Sunday, November 18, 2012

Sống thật với cảm xúc của mình


Xã hội ngày càng phát triển và con người ngày càng rời xa gia đình để sống với công việc và những mối quan hệ khác. Ở đó chúng ta không còn là mình nữa, rất ít khi chúng ta nói lên cảm xúc của mình. Chúng ta thường che dấu cảm xúc thật , thay vào đó là sự lừa dối bản thân và thuyết phục chính mình tin vào những thứ đang diễn ra trong bạn.
song that voi cam xuc 300x225 Sống thật với cảm xúc của mình

Có lúc bạn cảm thấy chán ngán cuộc sống hiện tại, muốn đi đến một nơi thật xa không một ai thân thích để làm lại từ đầu. Bắt đầu công việc mà bạn thực sự yêu thích, chẳng hạn. Nhiều lúc, chúng ta cố gắng kìm nén bản thân để đạt được một điều gì đấy… Bạn có thoải mái với cuộc sống luôn phải che đậy cảm xúc thật của mình?
Khi che dấu cảm xúc chúng ta dần dần làm tổn thương trái tim mình. Chúng ta khiến nó phải chấp nhận những điều mà nó không muốn. Khi trái tim lên tiếng phản đối nhưng để mọi chuyện tốt đẹp chúng ta bắt nó phải im lặng. Và vì thế, những cảm giác tiêu cực xuất hiện khiến nó không thể hoạt động theo quy luật bình thường được nữa.
Stress và những áp lực luôn khiến cho bạn cảm thấy nặng nề và mệt mỏi. Để thoát khỏi cảnh đó bạn đừng bao giờ che dấu cảm xúc thật của mình. Hãy nói lên những điều bạn không thích, những điều làm cho bạn chưa hài lòng, dù người đó là ai bạn cũng đừng ngần ngại. Nếu chỉ để thỏa mãn nhu cầu nào đó mà phải lừa dối chính bản thân mình bạn thấy có đáng không? Bạn có thể lừa dối tất cả nhưng đừng bao giờ lừa dối bản thân. Bởi vì nếu sống không thật với những cảm xú của mình sớm hay muộn bạn cũng sẽ “ xả” hết chúng ra với ai đó.
Càng giấu diếm cảm xúc của mình bạn càng làm rộng khoảng cách của bạn với người đó, những điều họ làm có thể chưa khiến bạn ưng ý, hãy nói với họ và tìm ra cáh giải quyết thích hợp. Bạn biết đấy, một khi mâu thuẫn nhỏ tích lũy, ban đầu bạn có thể nhường nhịn để mọi việc tốt đẹp , nhưng khi chúng đã trở thành một khối mâu thuẫn thì no giống như bình thuốc nổ nếu bị kích hoạt sẽ làm nổ tung tất cả những gì tốt đẹp trước đó.
Cuộc sống là một chuỗi những hành động, chúng ta xây dựng nên nền tảng cuộc sống tự sự tin tưởng và cảm thông lẫn nhau. Nếu bạn không biết chia sẻ những cảm xúc của bạn sẽ chỉ khiến cho quá trình xây dựng bị chậm lại. Đừng ngần ngại lôi những viên đá xấu xí ra khỏi cái nền bạn đã xây bởi vì biết sai mà sửa còn hơn che dấu sai lầm.
Đừng che dấu cảm xúc của mình bạn nhé, bất cứ khi nào bạn cảm thấy không thoải mái hãy cứ la hét và làm những việc “điên rồ” mà bạn muốn làm. Đừng sợ người đời nhận xét đánh giá, hãy cứ sống thật với con người của bạn. Chỉ có thế bạn mới hạnh phúc được.
--st--

Monday, October 1, 2012

Tàu Điện Ngầm


Con đường tôi đi qua, ngày nào cũng trải qua một đoạn đường bất kì. Đi tại một điển và đỗ lại tại một điểm. Ngày lại ngày cứ trôi qua. Con đường không thay đổi. Đôi khi bắt gặp cả những con người ngày nào mình cũng gặp và cùng đi trên cùng một chuyến tàu. Trước lạ, sau dần quen. Có khi trò chuyện, có khi chỉ ngồi đọc chung tờ báo, có khi lại chẳng ai nói với ai câu nào suốt dọc đường. Ngày nào cũng thế, không cảm thấy có gì là hay ho khi đi mãi một chuyến tàu quen thuộc.


Có một buổi sáng tinh sương, bất chợt tôi gặp em. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy em trên những chuyến tàu trước đây và có thể là tôi không để ý đến em vì cô gái nhỏ ngày ngày lầm lũi hòa mình trong đám đông. Ngày hôm ấy, trong dòng người hổi hả, tôi đi phía sau em. Cũng vội vã như hàng trăm người đang đổ về bến tàu điện ngầm, tôi đi sau em và thấy mình dường như bị ngăn cản bởi một người phía trước. Tôi cố bước qua em và khựng lại vì....em đang bước dò dẫm trong đám đông ồn ào, đôi mắt mở to, và chiếc gậy nhỏ không ngừng khua về phía trước. Tôi không nghĩ em là một người khiếm thị bởi những lần trước, tôi nhìn thấy em ngồi ở hàng ghế đối diện, mắt em cũng mở to như thế và tôi luôn là người xuống bến trước em. Trong dòng người đổ ào ào như một dòng thác cuốn, em lặng lẽ bước những bước chậm rãi tiến về phía đường lên của tàu điện ngầm. 

" Tất cả chúng ta, ai cũng có số mệnh của riêng mình, không có cách nào có thể biết trước hay thay đổi được. Bản thân cuộc sống là một thế giới như thế nào? _ em đã bắt đầu câu chuyện của mình cho tôi nghe bằng những câu nói ấy. 

Thiên sứ đã cùng tôi nói lời tạm biệt vào năm ngoái dưới đường tàu điện ngầm, tôi mãi mãi không thể nhìn thấy được. 

Vào một buổi sáng mùa thu của ngày sinh nhật thứ 15, bên ngoài khung cửa sổ khi đó trời lất phất mưa. Chú mèo nhỏ của tôi vẫn đang vùi mình ngủ trong chiếc chăn ấm. 

6h kém 15, tôi bước những bước đầu tiên vào đường tàu điện ngầm. 

Tôi cẩn thận bước những bước dò dẫm vào con đường không mưa không gió này. Mỗi bước đi càng hướng vào nơi sâu thẳm hơn trong lòng đất. Tôi nghe thấy rõ tiếng bước chân cô đơn của chính mình. Tôi đang bước vào một khoảng không tối tăm và cô đơn.  Tôi đã quen với việc độc thoại, trò chuyện với chính bản thân mình. Có ảo tưởng như mình là một người đang đi du hành đơn độc trong một thành phố không thể nhìn thấy. 

Tôi bắt đầu tập cách xuất phát từ 1 trạm tàu điện ngầm nhỏ và hướng đến một trạm tàu điện ngầm khác ở phía trước. Nếu tất cả trạm tàu điện ngầm đều liên kết liền mạch thành một đường dài vô tận, phải chăng sẽ đưa tôi đến những nơi mà tôi hằng mong ước? 

Tôi bước dò vào toa xe chật cứng. Tôi mơ hồ và tôi mất phương hướng. Tuy đôi mắt tôi lúc đó đang mở to thật, nhưng kì thực tôi đang trong một giấc chiêm bao. Tôi thấy mình đang bước cùng một đàn voi to lớn. Từng con, từng con một đang nối đuôi nhau bước về phía trước. Chúng bước những bước nặng nề, chắc chắn và rung chuyển. Chúng khiến cho tôi có cảm giác an tâm. 

Khi tôi bước ra khỏi đường tàu điện ngầm, ánh mặt trời ấm áp đang tắt dần. Tôi nghe thấy thanh âm của một chiếc lá khô rơi, một kiểu tiết tấu êm chậm và vui vẻ. Nghe nói mặt đất dưới chân tôi đang được bao phủ bởi một thảm lá vàng. Sắc đỏ của trái táo chín và của hoa anh đào rực rỡ mùa xuân có giống nhau không? Tôi có thể may mắn tìm được cho mình một trái chín ngọt nhất hay không? Bạn có thường ở một nơi nào đó lên và xuống tàu cố định tại một điểm hay không? Những người đi trên tàu điện ngầm vẫn luôn đến và đi vội vã như thế. Có khi nào có người nào đó đứng đợi bạn ở cửa ra của 1 chuyến tàu điện ngầm không? 

Trong giấc mơ thời thơ ấu, tôi đã từng mong mình có thể nuôi được một chú cá nhỏ biết trò chuyện. Chúng tôi sẽ cùng hòa mình vào biển xanh sâu thẳm và cùng thì thầm những câu chuyện bí mật. Dường như phía trên đầu tôi là một bầu trời xanh , tôi ngước nhìn lên nhưng vẫn không thể tưởng tượng nổi. Những đám mây đang biến hoá muôn màu và muôn hình kia khiến ta cảm thấy mơ hồ.



Tôi bước chân trở lại tàu điện ngầm! Đâu đó những thanh âm của sóng biển vỗ về từ một nơi rất xa. 

Có đôi khi, tôi chợt thấy thế giới này dường như không có giới hạn cuối cùng. 

Nghe nói có một trạm tàu điện ngầm mang tên "Quảng trường chim quạ". Không có quạ cũng chẳng có quảng trường. 

Có đôi khi, thế giới này lại giống như một mê cung không có lối thoát. 

Tôi đi trong những con đường được bao bọc bởi những hàng rào cây cối được cắt tỉa gọn gàng. Tôi không nghe thấy tiếng gió lùa qua những đám lá. 

Trạm tàu điện ngầm của ngày hôm nay và ngày hôm qua có gì giống nhau? 

Có trạm tàu điện ngầm nào đó mang tên "Ánh trăng và những vì sao", nghe nói có một vầng trăng đang thực sự tỏa sáng. 

Có đôi khi, tôi thấy mình đã đi đến tận cùng thế giới! 

Có đôi khi, tôi lạc đường trong những ngõ cụt không lối thoát

Những toa xe nối đuôi nhau liền mạch không ngừng. Tôi vẫn thường không biết mình đang ở đâu và sẽ đi về đâu. 

Có đôi khi tôi mơ hồ dò dẫm trong những đầm lầy tăm tối, mình ướt đẫm mưa, mồ hôi và nước mắt. Tôi tiến thoái lưỡng nan. 

Nhưng không có vẫn đề gì bởi thiên sứ hộ mệnh luôn ở bên tôi. 

Bạn nhỏ, bạn hỏi tôi đường về nhà ư? Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Lẽ nào bạn không nhận thấy tôi và người khác không giống nhau? 

Nếu có thể cho tôi nhìn thấy thế giới này, điều tôi mong muốn được thấy nhất sẽ là gì??? 

3h17 phút chiều, ánh dương cuối chiều đổ dài trên mặt đất. Tôi đang đi trong một khu vườn cổ tích bí ẩn. Tôi đu đưa mình trên một chiếc xích đu. Tinh thần anh ấy đột nhiên trở nên cô độc. Chú lính chì dũng cảm, trong anh vẫn còn vương vấn một câu chuyện buồn ư? 

Cả thế giới đột nhiên một màu xám xịt. Ai đang chơi ác thế? 

Tôi bước vào con đường, văng vẳng đâu đây tiếng ca ai oán của một ai đó vọng lại. Cô ấy cũng có nỗi lòng giống với tôi? Tôi cố gắng tìm kiếm niềm hi vọng. Lo sợ một lúc nào đó vận may nhỏ nhoi cũng sẽ bỏ mình đi mất. 

Có khi nào bạn muốn mình được bay trên một cán chổi thần kì hay là một cô tiên với chiếc đũa phép thuật, chỉ cần vung nhẹ đã có thể biến những giấc mơ đẹp đẽ thành sự thật. 

Có đi thường xuyên trên tàu điện ngầm mới có thể biết được có rất nhiều sự việc không thể cưỡng lại được. 

Tôi không ngừng mơ đến viễn cảnh một nơi thân quen. Trong trạm tàu điện ngầm yên tĩnh và âm u này, có người đang thì thầm kể những câu chuyện cổ tích.



Liệu có ai đó sẵn lòng đọc cho tôi nghe một bài thơ khi tôi đang lặng ngắm hoàng hôn ngoài khung cửa sổ này?   Những dòng người vui vẻ đều đang rời khỏi đây. Ai sẽ đến mang theo sự ấm áp cho không gian cô đơn này?  Tôi cheo leo trên một sợi dây, bất cứ khi nào cũng có thể buông tay rời khỏi. Nhưng thế giới đầy vẻ đẹp và những điều kì diệu khiến tôi lưu luyến không rời.  Tôi mong đợi đến một diến xuất hoàn mỹ, đến những kì tích có thể xảy ra. Tôi trốn mình trong một đôi giày thủy tinh.



Chúng tôi vẫn thường không kịp đến những nơi gặp gỡ thì đã phải vội vã rời khỏi. Hết lần này đến lần khác, luyến tiếc chia tay nhau dưới đường tàu điện ngầm. 

Tôi mệt đến mức không thể nhấc chân lên được nữa. Bến đỗ tiếp theo ở đâu? Liệu có phải là một đường tàu đi mãi và không có điểm dừng? 

Tôi lại đang ở một lối ra. Nghe có tiếng khóc lẫn trong màn mưa. Lẽ nào do tôi đã để quên chiếc ô trong toa xe? Bộ quần áo bị màn mưa tưới ướt, hong 1 chút sẽ khô. 

Nỗi buồn của ngày hôm qua tôi đều đã quên. Thực ra liệu có thể quên được hay không, điều đó không còn quan trọng nữa.


"Yesterday pain I've forgotten itIf it's forgotten then it musn't be important"

Trạm đỗ này liệu có phải là điểm dừng cuối cùng hay chính là điểm xuất phát của một chặng đường mới? 

Có lẽ chúng ta nên ngồi xuống đây nghỉ một chút, uống một tách trà thư giãn và nói cho nhau nghe về những hi vọng tương lai. 

Thực sự tôi không còn muốn đi đâu nữa. 

Suy cho cùng, liệu có người đứng ở cửa ra vào của đường tàu điện ngầm chờ đợi tôi hay không? 

Anh ấy sẽ vì tôi cầm một chiếc ô che, sẽ nắm chặt lấy bàn tay tôi, sẽ chỉ cho tôi thấy hướng của các vì sao, sẽ cùng tôi đi suốt một chặng đường? 


Tôi đứng trong con đường không có điểm dừng của đường tàu điện ngầm. Tôi nghe thấy tiếng đập cánh nhẹ nhàng của một cánh bướm. Cánh bướm nhỏ cũng đang đi tìm một khu vuờn đầy hoa thơm. 

Tôi tìm kiếm một trái quả thơm ngọt nhất. Tôi tìm kiếm ánh sáng tận nơi sâu thẳm trái tim mình. Bởi thế giới luôn tiến về phía trước và không có điểm dừng." 


Em gái nhỏ! Một ngày trên con đường tàu điện ngầm của em sao có quá nhiều sự kiện, những điểm dừng và những suy nghĩ tốt đẹp. Tôi chưa từng có những suy nghĩ như em, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến một nơi khô khan với những nơi toàn bê tông và sắt thép này lại có những trạm nghỉ tuyệt vời như thế. Em gái nhỏ, ai sẽ chờ tôi trên bến tàu phía trước? Còn tôi, tôi sẽ chờ em trên chuyến tàu tiếp theo. 

Cảm ơn em và thế giới tươi đẹp trong mắt em! 

Bởi vì, thiên sứ chính là em!

-st-

Sunday, August 26, 2012

Hóa ra mọi thứ trong cuộc sống thật đơn giản



(¯`• Hóa ra mọi thứ trong cuộc sống thật đơn giản •´¯)

•1. Có một người vào thi để xin việc làm trong một công ty nọ, khi đi dọc hành lang đến phòng thi, anh thấy có mấy tờ giấy vụn dưới đất, liền cúi xuống nhặt lấy và bỏ vào thùng rác. Ng
ười phụ trách thi vấn đáp vô tình trông thấy từ xa, đã quyết định nhận anh ta vào làm việc cho công ty. Hóa ra để được trọng dụng thật là đơn giản, chỉ cần tập những thói quen tốt.

•2. Có một cậu bé vào tập việc trong một tiệm sửa xe đạp, có người khách đem đến một chiếc xe đạp hư, cậu bé không những sửa lại cho thật tốt, mà còn lau chùi cho chiếc xe cho sạch đẹp. Những người đang học việc khác cười nhạo cậu bé đã dại dột, đã chẳng được thêm chút tiền công nào lại còn tốn sức. Hai ngày sau, người khách trở lại, thấy chiếc xe đạp vừa tốt vừa đẹp như mới mua, cậu bé liền được người khách nhận đưa về hãng của ông ta để làm việc với mức lương cao. Hóa ra để thành đạt trong đời thật đơn giản, chỉ cần cố gắng chịu thiệt thòi một chút…

•3. Có một em bé nói với mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ rất đẹp !” Bà mẹ hỏi: “Ơ, sao con lại khen mẹ như thế ?” Em bé trả lời: “Bởi vì hôm nay mẹ… không nổi giận như mọi ngày !” Hóa ra muốn có một vẻ đẹp khả ái cũng thật đơn giản, chỉ cần không nổi giận là được.

•4. Có một huấn luyện viên quần vợt nói với học sinh: “Nếu quả bóng rơi vào trong đám cỏ, thì làm thế nào để tìm nó ? Một người nói: “Bắt đầu từ trung tâm đám cỏ mà tìm.” Một người khác nói: “Bắt đầu từ nơi chỗ đất trũng nhất mà tìm.” Lại một người khác nói: “Bắt đầu từ trong đám cỏ cao nhất mà tìm.” Huấn luyện viên tuyên bố đáp án chính xác nhất: “Làm từng bước một, từ đám cỏ này đến đám cỏ kia.” Hóa ra phương pháp để tìm thành công thật đơn giản, cứ tuần tự, từ số 1 đến số 10 không nhảy vọt là có thể được.

•5. Có một cửa hàng thương nghiệp đèn đuốc thường sáng trưng, có người hỏi: “Tiệm của anh thường dùng loại đèn nào vậy, tôi thấy rất bền, lúc nào cũng sáng, chẳng thấy chiếc bóng nào hư !?!” Người trông coi cửa hàng nói: “Đèn của chúng tôi cũng hay bị cháy lắm, chẳng qua là chúng tôi thường thay ngay bóng đèn mới khi bóng đèn cũ vừa bị hư mà thôi.” Hóa ra để duy trì ánh sáng thật đơn giản, chỉ cần thường xuyên thay đổi là được.

•6. Con nhái ở bên ruộng nói với con nhái ở bên vệ đường: “Anh ở đây quá nguy hiểm, dọn qua chỗ tớ mà ở.” Con nhái ở bên đường trả lời: “Tớ đã quen rồi, hơn nữa, cũng thấy ngại, làm biếng không muốn dọn nhà.” Mấy ngày sau con nhái ở bên ruộng đi thăm con nhái ở bên đường, phát hiện nó đã bị xe chạy ngang qua cán chết rồi, xác nằm bẹp dí bên đường đi. Hóa ra phương pháp nắm giữ vận mệnh thật đơn giản, tránh xa lười biếng là xong.

•7. Có một con gà con đang phá tìm cách vỏ trứng để chui ra, nó chần chừa e ngại thò đầu ra ngoài ngó nghiêng sự đời xem sao… Ngay lúc ấy có một con rùa chậm chạp lết ngang qua đó. Thế là con gà con quyết định rời khỏi cái vỏ trứng ngay lập tức, không do dự chi nữa. Hóa ra muốn thoát ly gánh nặng trầm trọng thật đơn giản, chỉ cần dẹp bỏ óc thành kiến cố chấp là có thể được.

•8. Có mấy em bé rất muốn làm thiên thần, Thượng Đế trao cho mỗi bé một cái chân đèn bằng đồng, và bảo chúng trong lúc chờ Ngài trở lại, hãy giữ cái chân đèn sao cho luôn được sáng bóng. Nhưng rồi một tuần đã trôi qua đi mà vẫn chưa thấy Thượng Đế trở lại, tất cả các em bé đã nản chí, không còn chúi bóng chân đèn của mình nữa. Một hôm, Thượng Đế đột nhiên đến thăm, chân đèn của mỗi đứa bé lười nhác đều đã đóng một lớp bụi dày, chỉ duy có em bé mà thường ngày cả bọn vẫn kêu bằng thằng ngốc, dù cho Thượng Đế chưa thấy đến, hằng ngày bé vẫn nhớ lời dặn, lau chùi cái chân đèn sáng bóng. Kết quả em bé ngốc này được trở thành thiên thần. Hóa ra làm thiên thần thật đơn giản, chỉ cần có một tấm lòng thật thà tận tụy.

•9. Có một con heo nhỏ đến xin làm môn đệ của một vị thần, vị thần ấy vui vẻ chấp nhận. Lúc ấy có một con trâu nghé từ trong đám bùn lầy bước ra, toàn thân đầy lấm lem đầy bùn dơ bẩn, vị thần nói với con heo nhỏ: “Heo ơi, con hãy đến giúp con nghé tắm rửa cho sạch sẽ đi.” Con heo nhỏ trố mắt ngạc nhiên: “Con là môn đệ của thần, sao lại có thể đi phục vụ một con nghé bẩn thỉu như thế chứ ?” Vị thần bảo heo con: “Con không đi phục vụ kẻ khác, thì kẻ khác làm sao biết được con là… môn đệ của Ta ?” Hóa ra học hành tập luyện để nên giống một vị thần thật đơn giản, chỉ cần đem lòng thành thật ra mà phục vụ là được.”

•10. Có một đoàn người đãi vàng đang đi trong sa mạc, ai nấy bước đi nặng nhọc, chỉ có một người bước đi cách vui vẻ, người khác hỏi: “Làm sao anh có thể vui vẻ được chứ ?” Người ấy trả lời: “Bởi vì tôi mang theo hành trang thật gọn nhẹ.” Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao !

^__^

Thursday, August 9, 2012

CẬU BÉ VÀ CÂY TÁO

Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo hàng ngày. Cậu bé rất yêu cây táo và cây táo cũng yêu cậu bé rất nhiều.


Thời gian trôi qua…
Cậu bé lớn lên và không còn đến chơi v
ới cây táo nữa.
Một hôm cậu bé quay lại chỗ cây táo, trông cậu rất buồn. 
Cây táo nói: “Hãy lại đây chơi với tôi!” 
nhưng cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi không còn là một đứa trẻ nữa, tôi không muốn chơi quanh mấy cái cây nữa. Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua đồ chơi.”
“Xin lỗi vì tôi không có tiền… nhưng cậu có thể hái những trái táo của tôi và đem bán.”
Cậu bé nghe thế liền hái hết táo một cách vui vẻ và không quay lại chỗ cái cây nữa.
Cây cảm thấy rất buồn.

Đến một ngày, cái cây lại thấy cậu bé quay lại.
Lúc này cậu đã trở thành một chàng trai và đã lập gia đình.
Cái cây lại bảo: “Lại đây chơi với tôi!”
Chàng trai trả lời: “Tôi không có thời gian. Tôi phải làm việc để nuôi gia đình mình. Chúng tôi cần một chỗ để trú thân. Anh có thể giúp tôi không?”
Cây táo trả lời: “Xin lỗi, tôi không có nhà nhưng cậu có thể cắt những cành cây của tôi để về làm nhà.”
Chàng trai làm theo lời cây táo bảo và cũng không quay lại nữa kể từ hôm đó.
Cây táo hết sức cô đơn và buồn tủi.

Rất lâu sau, một ngày mùa hè, cậu bé lại quay lại, lúc này đã thực sự là
một người đàn ông trung niên.
Nhìn thấy cậu bé của mình, cái cây hết sức phấn khởi. 
Nó lại nói: “Lại đây chơi với tôi!”
Người đàn ông trả lời: “Tôi đang già đi và cảm thấy rất buồn chán.
Tôi muốn có một chiếc thuyền để đi khắp nơi. Anh có thể cho tôi một cái không?”
“Hãy dùng thân tôi mà làm thuyền, cậu có thể đi thật xa và cảm thấy thật hạnh phúc,” cái cây nói.
Người đàn ông liền chặt cây táo, đóng cho mình một cái thuyền và đi thật xa, thật lâu không quay về.

Một hôm, nhìn thấy cậu bé quay về, lúc này đã là một ông lão, cái cây liền bảo: “Xin lỗi nhưng tôi chẳng còn gì để cho cậu nữa đâu. Không còn táo nữa…”.
“Tôi cũng không còn răng để ăn nữa,” ông lão nói.
“Tôi không còn thân cây để cho cậu trèo lên nữa. Cái duy nhất tôi còn lại là bộ rễ đang chết dần của mình,” cái cây nói trong nước mắt nghẹn ngào.
Cậu bé trả lời: “Bây giờ tôi cũng không cần nhiều nữa, tôi chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi. Sau những năm qua tôi đã mệt mỏi lắm rồi.”
Nghe thấy vậy cây táo liền nói: “Rễ của một cái cây già nua là một chỗ nghỉ ngơi rất lý tưởng cho cậu. Hãy lại gần và ngồi lên đây.”
Ông lão làm theo lời của cây táo. 
Cái cây cảm thấy vui sướng hơn bao giờ hết, nó nở một nụ cười có lẫn cả những giọt nước mắt sung sướng.


♥ Đây là câu chuyện dành cho tất cả mọi người. 
Cái cây chính là bố mẹ của chúng ta. 
Khi còn nhỏ, chúng ta rất thích chơi với Bố và Mẹ… 
Còn khi lớn lên, chúng ta rời xa họ… và chỉ quay về khi gặp chuyện buồn. 
Cho dù như thế nào thì bố mẹ ta vẫn ở đó, sẵn sàng cho chúng ta tất cả những gì họ có để mong chúng ta được hạnh phúc. 
Khi đọc câu chuyện này bạn có thể nghĩ rằng câu bé đã đối xử thật tệ với cái cây nhưng trên thực tế đó chính lại là cách bạn đang đối xử với bố mẹ mình.
Hãy yêu thương cha mẹ, cho dù họ đang ở đâu đi chăng nữa.♥



ST

Tuesday, July 31, 2012

Những chuyện tình buồn (Phần 1)

1. Dành hết cho em
Có một cô gái bị mù, quen một chàng trai.Hai người cùng yêu nhau.Chàng trai vẫn luôn yêu thương và chăm sóc cô gái, dù cho cô ko nhìn thấy được.",

Một hôm, cô gái nói với chàng trai rằng: Khi nào em nhìn thấy cả thế giới, em sẽ lấy anh !!.


Rồi đến một ngày kia, cô gái được phẫu thuật mắt, và cô đã nhìn thấy ánh sáng. Chàng trai hỏi cô:

- Bây giờ em đã nhìn thấy thế giới, em sẽ lấy anh chứ? ", Cô gái hoàn toàn bị sốc khi thấy chàng trai cũng bị mù giống như mình. Cô đã từ chối anh. Chàng trai quay lưng bước đi, với một nụ cười: 

- Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé. vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em! cầu mong em hạnh phúc! Cô gái vui mừng trở về nhà. 

Nhưng rồi người thân cho cô biết đôi mắt mà cô đang dùng để nhìn cả thế giới là của chàng trai đã hi sinh cho cô. Cô ân hạn vô cùng. Nhưng không bao giờ cô được nhìn thấy chàng trai nữa. Bởi vì, chàng trai đã ko còn trên thế gian này nữa.!!!

2.  Mưa Và Nước Mắt


Anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. 

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp. 

Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ. 



Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại. 

“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?". 

Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi. 

Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô. 

Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý. 

Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả. 

Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh. 

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái. 

Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất". 

Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ. 

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...". 

Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt!

3. Chuyện tình chuồn chuồn




Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.



Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"

Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"

Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!

Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.

Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.

Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.

Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.

Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ ***g chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"

Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"

Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."

PS: Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ .... Có cánh chuồn nào trên vai bạn không ?

--St--

Những chuyện tình buồn (Phần 2)

Monday, July 9, 2012

2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay

Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.



Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. 

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! 

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. 

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!



- Hạnh Nguyễn - 

Wednesday, July 4, 2012

Ví dụ... em thích anh nhé


Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao. Đó là sự thật không thể chối cãi được rồi. Vì sao à? Bởi...


Trước khi quen em, ý nghĩ đầu tiên của anh khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với em ấy hôm nay".
Trước khi quen em, ý nghĩ cuối cùng của anh trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà anh biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ em, có anh... không?"

Trước khi quen em, ngày nào anh cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc đời thật buồn bởi anh chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì anh không thể hét nổi nữa bởi anh đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng em cứ thử thích anh đi, em sẽ biết ngay là anh nói sai hay nói đúng.

Thế ví dụ... em cũng thích anh đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:
Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào anh cũng cười rất nhiều cho mà xanh. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào anh cũng dịu dàng đi cho mà xanh. Anh sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Em không tin anh làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ.

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc em buồn có thể anh sẽ chẳng làm cho em vui lên được. Nhưng anh có thể buồn cùng em đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Em có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.
Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ là ví dụ thôi, có thể em thấy lắm lúc anh nói nhiều kinh khủng. Nhưng vào lúc em muốn có một người lắng nghe, thì anh vẫn có thể ngồi cạnh em im lặng. Có thể, anh sẽ chẳng làm được gì cho em cả. Nhưng: I'll be there for you, this five word I swear to you . Em lại không tin à? Thế thì em hãy một lần... thử đi. Em sẽ biết kết quả ngay mà.

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ là ví dụ thôi ấy, có thể như em thấy đấy - anh là một con nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa. Nhiều cái chẳng biết gì. Tại em rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy mệt mỏi... thì anh sẽ dắt em đến một nơi mà anh đảm bảo chẳng có ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi. Thể nào em cũng nghĩ anh nói phét cho mà xanh. Em cứ thử... thích anh đi, rồi em sẽ biết anh nói dối hay nói thật.

Và cuối cùng... nếu em thích anh, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì anh rất muốn nói với em một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật anh sẽ nói cho riêng mình em nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.

Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao.