Tuesday, June 26, 2012

Miền ký ức xa xăm


Hà Nội về đêm vẫn ồn ào với những tiếng xe cộ tấp nập nhưng sao anh ngồi đây mà cảm thấy thật tĩnh lặng đến lạ kỳ, có phải chăng, chính cơn mưa đêm ngoài kia đã “góp nhặt” cho anh một nỗi niềm về một miền ký ức xa xăm, lòng anh lắng lại theo tiếng nấc nghẹn ngào khi xưa.
Phòng thì tối, chỉ còn ánh sáng của màn hình máy tính, một mình anh nơi đây đang “hình dung” lại những phút giây “ta có nhau”. Cũng do anh mà tình ta tan vỡ, một phút yếu lòng mà anh đã gieo rắc cho em bao đau thương, anh thật hèn phải không em? Rũ bỏ tình em để đi theo những hư ảo của cuộc đời, bây giờ anh nghĩ lại, thật chua chát, xót xa cho em và anh càng hận mình hơn vì đã để em phải chịu đựng như thế. Anh tồi lắm…
Người ơi, cho anh nhớ lại…
Em còn nhớ không? Chính mùa Noel của 4 năm trước, ta trao yêu thương cho nhau, thật hồn nhiên, trong sáng đến ngỡ ngàng, anh không tin là anh có thể dũng cảm để thổ lộ cùng em qua cánh thiệp giáng sinh như thế. Nó khiến anh vui đến độ muốn nhảy cỡn lên như một đứa trẻ con khi được nhận quà, hạnh phúc khó tả lắm em à. Cũng từ ấy mà nụ cười luôn hiện diện trên môi anh, lúc nào anh cũng cười và nụ cười ấy, anh dành tặng riêng cho em đó vì em nói rằng: “em thích anh cười nhất, em yêu anh cũng do nụ cười ấy”.

Thời gian cứ thế tiếp tục trôi trong bao yêu thương, dù có cãi vã, có hờn giận thì cũng làm ta yêu nhau hơn em nhỉ? Những cánh thư khẽ vội trao lúc tan trường làm anh nhớ. Ngày đó còn khờ dại nên em đã “vô tình” để những cánh thư ấy bị mẹ “phát hiện” thế là em nhận ngay một trận la mắng và “cấm” không được yêu. Thật ngây ngơ phải không? Đôi lúc anh lại muốn như thế, thật đẹp, hồn nhiên.
Đến khi mỗi đứa phải dần xa cách nhau bởi chính con đường học vấn thì sự yêu thương vốn có càng thấm đượm anh và em hơn, những dòng tin nhắn không bao giờ ngắt quãng, những cuộc điện thoại về đêm bên giọng nói ấm áp, sự ân cần, dịu dàng khi anh mảy may đau ốm. Tất cả, tất cả như hiện về trong anh về một người yêu bé nhỏ.
Và những thay đổi trong anh cũng dần đến…
Cuộc sống hối hả khiến anh mệt nhoài, “biến chất” trong tâm hồn anh, anh không còn là anh của ngày xưa nữa, anh đã để vụt mất em khỏi tầm tay anh rồi, xa mãi mãi khỏi vòng tay yêu thương khi xưa vội trao. Anh không hiểu tại sao anh có thể làm như vậy nữa? Chắc không có ai trên đời như anh phải không em?

Ngày sinh nhật em 16-08 âm lịch mà anh cũng đã quên, anh không nghĩ mình lại tệ đến như vậy, thật đáng trách phải không em? Dòng tin nhắn ấy còn in sâu trong tim anh này, anh sẽ nhắc lại, nhắc lại cho anh nhớ thêm một lần nữa, anh đau khi nghe câu nói này của em: “Ai cũng có thể quên ngày sinh nhật của em, nhưng với anh thì không”. Ừ thì anh đã quên, anh chẳng đáng là người em yêu phải không? Trách anh nữa đi, mắng anh nữa đi, nhiều vào cho vơi bớt nỗi lòng trong em.
Rồi như thế ta chia tay nhau…
Lòng trĩu nặng với những đau thương gây ra, cố gắng kiếm tìm những gì đã mất, nhưng dường như đã không còn. Những tin nhắn thưa dần theo thời gian thầm lặng. Ừ, thì chia tay nhưng ta vẫn là bạn nhưng trong anh vẫn đâu đó một nỗi buồn tiếc nhớ về một cuộc tình chia ly.

Tan vỡ, vỡ tan thật rồi…
Có đôi lúc, em nói em buồn, anh vẫn luôn kề bên động viên nhưng với danh nghĩa của một người bạn, anh cố kìm nén để em không phải khóc vì anh, em đã rơi nước mắt nhiều rồi, đừng khóc vì anh nữa em nhé.
Anh vui khi 4h sáng anh nhắn tin vu vơ cho em mà trong tích tắc nhận được hồi âm từ em, một chút nhớ xin gửi về em đó. Hãy sống tốt nơi đó, luôn mỉm cười, đừng nghĩ về anh vì anh toàn gieo đau thương cho em thôi.
Một chút nhớ xin gửi về miền ký ức xa xăm nơi ấy…
Có anh và có em…

Monday, June 25, 2012

Quá khứ khép lại, rồi tương lai sẽ mở ra...

Anh đã từng nói sẽ luôn đợi em phía cuối con đường, nhưng sau một hôm trời mưa to gió lớn, những thân cây bị đốn ngã bên đường... anh không còn đứng đó. Anh ậm ừ nói... thời gian sẽ trả lời tất cả... và đúng là thời gian đã trả lời tất cả.

Anh nói hãy đợi anh và em đã nghe theo. Em đã đợi anh quay trở về như lời anh đã hứa nhưng đợi mãi, đợi hoài... chỉ mình em hy vọng. Anh đi mà không một lần ngoái lại nhìn phía sau, không thấy cái nhìn em khắc khoải khi dõi theo anh khuất bóng cuối nẻo đường dài... Anh đi rồi con phố cũng buồn tênh, những buổi chiều lang thang, một mình bất chợt em nghe lòng mình trở gió... Và em biết rồi thời gian đã trả lời tất cả.

Anh cứ hứa, hứa thật nhiều nhưng lại làm chẳng được bao nhiêu. Những gì em chờ đợi ở nơi anh đều tan đi như bong bóng xà phòng, song em lại vẫn tin, vẫn mong những lời anh nói là sự thật, em quá ngốc nghếch để nhận ra rằng anh đã thay đổi, không còn là anh của những ngày đầu hai đứa mình gặp gỡ... Thời gian đã làm em nhận ra điều ấy dẫu rằng quá muộn...


Thời gian trôi qua... Anh không một lần quay trở lại, không một lời giải thích... Em hiểu rằng em đã tan biến trong anh... Em học thay đổi, em dường như đã trở thành một người khác, không giận hờn, không oán trách, không hy vọng và không phấp phỏng lo âu. Những vết thương ngày xưa giờ đây đã liền sẹo. Em đi về phía không anh mà nghe lòng thôi bão tố.

Rồi một ngày bất chợt gặp lại anh... Em bình thản đốt ánh nhìn anh thảng thốt. Anh bất ngờ khi em không còn khóc cũng không buồn, không vui. Anh xin em thêm một lần rộng lượng, bao dung để anh có thể quay về thực hiện lời hứa năm nào. Em chợt cười... bỗng thấy mình vô cảm... và thời gian đã trả lời tất cả.

Em không mong những cơn sóng lòng ào ạt vỗ mỗi khi anh vô tình lướt qua, em không còn có thể mở lòng mình để đón nhận lại anh. Đơn giản thôi... em đã hết yêu rồi. Những cảm giác yêu thương, chờ đợi đã qua đi, em bản lĩnh hơn khi gặp anh và em sẽ không đi vào vết xe đổ ngày nào... vì thời gian đã trả lời tất cả.

Đừng tìm em nữa, em đã tha chứ cho anh rồi... Trái tim em không còn có chỗ cho anh, bởi thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương... Em đã khép cánh cửa quá khứ và tương lai sẽ mở ra.

Em bây giờ đâu phải của ngày xưa... em sẽ chỉ nhìn thẳng, bước tiếp và không ngoái đầu nhìn lại.

Friday, June 22, 2012

Không bao giờ từ bỏ


“Never give up!” (Không bao giờ từ bỏ) - sticker mang dòng chữ này từng là quà tặng của một trong những sếp cũ của tôi, sau một khóa huấn luyện về tinh thần mà chị ấy tham gia. Tôi dán nó ngay trên chiếc điện thoại bàn của mình, mỗi ngày đều nhìn thấy, đều chạm tay vào, đều lắng nghe nó... để luôn nhắc nhở bản thân rằng “không bao giờ từ bỏ” khi đứng trước những khó khăn.

Khi đó tôi mới đi làm được vài năm, những con dốc nhỏ trong công việc đều dễ trở thành núi cao vì lòng kiên nhẫn thì ít mà cái tôi vẫy vùng và mong muốn đổi thay thì dồi dào trong huyết quản. Mỗi buổi sáng, tôi lau chiếc điện thoại khi ngồi vào bàn làm việc, vuốt ngón tay lên lời nhắn nhủ này, tôi hiểu nó thật sự rất có ý nghĩa với mình.
Từ bỏ quá sớm khi đối mặt với những khó khăn nhất thời, dù trước mắt mình đang có cơ hội khác tốt hơn, là sự kiêu hãnh nhưng đôi khi là trốn chạy những va chạm mà lẽ ra mình phải chấp nhận và vượt qua để trở nên cứng cáp.
Rất nhiều khoảnh khắc, nhiều thời điểm trong cuộc sống của mình, tôi đã muốn quay lưng và từ bỏ ngay cái nơi/con người đã làm cho mình không còn cảm thấy niềm vui và sự bình an khi “chung sống”. Nhưng sự ra đi không đơn giản chỉ cần một cái vẫy tay, vài lời tạm biệt hoặc là một mớ giấy tờ cần phải ký...
Đôi lần, khi đối diện với những chông gai được bày ra trước mắt mình, tôi tự nhủ “vượt qua nó đi rồi hãy từ bỏ nó”. Đó là thời điểm tôi hiểu rằng nơi chốn/con người mình đang yêu thương đã phụ rẫy trái tim nóng bỏng của mình. Tôi sẽ cố gắng bước qua hết chông gai đan dưới mỗi bước chân mình, rồi sau đó sẽ vẫy tay tạm biệt với nụ cười nhẹ nhõm trong tim.
Tôi nhớ mình đã quyết định rất nhanh khi từ bỏ chỗ ngồi có chiếc điện thoại gắn sticker “never give up!” sau hơn ba năm trút bao buồn vui vào đấy... Tôi chỉ tiếc không thể mang theo chiếc điện thoại đã lắng nghe hết các câu chuyện thường nhật của tôi suốt hơn một ngàn ngày qua, động viên tôi những lúc thật sự nản lòng rằng “đừng bao giờ từ bỏ”.
Khi trái tim tôi đã bớt sôi sục hơn và tình yêu với gia đình bảo rằng mình hãy nên kiên nhẫn thì ý nghĩ ra đi hay rẽ ngang bao giờ cũng đến chậm hơn những cơn sóng cao hay những cơ hội màu hồng.
Tuy nhiên, đáng sợ hơn là khi trái tim mình vẫn còn đầy yêu thương nhưng lý trí bảo rằng phải chấm dứt ở đây thôi, vì tình yêu này chỉ đến từ một phía và có ai đó ngoài kia đang mời mọc mình lên thuyền. Từ bỏ để trái tim nhẹ nhõm hơn hay tiếp tục cứu vãn một mối quan hệ đang làm thương tổn mình vẫn luôn là một câu hỏi khó...
Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ phải lựa chọn giữa tình yêu (với ai đó/điều gì đó) và cái tôi to lớn của bản thân. Sẽ rất nhiều lần, có thể bạn sẽ thổn thức khi lý trí nhận quyết định ra đi mà trái tim vẫn dùng dằng ở lại...
Khi còn tình yêu, không có nghĩa là người ta sẽ không bao giờ từ bỏ. Đôi khi người ta chọn ra đi vì tình yêu quá lớn của mình.

Thursday, June 21, 2012

Trái tim bạn, nhìn đời theo cách nào?


Con người, lớn lên theo những cách khác nhau, nhưng phương pháp giáo dục khác nhau tạo nên những con người khác nhau! Đó chính là lí do, hàng ngàn năm nay người ta luôn tin tưởng vào giáo dục để dạy dỗ nên những con người có ích cho xã hội! Đồng thời với sự trưởng thành của thể xác, cảm xúc của chúng ta cũng biến chuyển theo năm tháng! Trái tim của mỗi người có cách nhìn đời khác nhau, và đó chính là lý do khiến chúng ta có cuộc đời khác nhau!
trai tim ban nhin doi theo cah nao 300x272 Trái tim bạn, nhìn đời theo cách nào?Chung quy lại, trái tim chúng ta nhìn cuộc sống theo hai cách, tầm thường và thiện ý! Chính từ cách nhìn đời đó người ta quyết định sẽ đi theo con đường nào để đến với cuộc sống của mình! Những con người nhìn đời bằng trái tim thiện ý, chấp nhận cuộc sống một cách tự nhiên không khiên cưỡng! Họ có thể sẽ không có được cuộc sống giàu sang hạnh phúc như mong đợi nhưng họ được thỏa mãn với cảm giác của mình! Được sống và tận hưởng những điều họ luôn tin tưởng!
Người có trái tim nhìn cuộc đời với sự thiện ý xuất phát từ chân tâm, không mưu cầu lợi ích cho riêng mình mà hi sinh vì những người xung quanh! Nó chấp nhận bị khinh thường bị bỏ rơi bị căm ghét nhưng tuyệt nhiên không làm hại người khác! Nó chấp nhận bị người khác xúc phạm và bị tổn thương nhưng không vì vậy mà bất mãn với đời bởi nó tin rằng đó là cái giá mà nó phải trả cho niềm tin và những người xung quanh được hạnh phúc! Bạn có bao giờ nghĩ mình sẽ sống với cuộc đời một cách thiện ý như vậy chưa? Không bao giờ đầu hàng trước cái xấu, cái ác và những cám dỗ trong cuộc sống! Sẽ không bao giờ tiếp tay cho những người luôn chỉ biết vì mình mà dẫm đạp lên tất cả! Nhân phẩm và đạo đức của họ không bị hoen ố trong khó khăn và tủi nhục , không đánh mất chính mình, không làm hại những người bên cạnh để mưu cầu lợi ích cá nhân!
Nhưng lựa chọn cách sống như thế này mấy ai có thể chịu đựng được! Trong thế chiến thứ hai, một giáo sư người Do Thái bị phát xít Đức bắt giữu và tra tấn! Họ lột hết quần áo của ông và giam trong nhà giam lạnh lẽo! Ông vẫn điềm nhiên và tĩnh lặng chờ những màn tra tấn đến với mình! Không bao giờ khuất phục, không bao giờ bán rẻ nhân dân và dân tộc! Chiến tranh Việt Nam, có rất nhiều những chiến sỹ đã giữ vững bản chất và tình yêu son sắt của mình với tổ quốc! Họ là người chọn lối đi do trái tim mách bảo, đi theo thiện ý của cuộc sống! Trở thành những con người đáng kính, đáng được ngưỡng mộ!
Một lối đi khác, dành cho đại đa số con người, có thể nói là như vậy, bởi nó dễ dàng hơn và phổ biến hơn: trái tim con người nhìn đời theo cách tầm thường! Đừng cảm thấy tức giận hay bực mình vì đây là lực chọn của rất nhiều người! Những con người bình thường sẽ làm gì? Đó là họ mưu cầu lợi ích cho bản thân, sống cho bản thân và vun vén cho bản thân trước khi nghĩ cho người khác! Bạn thấy sai ư? Không sai bao giờ! Bởi vì người không vì mình, trời tru đất diệt! Đến đạo lý này xa xưa ông cha cũng đã từng nhắc nhở!
Có bao nhiêu người không mưu cầu lợi ích cá nhân, sống cho người khác, hi sinh và đem lại hạnh phúc cho những người xung quanh! Không quá 1% so với tỷ lệ dân số xấp xỉ 7 tỷ người trên trái đất! Họ buộc người khác mưu lợi cho mình bằng cách cưỡng ép để giành giật mọi thứ cho mình! Một số ít người sẽ không từ thủ đoạn để đoạt được những thứ mà họ muốn! Con người này đáng sợ nhất trong tất cả các loại người trên thế giới! Họ là những người bất hạnh nhất, cô đơn nhất và buồn tủi nhất! Sống với đống của cải nhưng chắc chắn không bao giờ được nếm trãi mùi vị của quả ngọt tình yêu, tình bằng hữu và tình thân!
Bạn thì sao? Bạn chọn cách nhìn đời cho trái tim mình như thế nào? Hầu hết trong số chúng ta không phải là vĩ nhân, chúng ta là những người bình thường! Sống vì người khác khi cần nhưng không vì thế mà từ bỏ sinh mạng của mình một cách mù quáng! Chúng ta, hầu hết đều có một chút của sự cao thượng và lẫn vào đó là một nữa của lòng tham! Sẵn sàng giành giật với người khác vì lợi ích cá nhân! Tuy nhiên đó là yếu điểm lớn nhất của con người! Vì đôi lúc lòng tham sẽ quá lớn khiến cho bản thân không kiềm chế được nó!
Đừng biến thành người bất hạnh vì lòng tham, cũng đừng trở thành người vì lợi ích cá nhân mà làm hại người khác! Hãy sống và làm một người thật tốt, biết quan tâm chia sẻ cùng người khác! Hãy để trái tim được trong sạch trên hành trình cuộc đời của chúng ta!

Tuesday, June 19, 2012

Cảm ơn cuộc sống vì ...


Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình.
Cảm ơn cuộc sống vì đã cho tôi là con của bố mẹ tôi. Cho tôi cảm nhận được tình thương bao la từ ánh mắt trìu mến, những cử chỉ thân thương và cả từ nhịp đập trái tim luôn dõi theo tôi từng giờ từng phút từng giây, luôn ước mong cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn. Cảm giác ấy chân thành và sâu sắc, điều mà tôi không cảm nhận được từ ai. Tôi muốn hét thật to: “Con yêu bố mẹ nhiều nhiều lắm!”.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ. Con người không phải ai cũng hoàn hảo. Vậy nên chúng ta hãy tập yêu thương những con người không hoàn hảo nhé! Có thể người yêu quý bạn là người bạn không yêu quý nhưng tại sao bạn không cho họ cũng như cho chính mình cơ hội để biết cách yêu thương những người xung quanh? Và yêu thương có thể đơn giản là nhắn một tin nhắn hỏi thăm người bạn lâu ngày không liên lạc hay chỉ là một lời cảm ơn khi ai đó nhặt hộ mình chiếc bút chì hoặc mỉm cười khi vô tình bắt gặp ánh mắt ai đó đang nhìn mình. Chỉ đơn giản vậy thôi, bạn đã có thể làm trái tim ai đó lỗi nhịp. Hãy tự xây cho mình những bức tường yêu thương thật vững chắc và bền chặt nhé!


Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách chấp nhận và bước qua đau khổ. Có thể hôm nay là những ngày rất đen đủi với bạn nhưng xin đừng nghĩ rằng tất cả phía trước đều đen tối hay may mắn sẽ không bao giờ mỉm cười với bạn, chính suy nghĩ ấy đã khiến bạn tự mình xóa nhòa đi những tia sáng nơi bạn sắp bước tới. Hãy tin rằng cuộc sống luôn đổi thay, không phải lúc nào cơ hội cũng tới với ta mà đơn giản ở chỗ bạn nắm giữ và chờ đợi cơ hội ấy như thế nào. Nếu làm được như vậy, tôi tin bạn sẽ thành công. Cuộc đời này còn rất nhiều thứ đang đợi chúng ta khám phá. Hãy vững tin vào cuộc sống và tin rằng cơ hội là do mình tạo ra và ai cũng có thể làm được điều đó. Đừng bao giờ bỏ cuộc bạn nhé!

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi biết cách tha thứ. Học cách tha thứ cho người khác cũng chính là học cách tha thứ cho bản thân mình. Không phải ai cũng hoàn hảo như trong những câu chuyện cổ tích hay thần thoại đâu, ai cũng có lúc lơ đãng, mắc phải lỗi lầm. Tại sao chúng ta không tạo cho người khác cơ hội để sửa lỗi, mỗi lần như vậy bạn đã góp phần tạo cho cuộc sống này những con người tốt đẹp hơn. Có thể ai đó đã làm tổn thương bạn nhưng nếu bạn biết cảm thông và tha thứ cho họ thì bạn đã đặt thêm viên gạch yêu thương vào ngôi nhà tâm hồn của bạn. Và tới lúc nào đó yêu thương thực sự sẽ gõ cửa trái tim bạn nếu bạn biết chờ đợi theo cách đúng nhất.

Cảm ơn cuộc sống vì đã dạy tôi cách tự mình đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Không phải mọi chuyện lúc nào cũng tốt đẹp như chúng ta nghĩ, nó đầy rẫy những chông gai và cạm bẫy đấy. Khi thất bại bạn luôn than phiền, tự đổ lỗi và thừa nhận yếu kém của mình mà không biết sửa chữa, không tự mình cố gắng, hãy suy nghĩ tích cực đi bạn. Quan trọng không phải ở chỗ ta đã thất bại mà chính là ở chỗ ta vực dậy thế nào sau những thất bại. Đừng bao giờ bỏ cuộc khi cuộc sống còn rất nhiều cơ hội. Cần phải biết tiếp thu ý kiến, dẹp lòng tự ái qua một bên, bạn sẽ thấy được rõ hơn khuyết điểm của mình hay lí do tại sao mình thất bại và làm thế nào để thành công. Bên cạnh những thành công bạn hãy đừng coi thường, mặc cảm vì những thất bại bởi chính nó đã tạo nền tảng cho bạn thành công.

Chúc bạn thành công và đừng quên cảm ơn cuộc sống luôn tươi đẹp này nhé!

Hạt giống tâm hồn

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau


Tự dưng tôi nhớ lời bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tràn đầy ý nghĩa: “Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng, ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau…”.
Mỗi ngày, tôi vẫn đến quán Chay gần nhà để ăn trưa. Dù nắng hay mưa, cứ chừng độ khoảng một giờ trưa là tôi nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của người đàn ông khoảng 50 tuổi điều khiển chiếc xe cúp bốn bánh dành cho người tàn tật. Ông đến quán đón bà xã tan ca về. Vợ ông làm công việc rửa chén bát ở đó.
Có lần, tôi thấy ông di chuyển khó khăn nên hỏi sao ông không nhờ con hay cháu đi đón cho đỡ bất tiện. Ông bảo: “Từ xưa tới giờ, đi đâu bả quen có tui đưa đón, bữa nào tui bệnh nhiều mới ráng cho bả đạp xe đi một mình mà không yên tâm chút nào”. Tôi rơi nước mắt vì xúc động!
Chẳng biết từ bao giờ tôi lại có thói quen thích ngắm nhìn những người già bên nhau. Bắt gặp cử chỉ thân mật, thương yêu của họ, trong tôi có nhiều cảm xúc trào dâng đến lạ. Chắc là vì tôi nghĩ: “thắp cháy ngọn lửa tình yêu đã khó, giữ sao cho nó sáng đến giây phút cuối đời thì lại càng khó hơn”.
Ngày ngày, có đôi vợ chồng già dắt tay nhau đi bán vé số. Người chồng với đôi mắt mù lòa, ông ôm cây đàn hát nghêu ngao, đi trước là người vợ cầm chiếc loa, tay còn lại thì nắm lấy ông. Tôi nghẹn lòng khi chứng kiến tình cảnh như thế nhưng cũng mừng thầm vì có thể họ rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu có trong tình yêu!
Hay mỗi tờ mờ sáng, tôi được thấy những cái nắm tay của từng đôi vợ chồng đi tập thể dục. Họ mặc quần áo giống nhau và gọi nhau bằng “anh – em”, nghe rất ngọt ngào dù tuổi đã thập cổ lai hy. Họ đã cho tôi hiểu rằng tình yêu thì chẳng bao giờ có tuổi. Thật vậy… chợt nghĩ đám trẻ chúng tôi thời nay yêu có được như họ không hay chỉ cả thèm chóng chán? Yêu nhanh và quên cũng vội.
Ngày tháng về già của tôi sau này, chẳng biết có được nhiều cái nắm tay như thế không? Có những buổi đón đưa như người đàn ông kia đón vợ lúc đi làm về? Hoặc khi trái gió trở trời, biết có ai khoác lên người chiếc áo cho đỡ lạnh? Có hay không? Làm sao mà biết được. Muốn đạt được hạnh phúc và tình yêu như thế, tôi nghĩ đòi hỏi cả hai phải trải qua nhiều thử thách mà không phải ai cũng dễ dàng bước qua. Thế nên mới có chuyện kẻ ở người đi, chia ly và kết thúc.
Cuộc sống bây giờ đầy những lời gian dối, cả màn kịch mà người này phải diễn cho người kia, có khi chỉ vì ít tài sản vô thường mà người ta dễ dàng quên hết bao nhiêu ân tình, sớm tối có nhau. Thậm chí, sẵn sàng giết chết người mình chung chăn gối với lý do hết sức nhỏ nhen. Nghĩ mà xót xa…
Nhưng tôi vẫn tin rằng nếu giữ được nhiệt huyết say mê yêu thương như thuở ban đầu, biết hy sinh cho nhau, luôn nâng niu những kỷ niệm đẹp và tâm niệm rằng “lúc nào người cũng cần đến ta còn ta thì không thể sống thiếu người”. Có lẽ khi đó, nuớc mắt sẽ thôi rơi, đau khổ sẽ không còn nữa.
Làm sao lúc tuổi đã “xế chiều”, ngoảnh lại chẳng có điều gì làm ta nuối tiếc…
Cỏ Dại

Monday, June 18, 2012

I Miss You So Much

Everyday I wish you were here with me.
It hurts that you can't be.
If I could turn back the hands of time,
you'll still be mine.


Everyday I wish I could have known you better,
so I cherish the time we had together,
instead of thinking of you been gone,
while I'm here all alone.


Everyday I wish I could call you,
So that I could have someone to talk to,
But someone took you away from me 
and all I could say is "Rest In Peace.''