Monday, July 9, 2012

2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay

Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.



Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. 

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! 

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. 

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!



- Hạnh Nguyễn - 

Wednesday, July 4, 2012

Ví dụ... em thích anh nhé


Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao. Đó là sự thật không thể chối cãi được rồi. Vì sao à? Bởi...


Trước khi quen em, ý nghĩ đầu tiên của anh khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với em ấy hôm nay".
Trước khi quen em, ý nghĩ cuối cùng của anh trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà anh biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ em, có anh... không?"

Trước khi quen em, ngày nào anh cũng than vãn vài chục lần câu "cuộc đời thật buồn bởi anh chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì anh không thể hét nổi nữa bởi anh đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng em cứ thử thích anh đi, em sẽ biết ngay là anh nói sai hay nói đúng.

Thế ví dụ... em cũng thích anh đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:
Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào anh cũng cười rất nhiều cho mà xanh. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào anh cũng dịu dàng đi cho mà xanh. Anh sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Em không tin anh làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ.

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc em buồn có thể anh sẽ chẳng làm cho em vui lên được. Nhưng anh có thể buồn cùng em đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Em có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.
Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ là ví dụ thôi, có thể em thấy lắm lúc anh nói nhiều kinh khủng. Nhưng vào lúc em muốn có một người lắng nghe, thì anh vẫn có thể ngồi cạnh em im lặng. Có thể, anh sẽ chẳng làm được gì cho em cả. Nhưng: I'll be there for you, this five word I swear to you . Em lại không tin à? Thế thì em hãy một lần... thử đi. Em sẽ biết kết quả ngay mà.

Ví dụ... em thích anh nhé, chỉ là ví dụ thôi ấy, có thể như em thấy đấy - anh là một con nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc nghếch nữa. Nhiều cái chẳng biết gì. Tại em rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc nào đó em cảm thấy mệt mỏi... thì anh sẽ dắt em đến một nơi mà anh đảm bảo chẳng có ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn, không có điều gì khiến con người phải mệt mỏi. Thể nào em cũng nghĩ anh nói phét cho mà xanh. Em cứ thử... thích anh đi, rồi em sẽ biết anh nói dối hay nói thật.

Và cuối cùng... nếu em thích anh, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì anh rất muốn nói với em một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật anh sẽ nói cho riêng mình em nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.
Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.

Chẳng phải "có một việc để làm - có một điều để hi vọng - có một người để chờ đợi" đã là hạnh phúc rồi đó sao.

Monday, July 2, 2012

Bài học xương máu (Phần 1)

Bài học 1 


Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. 

Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo: 

- Tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . 

Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà. 

Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em? 

- Vợ: ông Bob hàng xóm. 

- Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không? 

--> Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”. 

Bài học 2 


Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: "Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang." 

--> Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn. 
Bài học 3

Con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét.Trới lạnh quá con chim bị đông cứng lại và rơi xuống một cánh đồng lớn.Trong lúc nó nắm đấy một con bò đi qua ị vào người nó.Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng người nó đang ấm dần.Đống phân ấy ủ ấm cho nó.Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc,nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời.Con mèo đi ngang nghe tiếng chim hót liền tới thám thính.Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con chim nằm dưới đống phân,nó liền bới con chim ra ăn thịt. 

--> Bài học xương máu: 

1. Người ị vào mình chưa hẳn là kẻ thù của mình 
2. Người kéo mình ra khỏi đống đống phân chưa hẳn là bạn mình 
3. Và khi đang ngập ngụa trong đống phân thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại. 

Bài học 4

1 con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi,chẳng làm gì cả. 1 con thỏ con nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không? Đại bàng trả lời: được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi xuống nghỉ ngơi. Bỗng dưng 1 con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con thỏ. 

--> Bài học xương máu: 

Để được ngồi không chẳng làm gì anh phải ngồi ở trên cao, cao thật là cao. (ST)

Tuesday, June 26, 2012

Miền ký ức xa xăm


Hà Nội về đêm vẫn ồn ào với những tiếng xe cộ tấp nập nhưng sao anh ngồi đây mà cảm thấy thật tĩnh lặng đến lạ kỳ, có phải chăng, chính cơn mưa đêm ngoài kia đã “góp nhặt” cho anh một nỗi niềm về một miền ký ức xa xăm, lòng anh lắng lại theo tiếng nấc nghẹn ngào khi xưa.
Phòng thì tối, chỉ còn ánh sáng của màn hình máy tính, một mình anh nơi đây đang “hình dung” lại những phút giây “ta có nhau”. Cũng do anh mà tình ta tan vỡ, một phút yếu lòng mà anh đã gieo rắc cho em bao đau thương, anh thật hèn phải không em? Rũ bỏ tình em để đi theo những hư ảo của cuộc đời, bây giờ anh nghĩ lại, thật chua chát, xót xa cho em và anh càng hận mình hơn vì đã để em phải chịu đựng như thế. Anh tồi lắm…
Người ơi, cho anh nhớ lại…
Em còn nhớ không? Chính mùa Noel của 4 năm trước, ta trao yêu thương cho nhau, thật hồn nhiên, trong sáng đến ngỡ ngàng, anh không tin là anh có thể dũng cảm để thổ lộ cùng em qua cánh thiệp giáng sinh như thế. Nó khiến anh vui đến độ muốn nhảy cỡn lên như một đứa trẻ con khi được nhận quà, hạnh phúc khó tả lắm em à. Cũng từ ấy mà nụ cười luôn hiện diện trên môi anh, lúc nào anh cũng cười và nụ cười ấy, anh dành tặng riêng cho em đó vì em nói rằng: “em thích anh cười nhất, em yêu anh cũng do nụ cười ấy”.

Thời gian cứ thế tiếp tục trôi trong bao yêu thương, dù có cãi vã, có hờn giận thì cũng làm ta yêu nhau hơn em nhỉ? Những cánh thư khẽ vội trao lúc tan trường làm anh nhớ. Ngày đó còn khờ dại nên em đã “vô tình” để những cánh thư ấy bị mẹ “phát hiện” thế là em nhận ngay một trận la mắng và “cấm” không được yêu. Thật ngây ngơ phải không? Đôi lúc anh lại muốn như thế, thật đẹp, hồn nhiên.
Đến khi mỗi đứa phải dần xa cách nhau bởi chính con đường học vấn thì sự yêu thương vốn có càng thấm đượm anh và em hơn, những dòng tin nhắn không bao giờ ngắt quãng, những cuộc điện thoại về đêm bên giọng nói ấm áp, sự ân cần, dịu dàng khi anh mảy may đau ốm. Tất cả, tất cả như hiện về trong anh về một người yêu bé nhỏ.
Và những thay đổi trong anh cũng dần đến…
Cuộc sống hối hả khiến anh mệt nhoài, “biến chất” trong tâm hồn anh, anh không còn là anh của ngày xưa nữa, anh đã để vụt mất em khỏi tầm tay anh rồi, xa mãi mãi khỏi vòng tay yêu thương khi xưa vội trao. Anh không hiểu tại sao anh có thể làm như vậy nữa? Chắc không có ai trên đời như anh phải không em?

Ngày sinh nhật em 16-08 âm lịch mà anh cũng đã quên, anh không nghĩ mình lại tệ đến như vậy, thật đáng trách phải không em? Dòng tin nhắn ấy còn in sâu trong tim anh này, anh sẽ nhắc lại, nhắc lại cho anh nhớ thêm một lần nữa, anh đau khi nghe câu nói này của em: “Ai cũng có thể quên ngày sinh nhật của em, nhưng với anh thì không”. Ừ thì anh đã quên, anh chẳng đáng là người em yêu phải không? Trách anh nữa đi, mắng anh nữa đi, nhiều vào cho vơi bớt nỗi lòng trong em.
Rồi như thế ta chia tay nhau…
Lòng trĩu nặng với những đau thương gây ra, cố gắng kiếm tìm những gì đã mất, nhưng dường như đã không còn. Những tin nhắn thưa dần theo thời gian thầm lặng. Ừ, thì chia tay nhưng ta vẫn là bạn nhưng trong anh vẫn đâu đó một nỗi buồn tiếc nhớ về một cuộc tình chia ly.

Tan vỡ, vỡ tan thật rồi…
Có đôi lúc, em nói em buồn, anh vẫn luôn kề bên động viên nhưng với danh nghĩa của một người bạn, anh cố kìm nén để em không phải khóc vì anh, em đã rơi nước mắt nhiều rồi, đừng khóc vì anh nữa em nhé.
Anh vui khi 4h sáng anh nhắn tin vu vơ cho em mà trong tích tắc nhận được hồi âm từ em, một chút nhớ xin gửi về em đó. Hãy sống tốt nơi đó, luôn mỉm cười, đừng nghĩ về anh vì anh toàn gieo đau thương cho em thôi.
Một chút nhớ xin gửi về miền ký ức xa xăm nơi ấy…
Có anh và có em…

Monday, June 25, 2012

Quá khứ khép lại, rồi tương lai sẽ mở ra...

Anh đã từng nói sẽ luôn đợi em phía cuối con đường, nhưng sau một hôm trời mưa to gió lớn, những thân cây bị đốn ngã bên đường... anh không còn đứng đó. Anh ậm ừ nói... thời gian sẽ trả lời tất cả... và đúng là thời gian đã trả lời tất cả.

Anh nói hãy đợi anh và em đã nghe theo. Em đã đợi anh quay trở về như lời anh đã hứa nhưng đợi mãi, đợi hoài... chỉ mình em hy vọng. Anh đi mà không một lần ngoái lại nhìn phía sau, không thấy cái nhìn em khắc khoải khi dõi theo anh khuất bóng cuối nẻo đường dài... Anh đi rồi con phố cũng buồn tênh, những buổi chiều lang thang, một mình bất chợt em nghe lòng mình trở gió... Và em biết rồi thời gian đã trả lời tất cả.

Anh cứ hứa, hứa thật nhiều nhưng lại làm chẳng được bao nhiêu. Những gì em chờ đợi ở nơi anh đều tan đi như bong bóng xà phòng, song em lại vẫn tin, vẫn mong những lời anh nói là sự thật, em quá ngốc nghếch để nhận ra rằng anh đã thay đổi, không còn là anh của những ngày đầu hai đứa mình gặp gỡ... Thời gian đã làm em nhận ra điều ấy dẫu rằng quá muộn...


Thời gian trôi qua... Anh không một lần quay trở lại, không một lời giải thích... Em hiểu rằng em đã tan biến trong anh... Em học thay đổi, em dường như đã trở thành một người khác, không giận hờn, không oán trách, không hy vọng và không phấp phỏng lo âu. Những vết thương ngày xưa giờ đây đã liền sẹo. Em đi về phía không anh mà nghe lòng thôi bão tố.

Rồi một ngày bất chợt gặp lại anh... Em bình thản đốt ánh nhìn anh thảng thốt. Anh bất ngờ khi em không còn khóc cũng không buồn, không vui. Anh xin em thêm một lần rộng lượng, bao dung để anh có thể quay về thực hiện lời hứa năm nào. Em chợt cười... bỗng thấy mình vô cảm... và thời gian đã trả lời tất cả.

Em không mong những cơn sóng lòng ào ạt vỗ mỗi khi anh vô tình lướt qua, em không còn có thể mở lòng mình để đón nhận lại anh. Đơn giản thôi... em đã hết yêu rồi. Những cảm giác yêu thương, chờ đợi đã qua đi, em bản lĩnh hơn khi gặp anh và em sẽ không đi vào vết xe đổ ngày nào... vì thời gian đã trả lời tất cả.

Đừng tìm em nữa, em đã tha chứ cho anh rồi... Trái tim em không còn có chỗ cho anh, bởi thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương... Em đã khép cánh cửa quá khứ và tương lai sẽ mở ra.

Em bây giờ đâu phải của ngày xưa... em sẽ chỉ nhìn thẳng, bước tiếp và không ngoái đầu nhìn lại.

Friday, June 22, 2012

Không bao giờ từ bỏ


“Never give up!” (Không bao giờ từ bỏ) - sticker mang dòng chữ này từng là quà tặng của một trong những sếp cũ của tôi, sau một khóa huấn luyện về tinh thần mà chị ấy tham gia. Tôi dán nó ngay trên chiếc điện thoại bàn của mình, mỗi ngày đều nhìn thấy, đều chạm tay vào, đều lắng nghe nó... để luôn nhắc nhở bản thân rằng “không bao giờ từ bỏ” khi đứng trước những khó khăn.

Khi đó tôi mới đi làm được vài năm, những con dốc nhỏ trong công việc đều dễ trở thành núi cao vì lòng kiên nhẫn thì ít mà cái tôi vẫy vùng và mong muốn đổi thay thì dồi dào trong huyết quản. Mỗi buổi sáng, tôi lau chiếc điện thoại khi ngồi vào bàn làm việc, vuốt ngón tay lên lời nhắn nhủ này, tôi hiểu nó thật sự rất có ý nghĩa với mình.
Từ bỏ quá sớm khi đối mặt với những khó khăn nhất thời, dù trước mắt mình đang có cơ hội khác tốt hơn, là sự kiêu hãnh nhưng đôi khi là trốn chạy những va chạm mà lẽ ra mình phải chấp nhận và vượt qua để trở nên cứng cáp.
Rất nhiều khoảnh khắc, nhiều thời điểm trong cuộc sống của mình, tôi đã muốn quay lưng và từ bỏ ngay cái nơi/con người đã làm cho mình không còn cảm thấy niềm vui và sự bình an khi “chung sống”. Nhưng sự ra đi không đơn giản chỉ cần một cái vẫy tay, vài lời tạm biệt hoặc là một mớ giấy tờ cần phải ký...
Đôi lần, khi đối diện với những chông gai được bày ra trước mắt mình, tôi tự nhủ “vượt qua nó đi rồi hãy từ bỏ nó”. Đó là thời điểm tôi hiểu rằng nơi chốn/con người mình đang yêu thương đã phụ rẫy trái tim nóng bỏng của mình. Tôi sẽ cố gắng bước qua hết chông gai đan dưới mỗi bước chân mình, rồi sau đó sẽ vẫy tay tạm biệt với nụ cười nhẹ nhõm trong tim.
Tôi nhớ mình đã quyết định rất nhanh khi từ bỏ chỗ ngồi có chiếc điện thoại gắn sticker “never give up!” sau hơn ba năm trút bao buồn vui vào đấy... Tôi chỉ tiếc không thể mang theo chiếc điện thoại đã lắng nghe hết các câu chuyện thường nhật của tôi suốt hơn một ngàn ngày qua, động viên tôi những lúc thật sự nản lòng rằng “đừng bao giờ từ bỏ”.
Khi trái tim tôi đã bớt sôi sục hơn và tình yêu với gia đình bảo rằng mình hãy nên kiên nhẫn thì ý nghĩ ra đi hay rẽ ngang bao giờ cũng đến chậm hơn những cơn sóng cao hay những cơ hội màu hồng.
Tuy nhiên, đáng sợ hơn là khi trái tim mình vẫn còn đầy yêu thương nhưng lý trí bảo rằng phải chấm dứt ở đây thôi, vì tình yêu này chỉ đến từ một phía và có ai đó ngoài kia đang mời mọc mình lên thuyền. Từ bỏ để trái tim nhẹ nhõm hơn hay tiếp tục cứu vãn một mối quan hệ đang làm thương tổn mình vẫn luôn là một câu hỏi khó...
Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ phải lựa chọn giữa tình yêu (với ai đó/điều gì đó) và cái tôi to lớn của bản thân. Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ thổn thức khi lý trí nhận quyết định ra đi mà trái tim vẫn dùng dằng ở lại...
Khi còn tình yêu, không có nghĩa là người ta sẽ không bao giờ từ bỏ. Đôi khi người ta chọn ra đi vì tình yêu quá lớn của mình.

Thursday, June 21, 2012

Trái tim bạn, nhìn đời theo cách nào?


Con người, lớn lên theo những cách khác nhau, nhưng phương pháp giáo dục khác nhau tạo nên những con người khác nhau! Đó chính là lí do, hàng ngàn năm nay người ta luôn tin tưởng vào giáo dục để dạy dỗ nên những con người có ích cho xã hội! Đồng thời với sự trưởng thành của thể xác, cảm xúc của chúng ta cũng biến chuyển theo năm tháng! Trái tim của mỗi người có cách nhìn đời khác nhau, và đó chính là lý do khiến chúng ta có cuộc đời khác nhau!
trai tim ban nhin doi theo cah nao 300x272 Trái tim bạn, nhìn đời theo cách nào?Chung quy lại, trái tim chúng ta nhìn cuộc sống theo hai cách, tầm thường và thiện ý! Chính từ cách nhìn đời đó người ta quyết định sẽ đi theo con đường nào để đến với cuộc sống của mình! Những con người nhìn đời bằng trái tim thiện ý, chấp nhận cuộc sống một cách tự nhiên không khiên cưỡng! Họ có thể sẽ không có được cuộc sống giàu sang hạnh phúc như mong đợi nhưng họ được thỏa mãn với cảm giác của mình! Được sống và tận hưởng những điều họ luôn tin tưởng!
Người có trái tim nhìn cuộc đời với sự thiện ý xuất phát từ chân tâm, không mưu cầu lợi ích cho riêng mình mà hi sinh vì những người xung quanh! Nó chấp nhận bị khinh thường bị bỏ rơi bị căm ghét nhưng tuyệt nhiên không làm hại người khác! Nó chấp nhận bị người khác xúc phạm và bị tổn thương nhưng không vì vậy mà bất mãn với đời bởi nó tin rằng đó là cái giá mà nó phải trả cho niềm tin và những người xung quanh được hạnh phúc! Bạn có bao giờ nghĩ mình sẽ sống với cuộc đời một cách thiện ý như vậy chưa? Không bao giờ đầu hàng trước cái xấu, cái ác và những cám dỗ trong cuộc sống! Sẽ không bao giờ tiếp tay cho những người luôn chỉ biết vì mình mà dẫm đạp lên tất cả! Nhân phẩm và đạo đức của họ không bị hoen ố trong khó khăn và tủi nhục , không đánh mất chính mình, không làm hại những người bên cạnh để mưu cầu lợi ích cá nhân!
Nhưng lựa chọn cách sống như thế này mấy ai có thể chịu đựng được! Trong thế chiến thứ hai, một giáo sư người Do Thái bị phát xít Đức bắt giữu và tra tấn! Họ lột hết quần áo của ông và giam trong nhà giam lạnh lẽo! Ông vẫn điềm nhiên và tĩnh lặng chờ những màn tra tấn đến với mình! Không bao giờ khuất phục, không bao giờ bán rẻ nhân dân và dân tộc! Chiến tranh Việt Nam, có rất nhiều những chiến sỹ đã giữ vững bản chất và tình yêu son sắt của mình với tổ quốc! Họ là người chọn lối đi do trái tim mách bảo, đi theo thiện ý của cuộc sống! Trở thành những con người đáng kính, đáng được ngưỡng mộ!
Một lối đi khác, dành cho đại đa số con người, có thể nói là như vậy, bởi nó dễ dàng hơn và phổ biến hơn: trái tim con người nhìn đời theo cách tầm thường! Đừng cảm thấy tức giận hay bực mình vì đây là lực chọn của rất nhiều người! Những con người bình thường sẽ làm gì? Đó là họ mưu cầu lợi ích cho bản thân, sống cho bản thân và vun vén cho bản thân trước khi nghĩ cho người khác! Bạn thấy sai ư? Không sai bao giờ! Bởi vì người không vì mình, trời tru đất diệt! Đến đạo lý này xa xưa ông cha cũng đã từng nhắc nhở!
Có bao nhiêu người không mưu cầu lợi ích cá nhân, sống cho người khác, hi sinh và đem lại hạnh phúc cho những người xung quanh! Không quá 1% so với tỷ lệ dân số xấp xỉ 7 tỷ người trên trái đất! Họ buộc người khác mưu lợi cho mình bằng cách cưỡng ép để giành giật mọi thứ cho mình! Một số ít người sẽ không từ thủ đoạn để đoạt được những thứ mà họ muốn! Con người này đáng sợ nhất trong tất cả các loại người trên thế giới! Họ là những người bất hạnh nhất, cô đơn nhất và buồn tủi nhất! Sống với đống của cải nhưng chắc chắn không bao giờ được nếm trãi mùi vị của quả ngọt tình yêu, tình bằng hữu và tình thân!
Bạn thì sao? Bạn chọn cách nhìn đời cho trái tim mình như thế nào? Hầu hết trong số chúng ta không phải là vĩ nhân, chúng ta là những người bình thường! Sống vì người khác khi cần nhưng không vì thế mà từ bỏ sinh mạng của mình một cách mù quáng! Chúng ta, hầu hết đều có một chút của sự cao thượng và lẫn vào đó là một nữa của lòng tham! Sẵn sàng giành giật với người khác vì lợi ích cá nhân! Tuy nhiên đó là yếu điểm lớn nhất của con người! Vì đôi lúc lòng tham sẽ quá lớn khiến cho bản thân không kiềm chế được nó!
Đừng biến thành người bất hạnh vì lòng tham, cũng đừng trở thành người vì lợi ích cá nhân mà làm hại người khác! Hãy sống và làm một người thật tốt, biết quan tâm chia sẻ cùng người khác! Hãy để trái tim được trong sạch trên hành trình cuộc đời của chúng ta!