Tuesday, April 10, 2012

Trà Chanh Radio - Kế hoạch cua trai



Chàng thích uống café sữa, thích xem phim tình cảm lãng mạn, thích đọc truyện Marc Levy, và đặc biệt chàng (có vẻ) thích những cô nàng nữ tính.

Còn nó thì ….. Nó toàn uống café đen, xem phim ma phim kinh dị, chuyên đọc Quỷ Cổ Nữ và là một cô nàng quái tính chính hiệu. Thế này thì làm sao chàng yêu nó được ????

Không thể bỏ lỡ người trong mộng, mà ngay lần đầu tiên gặp đã khiến nó” rơi mất cái đùi gà nướng mật ong được”, một kế hoạch cua trai được lập ra.

Hãy lắng nghe Trà chanh Radio để cùng 2 MC Hip & Hera khám phá kế hoạch hấp dẫn này nhé.




THỰC HIỆN
- Kịch bản: Hip
- MC: Hip & Hera
- Sound: Kyan
- Design: Wis

Monday, April 9, 2012

"Tại sao anh lại thích em?"

Cô luôn thích hỏi anh câu hỏi đó, từ mùa xuân đến mùa hè,từ mùa thu đến mùa đông. Nhưng bất kể mùa nào,nụ cười của anh đều dịu dàng như ánh nắng chiéu qua vòm cây



"Bởi vì từ nhỏ anh đã thích em rồi"

"Thế thì... có phải bởi vì anh chưa gặp được một người con gái khác. Nếu như anh tiếp xúc với nhiều con gái hơn,có thể anh sẽ nhận ra người mà anh thích không phải là em" .Cô lo lắng

Anh cười: "Được,có cơ hội anh sẽ thử xem sao."

Cô vội vã cầm cổ anh, đe dọa: "Anh dám!Nếu như anh dám yêu người khác,em sẽ cắn chết anh!"

Anh cười ôm cô vào lòng, hôn vào sau gáy của cô và nói: "Anh thích em cắn anh.Ngay bây giờ em cắn anh được không?"

"Cắn vào đâu?"

Anh tựa vào ghế sofa,chìa môi ra: "Cắn vào miệng nhé".

Cô chớp mắt nhào đến, cắn mạnh vào môi anh!

"Đau quá!". Anh nói nhỏ

"Này!Ai bảo anh dẻo miệng!". Cô hí hửng nhìn vào dấu răng trên môi anh: "Coi như cho anh một sự trừng phạt".

Anh vuốt tóc cô: "Không thích anh thế này à? Anh sợ em ghét ngu ngơ."

Cô nhìn anh,cười lớn: "Hình như anh rất thích, rất thích em đúng không?"

"Đúng vậy"

"Rốt cuộc là tại sao?", cô lo lắng nói. Bởi vì cô cảm thấy cô có rất nhiều khuyết điểm, còn anh quá xuất sắc,hai người thực ra không phải là một đôi hợp nhau

Anh cười: "Có lúc anh cũng cảm thấy kỳ lạ. Em vừa tùy hứng vừa cố chấp vừa qua loa, rất nhiều lúc còn hung dữ với anh. Nhưng,anh vẫn thích em. Ở bên cạnh em,bất kể tức giận hay vui vẻ, đều là hạnh phúc."

"Thật không?" Cô cười trộm

Anh ôm cô vào lòng, để cô nghe tiếng đập trái tim anh. Nhịp tim có tiết tấu và mạnh mẽ,trái tim không biết nói dối, trái tim biết tình cảm của anh dành cho cô.

Nghe tiếng đập trái tim anh, cô dần dần như sắp buồn ngủ.

Trước khi ngủ, cô hỏi anh: "Anh sẽ thích em trong bao lâu"

"Mãi mãi"

".....Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa, kể cả khi em đã quên anh, kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa, anh sẽ vẫn yêu em."

"Nói lung tung! Không còn trên thế gian này nữa, còn yêu em thế nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiến sứ, để người đó thay anh yêu em. " Anh ôm cô,làm cho tư thế ngủ của cô càng thêm thoải mái.

Cô ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh: "Em cũng sẽ mãi mãi yêu anh...."

Gió thổi lay động cánh cửa.

Anh vừa vỗ vào người cô, vừa cầm quyển vở lên giúp cô đánh dấu những nội dung trọng điểm của bài tập.

Cô nhẹ nhàng ngủ thiếp đi.

"Anh sẽ thích em trong bao lâu đây?"

"Mãi mãi"

"... Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa, kể cả khi em đã quên anh đi, kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa, anh sẽ vẫn luôn yêu em."

"Nói lung tung! Không còn trên thế gian này nữa, thế thì còn yêu em thế nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người đó thay anh yêu em."

Wednesday, March 14, 2012

Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất

 - Tôi nắm tay vốc đi những mảnh bụi của những ngày đã qua rồi thả vào trong gió, thả cho chúng bay đi…


Những ngày đã trôi đi là những ngày có nhớ có quên, có thương thầm và giấu kín. Không phải là thương thầm mà không dám nói mà chỉ giản đơn tôi đem thả đi những gì mà tôi không thể giữ được.
Anh, một đại từ xa xôi vời vợi mà tôi không bao giờ có thể nắm bắt. Nhẹ nhàng, xa xôi và hời hợt. Luôn mong muốn người con gái của anh phải nhu mì, cam chịu và luôn chờ đợi anh trở về bất kể anh có như thế nào, có làm gì và ra đường anh có tán tỉnh bao người chăng nữa.
Anh, người với bao cảm xúc yêu thương mặn nhạt trong tôi giờ đã trở thành ảo ảnh, người mà tôi đã và sẽ chẳng bao giờ dõi theo gọi tên hay mong chờ nữa.
Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất, Tình yêu -  Giới tính, chia tay nguoi yeu, chia tay, tinh yeu, loi yeu, moi tinh dau,
Những ngày đã trôi đi là những ngày có nhớ có quên (Ảnh minh họa)
Con người ta phá hỏng cảm xúc rất tài, làm người ta tổn thương rất dễ và cũng chẳng khó làm cho một người con gái cảm thấy mình không đặc biệt. Nếu bạn muốn làm người con gái yêu bạn, đã ở bên bạn và dành cho bạn những ngày tuổi trẻ của họ cảm thấy họ rất bình thường và thật nhỏ bé, có một công thức rất đơn giản, hãy thân mật bên người con gái khác, cho họ trông thấy rồi lạnh lùng bỏ mặc họ một mình bơ vơ. Có một cái gì đó đã chết, chỉ còn lại là nỗi khô khan cứ đong đầy mà chẳng vơi theo ngày tháng.
Và khi lòng đã đủ yên để ngồi lục lại những gì đã mất, chỉ còn lại một ảo ảnh đã mãi đi qua. Có thể đó là những đường nét của một khuôn mặt đã từng rất gần, rất quen, có thể đó là những cử chỉ luôn làm ta cảm động theo một cách nào đó chỉ có điều người tạo ra những cử chỉ đó, họ không còn muốn dành chúng cho ta nữa. Thay vào đấy, sự xuất hiện của ta không còn đem lại niềm vui nữa mà là một nỗi khó chịu, dường như, sự tồn tại của ta làm cản trở sự tự do và những niềm vui thú của họ.
Chẳng phải tự nhiên mà người ta phải lòng yêu ai đó, cũng chẳng tự nhiên mà người ta hết yêu. Còn lý do tại sao chỉ người trong cuộc mới hiểu. Chỉ biết khi xa nhau, đôi khi, những nỗi nhớ vẫn trở về trong tim một người, những yêu thương của một thời kí ức Dành cho một người, một ảo ảnh chợt đến rồi chợt xa, cứ chấp chới như cánh diều cố bay lên mà chẳng gặp gió.
Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất, Tình yêu -  Giới tính, chia tay nguoi yeu, chia tay, tinh yeu, loi yeu, moi tinh dau,
Và khi lòng đã đủ yên để ngồi lục lại những gì đã mất, chỉ còn lại một ảo ảnh đã mãi đi qua. (Ảnh minh họa)
 Người ta tạo ra ảo ảnh về một người rồi yêu thương nó, cho đến khi người mà ta gắn ảo ảnh vào không như ta vẫn nghĩ, và họ cũng dần nhận ra ta không phải người mà họ hằng tìm kiếm thì, tạm biệt nhé, tình yêu. Tạm biệt để không có lần gặp lại. Tạm biệt để trong tim có một vốc muối to đùng cứ hằng ngày làm tim mặn chát, mặn lắm, đến lúc rồi chẳng còn muối để mà mặn chát nữa. Thì đó là lúc mà dịu ngọt trở về, nụ cười trở lại, kỉ niệm ùa về trong thanh thản, quá khứ như những đoạn phim được tua nhanh qua đầu những trích đoạn hạnh phúc nhất.
Và đó cũng chính là một ngày xanh trong gió lộng, là ngày tôi có thể bước ra giữa khoảng trời xanh rộng mà thổi bay đi quá khứ, thổi bay đi những yêu thượng dịu ngọt dành cho một người, vì dù sao đó cũng chỉ là tình yêu dành cho một ảo ảnh.
Tạm biệt nhé, ảo ảnh của tôi! Hãy bay đi những tro tàn của một tình yêu đã mất.
(Theo Blog Radio)

Monday, March 12, 2012

Gió bấc dưới gối


... rồi cũng tìm được cho mình một vị trí nhất định trong cuộc đời này, khi đứng vững được trong cái đô hội Sài Gòn mà guồng quay thì ối a là gấp gáp và khắc nghiệt. Kể ra thì tội, mà tội lớn hơn khi không thể nói ra những điều nhỏ bé ấy. Mỗi lúc đọc bài thơ viết trên đám mây hành khất của Trịnh Sơn, lại nhớ mẹ, nhớ quê điên đảo.

Trốn đến mấy sự thành thật của một đứa con gái xa nhà thì quanh quẩn nhìn xung quanh vẫn thấy mình ở đâu đó. Leo lét thôi! Từ lâu rồi, không thích ngồi trải mình ra trong những ký tự dài nữa, rút ngắn mình bằng cách gói ghém tất cả lại cho hết bộn bề.

Nhớ có một lần về thăm quê, mẹ bảo bà lão già vẫn hay gom hoa điệp vào buổi sáng sớm đã chết trong nhà đến tận ba ngày sau con cái mới biết. Chạnh lòng thương phận người. Cái tình thương được mẹ nuôi lớn nhiều còn hơn chừng ấy nữa. Dường như tóc mẹ bạc, da mẹ nhàu đi vì cuộc đời dữ dội lắm. Bạn bè nói về mẹ. Xã hội tôn vinh những người mẹ. Còn mình thì chưa làm gì hết! Ngay cả một cử chị thương yêu cũng tự cho mình cái quyền bớt xén.

Nhiều lúc không đủ thời gian để cho mình soi gương một chút. Có lẽ bởi thế mà quên đi những điều nhỏ nhắn còn nằm trong chiếc vỏ gối bà khâu cho. Chiều qua hai đứa con gái bảo nhau tặng quà gì cho mẹ? Tặng gì để mẹ đừng bảo lắm chuyện? Tặng gì để mẹ đừng bảo các cô khóc cười bằng trên tuổi tôi mà còn bày đặt? Tặng gì để mẹ đừng rấm rứt khóc với ba trong đêm này năm trước?...

Năm trước hai đứa nén để dưới gối mẹ tấm thiệp nhỏ. Mẹ không nói gì. Hai đứa hiểu. Mẹ hiểu. Vậy mà mẹ dựng ba dậy khoe tấm thiệp ấy. Thì ra khi những đứa con khóc cười hồn nhiên thế, niềm vui mẹ lại nở trên những ngây ngô con trẻ.
Chưa từng cất lời "Yêu mẹ"

... nhưng hiểu vì sao cho đến giờ này, ba vẫn cẩn thận để trong ví tấm hình của mẹ chụp năm 22 tuổi. Hiểu vì sao khi dự báo thời tiết nói rằng trời sắp có bão, ba phải vội vàng trở về với mẹ. Đã đủ lớn, đủ vị thế để nhận hoa từ tay người khác. Cũng đã đủ tự hào khi nhận lời chúc tụng của mọi người. Tự biết, điều đó là dành cho người đàn bà theo ba ngần ấy năm.

Không biết mùa này trời đã nồm làm buồn cơn gió bấc? Mẹ đã cặm cụi vào ra hong phơi áo quần cho em, cho ba?
Không biết cơn mưa phùn có làm cuộc dở dang khiến gối mẹ ẩm vì thương con xa xứ?
Không biết chiều muộn mẹ còn lầm lụi lên xuống cầu thang để ngó vào phòng con để trống?
Không biết mẹ còn trách giận những câu thơ bám diết đời con như một sự ám ảnh?

Gió bấc thường làm người ta cay sống mũi.
Gió bấc đừng lùa dưới gối mẹ nghe không?!
K.Lan 03/08/2012
Viết cho ký ức Mẹ

Friday, February 24, 2012

Gọi nắng cho mùa

Tháng hai về những bước đầu tiên
Trời vẫn rét như là biết thế
Mẹ gánh niềm tin ra cánh đồng lầy lội
Cây mạ se mình, gió thổi ngược đường đi
Có phải vì gió thổi cay mi
Mà nước mắt muốn trào ra nóng hổi
Bưng bát cơm thấy mình có lỗi
Toan tính quá nhiều quên mất cả đồng quê


Nắng ấm không về với tháng hai
Mặt trời lạc quên đường đi thắp nắng
Cái cười buốt tê theo tay người xuống ruộng
Cây ma rạp mình trên đồng nước mênh mông
Về đây đi nắng ấm của mùa ơi
Cho cây lúa vùng lên vươn sức sống
Cho mùa lúa vàng trải khắp nơi nơi
Hạt gạo trắng ngần kết đọng những mùa vui ...

Nước mắt hồn ma

Tôi và em chia tay rồi ! em là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.



Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.

Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.

Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu em. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.

Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.

Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.

Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.

Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và L quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi L là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.

Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là L. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.

Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.

Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho em.

Sưu tầm

Sunday, January 8, 2012

NKTY 27: Tình Yêu


"Nhật kí tình yêu - bản nhạc bất tận cho tình yêu đôi lứa"...

Tình yêu là sự bắt đầu từ những điều gì giản dị và thực lòng nhất.Đừng mải mê đi tìm kiếm những điều xa vời và viển vông, hãy quan tâm và trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình… Bất cứ ai cũng sẽ được yêu thương, và bất cứ ai cũng phải yêu thương một ai đó… 

Chỉ là, chờ đợi và giữ lấy thôi…

Nếu thật sự muốn yêu thương ta phải học cách yêu thương và tha thứ




NKTY 27: Tình yêu 


Thực hiện: Greeny.
Bài hát: Save The Best For Last
Biên tập: Vân Siu.