triển và con người ngày càng rời xa gia đình để sống với công việc và những mối quan hệ khác. Ở đó chúng ta không còn là mình nữa, rất ít khi chúng ta nói lên cảm xúc của mình. Chúng ta thường che dấu cảm xúc thật , thay vào đó là sự lừa dối bản thân và thuyết phục chính mình tin vào những thứ đang diễn ra trong bạn.
Có lúc bạn cảm thấy chán ngán cuộc sống hiện tại, muốn đi đến một nơi thật xa không một ai thân thích để làm lại từ đầu. Bắt đầu công việc mà bạn thực sự yêu thích, chẳng hạn. Nhiều lúc, chúng ta cố gắng kìm nén bản thân để đạt được một điều gì đấy… Bạn có thoải mái với cuộc sống luôn phải che đậy cảm xúc thật của mình?
Khi che dấu cảm xúc chúng ta dần dần làm tổn thương trái tim mình. Chúng ta khiến nó phải chấp nhận những điều mà nó không muốn. Khi trái tim lên tiếng phản đối nhưng để mọi chuyện tốt đẹp chúng ta bắt nó phải im lặng. Và vì thế, những cảm giác tiêu cực xuất hiện khiến nó không thể hoạt động theo quy luật bình thường được nữa.
Stress và những áp lực luôn khiến cho bạn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Để thoát khỏi cảnh đó bạn đừng bao giờ che dấu cảm xúc thật của mình. Hãy nói lên những điều bạn không thích, những điều làm cho bạn chưa hài lòng, dù người đó là ai bạn cũng đừng ngần ngại. Nếu chỉ để thỏa mãn nhu cầu nào đó mà phải lừa dối chính bản thân mình bạn thấy có đáng không? Bạn có thể lừa dối tất cả nhưng đừng bao giờ lừa dối bản thân. Bởi vì nếu sống không thật với những cảm xú của mình sớm hay muộn bạn cũng sẽ “ xả” hết chúng ra với ai đó.
Càng giấu diếm cảm xúc của mình bạn càng làm rộng khoảng cách của bạn với người đó, những điều họ làm có thể chưa khiến bạn ưng ý, hãy nói với họ và tìm ra cáh giải quyết thích hợp. Bạn biết đấy, một khi mâu thuẫn nhỏ tích lũy, ban đầu bạn có thể nhường nhịn để mọi việc tốt đẹp , nhưng khi chúng đã trở thành một khối mâu thuẫn thì no giống như bình thuốc nổ nếu bị kích hoạt sẽ làm nổ tung tất cả những gì tốt đẹp trước đó.
Cuộc sống là một chuỗi những hành động, chúng ta xây dựng nên nền tảng cuộc sống tự sự tin tưởng và cảm thông lẫn nhau. Nếu bạn không biết chia sẻ những cảm xúc của bạn sẽ chỉ khiến cho quá trình xây dựng bị chậm lại. Đừng ngần ngại lôi những viên đá xấu xí ra khỏi cái nền bạn đã xây bởi vì biết sai mà sửa còn hơn che dấu sai lầm.
Đừng che dấu cảm xúc của mình bạn nhé, bất cứ khi nào bạn cảm thấy không thoải mái hãy cứ la hét và làm những việc “điên rồ” mà bạn muốn làm. Đừng sợ người đời nhận xét đánh giá, hãy cứ sống thật với con người của bạn. Chỉ có thế bạn mới hạnh phúc được.
--st--
Subscribe to:
Posts (Atom)





