Monday, December 26, 2011

Blog Radio 203: Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?

Này anh, hãy hỏi vì sao em yêu Hà Nội?
HÀ NỘI NHỎ BÉ - [Tặng Hà Nội – người con yêu suốt đời…]

Này anh, hãy hỏi em vì sao em yêu Hà Nội, chẳng cần nghĩ suy nhiều, và em sẽ trả lời anh nghe…



Anh biết không? Hà Nội lấp đầy mọi khoảng trống anh tạo ra trong tim em. Đó là một điều kì diệu. Mỗi lần tìm về với Hà Nội, dường như anh đang ở bên em, đang vòng tay ôm em từ phía sau, đang khe khẽ kể những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối mà khiến em chơi vơi lạ. Em có thể cảm nhận được từng ngọn gió thổi nhè nhẹ qua tóc, và cả hơi thở của anh ấm áp phả sau gáy. Lạ quá anh nhỉ, anh đâu có ở đây, anh đâu có tồn tại trong cuộc đời em lúc này. Nhưng Hà Nội trong em là thực, luôn luôn thực, và một phần nào đó, Hà Nội đã thế chỗ anh mất rồi…

Hà Nội của em nhỏ bé lắm anh ạ. Đôi khi em ví Hà Nội nhỏ bé như em vậy, và rồi em lại e dè tự đỏ mặt, ngốc quá phải không anh?

Anh có ngạc nhiên không anh yêu, khi em nói rằng Hà Nội nhỏ bé? Bởi nếu anh gõ đơn giản cái tên ấy vào google, tự động sẽ có hàng loạt những bài báo ca ngợi một trong những thủ đô rộng nhất thế giới từ hơn một năm trở lại đây. Nhưng đừng tin vào điều gì họ đang nói. Mọi con số chỉ là màu xám, còn những gì em kể với anh đây, là sắc màu đôi mắt em được nhìn ngắm, đôi tai em được lắng nghe, khứu giác em được thưởng thức, và hơn hết, là một Hà Nội thực sự, một Hà Nội không chỉ vài năm qua, mà là hàng thế kỉ qua…!
Hà Nội của em là những con phố nhỏ ngoằn nghèo, những nẻo đường mà ai tới lần đầu cũng đầy bỡ ngỡ. Là Hàng Đào, Hàng Bông, Hàng Dầu… những phố Hàng đã quá quen thuộc trong từng trang văn viết về thủ đô này. Là Hà Trung, Lãn Ông, Đường Thành… những cái tên dẫu không theo quy luật nào mà vẫn góp phần tạo nên bản sắc khu phố cổ. Đôi khi, em lại nhớ Hà Nội theo một cách khác, nhớ theo cái cách chỉ dân nghiền lang thang mới thấu: Trà đá Nhà Thờ, Coffee Đinh(Tiên Hoàng), bún chả Hàng Mành, xôi Yên Thái… Anh đã đi qua tất cả những con phố ấy, ngồi ăn ở tất cả những hàng quán ấy chưa, anh yêu? Một ngày, nếu tìm thấy anh, em sẽ đưa anh đi, mọi nơi…
Hà Nội của em là những gánh hàng rong cả ngày lẫn đêm. Này tiếng những bác rao bán tào phớ - thứ quà mộc mạc mà tràn ngập hương nhài thanh khiết. Này những tiếng tò toe của những chiếc xe chở kem trước những cổng trường mẫu giáo đầy sắc màu. Này một vài gánh cháo sườn đi ngang các bệnh viện mà em luôn biết chắc, nhấc vung nồi lên sẽ là từng lọn khói trắng nghi ngút sưởi ấm những đêm đông. Ở đâu đó, ở nơi này hay nơi kia, dẫu có ngàn vạn lệnh cấm, Hà Nội xưa và nay, vẫn chẳng thể thiếu những bước chân kĩu kịt gánh gồng khắp bao con phố nhỏ ngoằn ngoèo…
Hà Nội của em là những đứa bé đạp xe ven Hồ Gươm cổ kính mỗi buổi chiều tà. Cái vẻ hồn nhiên tung tăng ấy dường như là điều đẹp nhất em từng chứng kiến ở bờ hồ này, anh ạ. Mọi thứ, mọi cảnh vật, mọi con người đều như nhòa đi, tất cả chẳng có nghĩa lý gì khi đứng bên cạnh tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Em dừng lại và lặng ngắm chúng, chẳng rõ hoàng hôn đã ập đến từ lúc nào. Và em ước sao, một ngày, em có thể trở về tuổi thơ để hoàn chỉnh nó thành một mảng hạnh phúc trọn vẹn…

Hà Nội của em là những câu chuyện phiếm buôn xuyên ngày đêm…
Hà Nội của em là bước chân vồn vã khắp phố phường…
Hà Nội của em là chiếc xe đạp chở hoa hồng chỉ một màu duy nhất mỗi ngày vòng quanh phố cổ…
Hà Nội của em là những phút giây trầm ngâm bên cạnh thật nhiều bộn bề …
Hà Nội của em là chiếc kẹo bông ba nghìn thay vì 4 dollars như trên xứ người…
Hà Nội của em là hương thơm dịu dàng và màu trắng tinh khôi mỗi mùa hoa sữa…
Hà Nội của em là quán coffee nằm trên một căn gác nhỏ xíu nhìn ra cầu Thê Húc cong cong…
Hà Nội của em là thứ ánh sáng vàng của những ngọn đèn đường về đêm…
Hà Nội của em là vị ngọt tê tê nơi đầu lưỡi mỗi khi cắn miếng kem Tràng Tiền trong gió đông mới về…
Và Hà Nội của em…

…là anh…

… điều duy nhất em vẫn chưa tìm được…

Anh à, Hà Nội trong em đong đầy quá, nhưng em sẽ dừng ở đây, chờ một ngày em thấy anh trong thành phố sáu triệu con người… Rồi chúng mình sẽ cùng nhau điền vào tất cả những dấu chấm em đã viết nên, và khẽ vẽ một trái tim nho nhỏ thay cho một kết thúc hoàn hảo…

Yêu anh
[Hà Nội ngày mưa - tuổi 17]
• Cindy - ngphuonganh.cindy@
• Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?!
“Có một góc nhỏ giữa lòng thủ đô, mỗi năm một lần hoa về, để mưa hát khúc tình tự với cỏ cây, để nắng gió đi qua cũng dịu dàng để em đi qua ngày tháng vẫn chẳng thể nguôi thương nhớ anh…”
Tôi nhớ, cách đây ba năm người yêu cô bạn tôi gửi vào máy nó một tin nhắn rất lãng mạn: “Thang ba, huong hoa sua vao tan cua so phong em, mang theo noi nho cua anh. Xin cho tinh dau cua doi ta mai tinh khoi nhu sac trang cua hoa sua…”. Tin nhắn trên điện thoại, không có dấu. Tôi với cô bạn lăn ra cười, không hiểu anh chàng bói đâu ra hoa sữa vào tháng ba, nhắn tin chọc quê thì nhận được câu trả lời: “Dốt ạ, anh bảo hoa sưa chứ có phải hoa sữa đâu. Em lên dọc đường Thanh Niên mà xem. Hoa nở trắng muốt, rụng phủ kín cả lối đi”. Hai đứa nhà quê vội dắt xe đi lên đường Thanh Niên để… mở rộng tầm mắt.
Hôm đấy trời vừa mưa xong, dọc đường Thanh Niên rải đầy hoa trắng. Chỉ một làn gió xuân nhẹ nhàng khua động thôi là ngàn đóa hoa tựa ngàn đôi cánh rơi rụng trên mặt đất. Chút nắng vàng rực rỡ ngoài kia cũng trở nên dịu dàng đến lạ khi bước vào phố mùa hoa sưa. Tôi chợt thấy nao lòng với cảm giác thời gian như ngừng lại, cả đất trời còn mình ta với sắc trắng tinh khôi tắm đẫm tình ý của xuân tháng ba.
Từ dạo đó tôi biết thêm một loài hoa đẹp giữa lòng thủ đô. Loài hoa mang cái tên đến lạ: hoa sưa. Một đôi người vì nhầm tưởng hay vì ý thích mà còn gọi nó là hoa xưa. Nhưng tôi vẫn thích cái tên “sưa” hơn. Hoa sưa nở và rụng chỉ trong một tháng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cả tán lá xanh um tùm bỗng bừng lên sắc trắng khiến người qua đường phải ngỡ ngàng dừng chân tự hỏi: “Phải chăng đất trời đã chọn lấy riêng một loài hoa này để thả xuống lòng thủ đô sắc xuân ngọt ngào”. Cứ thế, đứng lặng… ngẩn ngơ…
Tôi thích nhất là vác chiếc máy ảnh cũ kỹ lang thang trên các con phố ngắm hoa sưa và mơ mộng vẩn vơ. Trong những lần lang thang một mình như thế, tôi có thói quen dừng chân bên gánh hàng rong của một bà cụ. Không hiểu sao cứ thấy mái tóc bạc phơ của bà có một nét gì đấy đồng điệu với con phố, bờ tường cũ, gốc sưa phủ đầy hoa sau cơn mưa. Tất cả như một bức tranh theo trường phái cổ điển, gợi nhắc đến một Hà Nội hoa mộng xưa cũ mà tôi – một đứa con gái tỉnh lẻ đã thấy rất nhiều trong thơ văn và âm nhạc, khác xa Hà Nội ồn ào, bụi bặm bên ngoài tán hoa sưa kia.
Gánh hàng của bà cụ chỉ có ấm chè xanh, sữa đậu nành, nước giải khát và đôi ba thức quà vặt. Thú thực ngoài món cóc dầm, xoài dầm thì tôi chả thấy có gì đặc biệt cả. Ít lâu, khi đã thành khách quen tôi mới đề nghị:
- Con thích uống cà phê, bà có nước nóng. Hôm nào con mang ra, bà pha giúp con nhé, con vẫn gửi tiền nước như thường.
Bà cụ cười hiền lành:
- Cứ đưa ra đây bà pha cho, tiền nong gì. Riêng cái khoản chi cho cóc dầm của con cũng đủ giúp bà kiếm bao nhiêu tiền rồi.
Tôi cười tít cả mắt lại. Sau hôm đó, mỗi lần đến tôi lại uống cà phê tự mang theo, gọi thêm một đĩa hoa quả dầm to tướng, ngồi vừa nhâm nhi cà phê, vừa ăn vừa ngắm phố. Về sau tôi còn gửi hẳn túi cà phê trong cái thúng lẫn lộn mấy thức quà vặt của bà cụ.
Sang năm thứ hai, tôi gặp anh trên con đường hoa sưa, trong một ngày mưa lất phất. Chúng tôi đi tản bộ ngược chiều nhau. Tôi mải mê chụp ảnh, không để ý, đến khi rửa cuộn phim mới biết anh có mặt trong một đôi bức hình. Trong ảnh, anh quay lưng lại với ống kính, đứng tư lự nhìn lên tán lá rất lâu. Tôi bỗng thấy một cảm giác gần gũi đến lạ. Sau hôm đấy chúng tôi còn chạm mặt nhau vài lần nữa, cũng trên con đường ấy, thong thả đi ngược chiều nhau. Không hiểu vô tình hay hữu ý mà chúng tôi bắt đầu gật đầu chào nhau mỗi lần đi qua. Tuy nhiên anh không bắt chuyện, tôi cũng chẳng chờ đợi điều đó. Đối với tôi, cái gật đầu chào trong im lặng ấy thật… dễ chịu.
Tôi vốn là đứa biết ăn nói, bởi vậy rất hiếm người cho tôi cảm giác cuốn hút khi trò chuyện cùng. Đôi khi tôi cũng phát chán lên với cái vai trò dẫn truyện của mình. Đấy là chưa kể lối bắt chuyện làm quen, tán tỉnh chán ngắt của mấy anh chàng. Họ cứ nghĩ nói những lời hoa lá là ghi điểm hay sao ấy. Thế nên, cứ để yên mọi thứ nhẹ nhàng thi vị như thế, còn hơn là một lần trò chuyện rồi chả còn gì để mơ mộng.
Có lẽ, chúng tôi sẽ mãi chỉ là những người xa lạ đi qua nhau như thế, nếu không có một lần tình cờ. Sau khi lang thang chán, tôi dừng chân ở gánh hàng rong của bà cụ như thường lệ. Tôi khá ngạc nhiên khi thấy anh ngồi đó với… cốc cà phê. Nhìn thấy tôi, bà cụ cười bảo với anh:
- Đấy, cà phê của cô cháu gái này đấy.
Anh nhìn tôi reo lên:
- A, là… cô bé. Đúng là có duyên thật.
Tôi mỉm cười, gật đầu chào anh, thầm nghĩ “Duyên gì chứ” – lại bắt đầu thói quen góc cạnh của mình. Tôi định lờ anh đi, như trước nay vẫn thế, nhưng phải nhanh chóng thừa nhận khả năng bắt chuyện của anh. Không phải những lời hoa mỹ, sáo rỗng, rất thành thật, giản dị nhưng cũng rất tự tin. Lần đầu tiên cái tính đa nghi như tào tháo (theo nhận xét của bạn bè) của tôi bị nhấn chìm xuống, thay vào đó là sự quý mến đến kỳ lạ với người con trai mới gặp.
Rồi tôi yêu anh, hiển nhiên và nhanh chóng đến mức tôi không một phút băn khoăn xem liệu có phải mình đang rơi vào trò đùa nào đấy của một chàng trai Hà thành đào hoa hay không. Anh có lắm tài lẻ, và đích thực là một chàng trai Hà thành đào hoa, nhưng may mắn cho một cô nàng tỉnh lẻ như tôi, anh không hề có ý định kéo tôi vào một cuộc chơi ngắn nào cả. Tuy nhiên, điều làm tôi thực sự yêu anh chính là tính nghiêm túc, người lớn và rất biết nhường nhịn. Nếu không có những đức tính đó, anh không đời nào có thể chịu đựng được sự bướng bỉnh, cứng đầu và ngang như cua của tôi.
Tôi thích cảm giác yên lặng cùng anh đi dưới những hàng cây, con phố cũ kỹ của Hà Nội, thích được nghe anh gọi là “cô bé”, thích cái nắm tay nhẹ nhàng giữa ngày mùa đông, thích nụ cười rạng rỡ của anh trong một chiều mưa u ám… và thích nhất là đôi mắt anh. Đôi mắt sâu thăm thẳm mà mỗi lần nhìn vào đó tôi lại ngỡ như mình lạc vào đại dương mênh mông. Tôi say mê đôi mắt ấy.
Một năm sau, anh ra trường, đi làm. Rồi một hôm anh ngỏ ý mời tôi về nhà chơi. Tôi xem đó như là dấu hiệu cho một lời hẹn ước, hạnh phúc và hồi hộp chờ đến ngày hẹn.
Chiếc xe dừng lại ở một cánh cổng rất lớn, nhưng những gì tôi thấy bên sau hàng rào mới thật đáng ngưỡng mộ. Tôi mất mấy giây đứng lặng trước ngôi nhà năm tầng đồ sộ, đứng sừng sững giữa khuôn viên là vườn cây cảnh được chăm sóc, tỉa tót cẩn thận. Một năm quen nhau, chúng tôi chưa kể gì nhiều về gia đình. Phần anh tôi không rõ, riêng tôi rất ít khi nói chuyện nhà ra ngoài. Nhìn anh, tôi cứ nghĩ chắc gia đình cũng chỉ khá hơn nhà tôi một chút thôi. Nhưng không, nhìn ngôi nhà, tôi bỗng có cảm giác mình như một cô nàng nhà quê chính hiệu, nói một cách lãng mạn thì chả khác gì cô bé lọ lem lạc vào cung điện của hoàng tử. Anh nắm lấy bàn tay tôi, nhìn trìu mến như thể hiểu được điều tôi nghĩ. Tôi hít một hơi dài, yên tâm hơn một chút, đi theo anh vào nhà.
Bố mẹ anh đang ngồi ở phòng khách. Nghe tôi chào, bố anh rời cặp kính ra khỏi tờ báo, gật đầu rồi đứng dậy… đi lên gác. Tôi khá bất ngờ, nhưng còn tệ hơn khi mẹ anh nhìn tôi, từ đầu đến chân bằng cặp mắt lạnh lùng, quay sang anh hỏi:
- Ai vậy?
- Bạn con, là người con có kể ấy ạ - Anh đáp.
Mẹ anh tiếp chuyện tôi một cách miễn cưỡng. Bà đã gần năm mươi nhưng từ khuôn mặt đến dáng người đều toát lên vẻ thanh thoát, sang trọng. Tôi ngồi thụt sâu vào chiếc ghế sô pha, bối rối trả lời những câu hỏi của bà. Chưa bao giờ tôi thấy run và thiếu tự tin như lúc ấy. Anh có điện thoại nên ra ngoài nói chuyện. Chờ anh đi khuất cánh cửa, bà bắt đầu hỏi về gia cảnh của tôi, bố mẹ làm gì, anh chị em ra sao… Sau mỗi câu trả lời của tôi, bà lắc đầu nghi ngại, chân mày nhíu hết cả lại. Rồi bà nói với tôi, những lời mà một bà mẹ giàu có vẫn hay nói để bảo vệ cậu quý tử nhà mình khỏi nguy cơ bị đào mỏ. Tôi không nhớ hết những gì bà nói, lúc đó tai tôi ù đi, cổ họng nghẹn ứ lại, cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương ghê gớm. Tuy vậy, tôi không khóc, hay đúng hơn cố để không khóc trước ánh nhìn lạnh như băng của người phụ nữ trước mặt. Tôi cũng không hiểu mình lấy đâu ra bản lĩnh để tiếp tục giả vờ như không có gì xảy ra khi anh quay trở vào, lễ phép đứng dậy cáo lỗi có việc đột xuất để về sớm. Anh ngạc nhiên hỏi nguyên do, nhưng tôi không nói, cũng không cho anh đưa về như thường lệ.
Sau hôm đó, tôi không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn của anh. Anh đến phòng trọ tìm, tôi đóng cửa nằm bên trong. Anh tìm gặp tôi ở trường, tôi cũng tránh mặt. Tôi đã suy nghĩ suốt một tuần và quyết định chia tay anh. Tôi không dám gặp mặt để nói lời chia tay, sợ đôi mắt anh sẽ làm tim tôi mềm lại và tất cả quyết tâm sẽ bay mất. Đây là lần đầu tiên tôi quyết định chạy trốn. Chạy trốn anh, chạy trốn chính tôi. Không phải chỉ vì những lời mẹ anh nói, chỉ đơn giản tôi biết hoàng tử là để dành cho các công chúa. Tôi khá lãng mạn, nhưng không phải là người xa rời thực tế. Tôi hiểu, ngay cả trong các câu chuyện cổ tích, cô bé lọ lem có ở bên cạnh chàng hoàng tử đi nữa, thì phép màu cũng biến mất sau 12 giờ đêm mà thôi. Cuộc sống không phải là những câu chuyện cổ tích. Cũng có thể tôi quá đề cao tự tôn cá nhân, hoặc quá lo xa, nhưng tôi không muốn sống một cuộc đời bên cạnh một người mà luôn thấy mình đứng sau họ. Với tuổi trẻ, và nhất là những người có cái tôi rất cao như tôi, đôi khi có những lý lẽ dẫn đến những quyết định không ai hiểu nổi.
Sau đó một tháng, tôi bỏ số điện thoại cũ, chuyển phòng trọ, bắt cô bạn thân phải hứa không được nói gì với anh nếu không tôi sẽ nghỉ chơi. Ban ngày tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng không ai biết hằng đêm tôi vẫn khóc trong nỗi nhớ anh đến cồn cào. Ngay cả cô bạn thân cũng lắc đầu bảo: “Tao thấy tội anh ấy quá. Mày thật tàn nhẫn!”. Tôi chấp nhận, không giải thích, đóng vai một người “tàn nhẫn” như lời cô bạn. Biết làm sao khi tôi không đủ tự tin để tiếp tục bên cạnh anh. Có lẽ, tình yêu của chúng tôi chưa đủ, có lẽ tôi là kẻ chạy trốn hèn nhát…
Cuối cùng, anh thôi đến trường tìm tôi. Cũng phải thôi, tôi đã rời bỏ anh không một lời giải thích, tránh mặt anh mọi lúc. Sự kiên nhẫn và chịu đựng của con người có hạn. Tôi cố không đi qua những con đường mà trước vẫn đi cùng anh, nhưng đôi khi thấy mình không hiểu từ lúc nào đã tha thẩn đi dưới hàng cây kỷ niệm. Mùa hoa sưa năm ấy, buồn tang tóc.
Hai năm đã trôi qua, trái tim lạnh lùng của tôi vẫn chưa một lần lỡ nhịp trước bất kỳ ai. Nỗi nhớ anh thỉnh thoảng vẫn khiến tôi thổn thức. Tuy nhiên, tôi không hối hận với quyết định của mình, có chăng chỉ là chút nuối tiếc những xúc cảm đầu đời. Nếu không đủ tự tin để tiếp tục điều gì, thì tốt nhất là nên kết thúc nó và bước sang một con đường mới – lý trí vẫn nhắc nhở tôi thế.
Hà Nội mùa hoa sưa thứ tư, tôi bận túi bụi với bài vở, luận văn tốt nghiệp. Một ngày tháng ba, đi qua con phố cũ, nhìn hoa sưa nở trắng muốt lòng bỗng mơ hồ buồn. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, chỉ những kỷ niệm là còn vướng vít trên cành hoa sưa, để mỗi độ tháng ba xuân về lại sống dậy giữa lòng Hà Nội.
Tôi nhớ hai câu thơ có lần anh đọc cho tôi nghe:
“Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái
Nhỏ như tay em trong tay anh…” (Thơ Ơi em! – Hoàng Anh Tú)
Hà Nội nhỏ là thế, sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau trên phố?!
• Phan Huyền – wisky2012xx@

Blog Radio 202: Anh vẫn nợ em một trái tim

Lá thư trong tuần: Dấu vết cuối mùa thu
Cuối thu, gió hanh hao làm khô bờ môi trong se lạnh, ta lại bất chợt thấy những mùi hương quẩn quanh trong làn gió cuối chiều hay khi màn đêm dần buông. Những bông hoa hình sao trắng khẽ rơi, lấm tấm trên vỉa hè, gửi lại tóc ai hương hoa sữa thoảng thơm mà ngọt dịu. Và sau một đêm, mùi hương nồng nàn đến không chịu nổi, như một nỗi nhớ lâu ngày tan ra và tìm đến với nhau da diết…Ta thích hoa sữa thơm dịu dàng thôi, như cảm xúc của ta ngày ấy. Ta đếm ngược thời gian, và thấy xa lắm rồi ngày ta biết yêu lần đầu, khi ta dành cho người chút mong nhớ của riêng ta mà người đâu hay biết. Để xa dần, xa mấy mùa gió, xa mấy mùa hoa, kỷ niệm ấy trôi vào vắng lặng…không môi hôn vụng dại, không nắm tay đưa đón,Biết gì đâu mùa thu Hà Nội? Ai đã ví rằng “tóc em dài như gió mùa thu”.
Có phải vậy chăng, nhưng gió lao xao, chỉ biết làn tóc rối bời khi ta ngước mặt, ngắm nước hồ lẳng lặng không vơi đầy. Đi nghiêng qua hàng liễu rủ, chợt gió thổi bay tung, lá bay, tóc bay, ta cười khẽ. Họ đang hò hẹn, bên hồ. Ôi, ta chẳng muốn làm người vô duyên! Ta đi, bước chậm, đếm từng bước, từng bước như bù lại những lúc ta sống gấp, ta bận bịu mà chẳng kịp nhận ra khoảnh khắc giao mùa. Ta cho mình những phút lang thang, tìm từng chùm lộc vừng đỏ tươi như lồng đèn phố cổ, rơi đỏ li ti, ti li như một cơn mưa. Bắt gặp một gánh hàng hoa, sen đã lên đài, chỉ còn lác đác vài nụ sen hồng nhạt, và quỳ cánh mỏng nhụy vàng tươi…Vãn mùa sen, lá sen gửi hương thơm vào hạt cốm, nét đẹp riêng có của đất Hà thành…Ta đợi chị bán hàng dỡ gánh xuống ven đường, gói cốm bằng lá sen, buộc lại bằng sợi rạ chưa hẳn khô còn xanh màu cây lúa…
Ta ngồi lại để heo may thấm qua làn áo mỏng; có những người cũng ngồi lại như ta, nhìn một vài ánh nhìn xa xăm hay trầm tư nào đó, có cả những tiếng thở dài. Bên kia, có bước chân còn chậm hơn nhịp chân ta ban nãy…Sao cuối thu rồi còn buồn vậy nhỉ? Có lẽ họ đang nhớ, đang tiếc nuối, đang bâng khuâng chạnh lòng vì một điều gì đó đã đến, đã xảy ra hay đã đi trong mùa thu nào đó? Có lẽ họ đang cô đơn vì trời sắp lạnh rồi mà bàn tay chưa ấm? Và cũng có thể, chỉ vì thu đẹp, thu man mác, trong lành nên người ta muốn dừng chân để dấu vết mùa thu vương lại, trong mắt, trên áo, trên tóc, trên môi…
Ảnh minh họa
Ta ngồi đây, và nhớ ra ta vừa trải qua vài ngày thu Tây Bắc, thu lạnh như chớm đông Hà Nội. Cuối thu cũng nồng hương hoa sữa, nhưng vẫn chúm chím cánh hoa ban. Ta đã thấy những nóc nhà sàn lưa thưa, chênh vênh lưng núi, đón thu về dưới rừng tre nứa bạt ngàn. Ta thấy thu sao mà hoang lạnh trên con đường đèo dốc cheo leo, mù khơi trong sương rừng mưa núi. Lúc ấy, ta nghĩ gì nào? Ta biết mình yêu mùa thu, ta biết đã cuối thu và đông sắp về trên mọi nẻo. Ta biết…ta cần giữ lại một chút cho riêng mình, “tay trong bàn tay”, ta cần giữ lại người, giữ lại dấu vết cuối mùa thu.
Ta cần hơi ấm, cần tựa vào vai người, cần buông lơi mệt mỏi, cần sự yêu thương ánh lên trong mắt, cần nhìn nhau, cần nói rằng ta yêu. Ta cần dừng lại, chậm thôi, đặt lên môi người làn môi ta thật ấm, thật dịu dàng. Đêm sâu hơn và tĩnh tại, trên cao kia ngọc lan tỏa hương, hoa sữa cũng tỏa hương, ướp không khí thơm ngan ngát. Ta không vội đi vào giấc ngủ, đắp thêm chăn ấm, ta hình dung lại ánh mắt, nụ cười ấy, và ta mỉm cười, nhắm mắt lại…Ngoài kia, trời thu trở gió, thổi bay lả tả những đốm hoa hình sao trắng, ngõ phố vắng lặng đêm cuối mùa thu…

  • Gửi từ email Ngọc Yến Lê - canaryql@gmail.com
• Anh vẫn nợ em một trái tim - chuyển thể từ truyện ngắn “Yêu anh yêu đến đau lòng” – gửi từ tác giả Thiên Nga Đen

Có một lần tôi tham gia một bài trắc nghiệm về Tình yêu trên Internet và bắt gặp một câu hỏi khá thú vị: “Nếu không may người yêu bạn bị bệnh hiểm nghèo và rất cần một bên thận để sống thì bạn cón sẵn sang sẻ chia một quả thận của mình không?”. Tôi đọc cho anh nghe câu hỏi đó và nói rằng:
- Em rất yêu anh nhưng nếu phải cho anh một quả thận thì đau lắm, em không làm được đâu. Đến tiêm em còn sợ ấy.
Anh cười bảo:
- Vậy em nhẫn tâm nhìn anh chết đau đớn sao?
- Em sẽ để anh chết trước rồi chết theo anh – tôi cười đùa.
Anh ôm tôi vào lòng và nói rằng:
- Nếu một ngày nào đó trái tim em ngừng đập, anh có thể cho em cả trái tim để em được sống chứ không chỉ là một bên thận đâu!
Lời nói ấy tôi ghi nhớ tận đáy lòng, cho đến một ngày anh rời xa tôi, mãi mãi.
Ảnh minh họa

Tôi và anh quen nhau trong một lần dự sinh nhật đứa bạn. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, ánh mắt ấy đã làm trái tim tôi rối bời. Tôi chủ động làm quen và anh đã đồng ý làm bạn. Vì có khá nhiều điểm chung về sở thích, tính cách nên chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Những lần ngồi lặng hàng giờ nghe anh kể chuyện, tôi cảm thấy mình là người đồng cảm và hiểu anh hơn bất cứ ai. Tôi viết thơ với những lời lẽ chứa chan cảm xúc trong lòng, nhưng vì ngại nên chẳng bao giờ dám đưa anh đọc. Tình yêu âm thầm ấy, tôi giấu kín trong tim. Cho đến một ngày anh nói là muốn gặp tôi để nói một chuyện quan trọng. Nghĩ là anh có tình cảm với tôi và sắp sửa nói ra điều đó nên tôi mừng ra mặt. Tôi cứ mỉm cười suốt buổi, thử hết cái váy nọ đến cái váy kia, trang điểm thật đẹp để đến gặp anh. Hôm đó, tại quán cà phê quen thuộc ấy, anh vui vẻ thông báo là anh đã có bạn gái, đó là người anh đã thầm yêu từ lâu. Chuyện này, sao anh chưa bao giờ kể với tôi? Lúc đó trời đất như sụp đổ sau lưng tôi, đầu tôi choáng váng và tim tôi như tan ra. Tôi cứ ngỡ tôi là người hiểu anh nhất, nhưng tôi lầm. Anh chỉ xem tôi như một người bạn thân để anh tâm sự khi vui buồn mà thôi. Tôi cố nặn một nụ cười, méo mó và gượng gạo hơn bao giờ hết để chúc mừng anh. Tôi quay đi giấu những giọt nước mắt lăn dài. Tôi yêu anh bằng cả trái tim nhưng anh đâu có biết điều đó, vì anh cũng đang yêu một người khác bằng cả trái tim mình. Yêu một người đâu có nghĩa là mình phải có được người đó, chỉ cần được bên anh và yêu anh cũng hạnh phúc rồi. Nghĩ như vậy mà sao tôi vẫn đau lòng mỗi khi anh ở bên cô ấy. Còn tôi, vẫn âm thầm quan tâm đến anh, vẫn âm thầm yêu, âm thầm nhớ. Trong tim tôi có một hi vọng mong manh là một ngày nào đó anh sẽ hiểu tình tôi và sẽ yêu tôi.
Thế rồi tình yêu của anh cũng không kéo dài bao lâu. Họ chia tay vì những lí do không đâu, vì thế mà anh rất đau khổ. Anh đã khóc, điều đó chứng tỏ anh còn yêu cô gái kia rất nhiều. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy con trai khóc, nhưng khi anh khóc, nước mắt tôi cũng rơi. Tôi quan tâm đến anh nhiều hơn, những mong có thể làm anh nguôi ngoai nỗi buồn. Có lúc anh ngỡ ngàng hỏi tôi:
- Tại sao em tốt với anh như thế?
Tôi cười nói:
- Vì anh buồn em cũng chẳng vui nên nếu muốn vui thì phải làm anh cười thôi.
Anh đã mỉm cười, nụ cười hiếm hoi sau những ngày ủ dột:
- Cảm ơn em. Ở bên em cảm giác thật thoải mái, anh được sống với con người thật của mình, không cần phải sống theo ý người khác để làm vui lòng họ.
- Thì giữa bạn thân với người yêu cảm giác cũng khác nhau mà. Ngồi cùng bạn thì thấy thoải mái, vô tư hơn.
- Ừ, làm bạn thì tốt hơn. Chỉ nên làm bạn bè thôi.
Anh nói với một vẻ mặt chán chường của một con người mới thất tình. Có lẽ tôi cũng không nên hi vọng nhiều.
Ảnh minh họa
Người ta nói cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim. Tình yêu nhỏ bé của tôi không đủ sức làm lay động trái tim anh nhưng chắc cũng chạm được đến tấm lòng. Anh yêu tôi bằng một tấm lòng. Một tình yêu hình thành từ sự đồng cảm. Lời yêu thương anh nói ngọt ngào lắm: “Em bên anh đã bao lâu mà bây giờ anh mới cảm nhận được tình yêu em dành cho anh, cũng là lúc anh nhận ra mình đã yêu em từ lúc nào. Thật là lâu quá phải không em? Hãy cho anh một cơ hội bên em và bù đắp cho em nhé”. Trong giây phút ấy, tôi lặng đi trong vòng tay anh, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim đang thổn thức. Câu nói tôi đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Tình yêu đến với tôi bất ngờ quá, tôi không thể tin nổi là mình đã có anh. Với tôi, đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Khi yêu anh tôi dành cho anh tất cả những gì tốt đẹp nhất có thể, để anh hiểu rằng tôi chỉ có mình anh thôi, để anh biết rằng yêu tôi anh sẽ hạnh phúc. Thực sự anh cũng có những giây phút vui vẻ hạnh phúc khi bên tôi, nhưng nhiều đêm anh vẫn ngồi suy tư, nhớ về bóng hình cũ. Tôi hỏi anh:
- Nếu cô ấy quay lại với anh thì anh nghĩ sao?
Anh cười bảo:
- Em lại sợ anh bỏ rơi em phải không? Sẽ không có chuyện đó đâu, em đừng suy nghĩ lung tung nhé. Vả lại, cô ấy cũng làm xong thủ tục du học rồi, chắc tháng sau sẽ bay.
Trông vẻ mặt anh sầu não, tôi biết anh sẽ chẳng dễ dàng gì để quên đi một người. Và tôi cũng không vui gì.
Ngày tháng trôi, số phận thật trớ trêu khi bỗng dưng anh biết mình mắc bệnh hiểm nghèo, và cũng thật trùng hợp với tình huống trắc nghiệm hôm nào, anh bị suy thận nặng. Hai quả thận của anh sắp hỏng hoàn toàn, phải chạy thận nhân tạo hết sức tốn kém. Mà nhà anh cũng đâu dư giả gì. Nếu không có một quả thận khác thay thế, chắc anh không sống nổi. Phải chăng ông trời cố tình tạo ra nghịch cảnh để thử thách tình yêu của tôi. Tôi vẫn vào bệnh viện chăm sóc anh mỗi ngày, nhìn anh ngày một suy kiệt, tôi thật sự đau xót trong lòng, nhưng bề ngoài tôi vẫn tỏ ra vui vẻ. Tôi luôn xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng tươi tắn, rạng rỡ nhất có thể. Điều này khiến gia đình anh không vừa ý, họ không thể chấp nhận một người bạn gái lúc nào cũng xinh đẹp, vui vẻ trong khi con trai họ thì không biết sống chết thế nào. Họ không biết rằng sau lớp make-up ấy là một đôi mắt thâm quầng vì khóc quá nhiều, tôi không muốn anh thấy bộ dạng tôi héo mòn, sầu não vì anh. Tôi mong anh có thể lạc quan mà quên đi nỗi đau bệnh tật.
- Mày đã suy nghĩ kĩ chưa? Mày với anh ấy mới yêu nhau chưa bao lâu, liệu anh ấy có đáng để mày hi sinh như vậy không? Mà lấy gì đảm bảo hai người sẽ bên nhau mãi?
Con bạn thân nắm tay hỏi dồn dập khi nghe cái tin “động trời” là tôi sẽ cho anh một bên thận. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói:
- Chuyện sau này tao chưa nghĩ tới, nhưng nếu để anh ấy ra đi tao sẽ đau khổ vô cùng, bố mẹ anh ấy cũng già yếu rồi, lại có mỗi mình anh ấy. Làm sao tao có thể thản nhiên nhìn anh ấy chết được.
Nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi, đứa bạn ngậm ngùi nói vẻ cảm thông:
- Chuyện đã như thế thì thôi mày cứ làm những gì mày cho là nên làm. Đừng nói là người yêu, dù sao cứu được một mạng người cũng đáng quý.
- Ừ, cảm ơn mày vì đã luôn hiểu tao. Nhưng xin mày đừng nói cho bố mẹ tao biết chuyện này nhé. Đến lúc nào đó thích hợp, tao sẽ tự nói. Nhé!
Ca phẫu thuật rất thành công và anh cũng bình phục trở lại rất nhanh. Vậy là anh lại có thể tiếp tục sống bên tôi. Tôi vui và cả tự hào nữa vì trong cơ thể anh có một phần cơ thể của tôi. Chúng tôi yêu nhau ngày một nhiều hơn. Dù bộn bề công việc nhưng anh luôn dành thời gian cho tôi, anh chăm sóc tôi từng li từng tí. Tôi lại không thích những việc mà những đôi yêu nhau hay làm như đi uống cà phê, đi xem phim mà chỉ thích ngồi lặng bên anh hàng giờ trên sân thượng ngắm trăng và sao. Tôi thích những lần cùng anh thả diều, anh nói “Tình yêu của chúng mình như cánh diều kia, gió sẽ mang diều bay cao mãi, xa mãi”. Cuộc sống cứ trôi qua êm đềm với tình yêu dịu ngọt như thế, nếu như không có một ngày, người yêu cũ của anh về nước. Cô ấy đến tìm gặp anh và nói rằng muốn quay lại, vì những ngày tháng ở nước ngoài cô ấy mới nhận ra mình yêu anh và nhớ anh chừng nào. Đôi mắt lúc nào cũng long lanh ngân ngấn nước như chực khóc ấy đã làm anh đau khổ một lần, nay lại một lần nữa làm nhói lòng anh. Nhưng anh đã nhìn thẳng vào đôi mắt ấy và nói rằng: “Anh không thể. Cô ấy cũng là con gái, cũng mềm yếu như em, cũng yêu anh thật lòng. Anh không thể nào bỏ rơi cô ấy như em đã từng bỏ rơi anh được”. Anh dứt khoát quay đi, anh không muốn tôi bị tổn thương, không muốn tôi đau khổ. Thế nhưng cô gái kia nào có chịu buông anh ra, trong tình yêu cô ta cũng thật mạnh mẽ và quyết liệt. Cô ấy luôn kiếm cớ gặp anh và gợi lại quá khứ trước kia. Anh không nỡ rời xa xa tôi nhưng hẳn là đầu óc anh còn vấn vương bóng hình cũ. Lí trí chẳng thể nào chiến thắng được trái tim. Lần đầu tiên, anh đã biết nói dối tôi, để tôi một mình đợi anh dưới mưa vì anh còn phải đến với cô ấy, vì cô ấy nói cô ấy đang ốm. Tôi đã cố gắng làm tất cả, vậy mà vẫn không giữ nổi trái tim anh, vì anh không yêu tôi bằng trái tim. Sau trận cảm lạnh vì cơn mưa hôm ấy, tôi chủ động hẹn gặp anh. Trông anh xanh xao và mệt mỏi, có lẽ anh hay thức khuya và suy nghĩ rất nhiều.
- Xin lỗi em, dạo này anh bận quá, không có thời gian cho em. Nhưng anh sẽ bù đắp, chịu không?
Lại một câu nói dối, để đẹp lòng cả hai người con gái, anh sẽ còn phải nói dối tôi bao nhiêu lần nữa. Làm gì có ai bận đến nỗi cả tuần không có thời gian gọi lấy một cuộc điện thoại cho người yêu. Trước kia chỉ cần một tin nhắn hỏi “Em đã ăn cơm chưa?” cũng đủ khiến tôi thấy ấm lòng. Tôi cười nhạt:
- Anh không cần xin lỗi, em biết rồi, em hiểu cả.
- Em đã biết điều gì?
Trông mặt anh có vẻ tái đi.
- Anh hãy trả lời câu hỏi của em, một cách thành thật và thẳng thắn nhé. Anh có yêu em không?
Anh nhíu mày mất mấy giây rồi ngẩn ngơ hỏi lại:
- Sao tự nhiên em lại hỏi anh như vậy? Có chuyện gì vậy em? Trông em lạ lắm.
- Thì anh cứ trả lời câu hỏi của em đi.
- Anh yêu em, tất nhiên rồi, còn phải hỏi, không yêu em thì yêu ai.
- Vậy còn cô ấy thì sao?
- Em nói ai?
- Anh không cần phải nói dối em. Thời gian qua tuy bên em nhưng anh vẫn không nguôi thương nhớ về người ấy. Em hiểu rằng chưa bao giờ anh hết yêu người ấy. Vì vậy, mình chia tay nhé.
- Em nói gì vậy? Anh yêu em mà, làm sao anh có thể chia tay. Đúng là cô ấy đã trở về nhưng giữa anh và cô ấy chỉ còn tình bạn. Em đừng suy nghĩ hồ đồ.
- Không phải vậy đâu, nếu anh yêu em chỉ vì lòng biết ơn thì em sẽ càng đau khổ nhiều hơn. Em tặng cho anh một mạng sống, không phải để trói anh bên cuộc đời em. Chỉ cần anh sống thật tốt, anh hạnh phúc thì em cũng thấy vui lòng.
Ảnh minh họa
Anh cúi đầu lặng im không nói được câu nào. Tôi vội ngoảnh đi, không để anh nhìn thấy những giọt nước mắt. Ngày hôm đó tôi đã bước đi không nhìn lại. Tôi ngước lên nhìn bầu trời lồng lộng gió, tình yêu của tôi như cánh diều đứt dây, bay xa mãi rồi, không bao giờ trở lại. Một cơn gió từ đâu đến đã cướp đi hạnh phúc. Người yêu nhau thì sẽ tìm đến với nhau, không lâu sau đó anh chính thức quay lại với người yêu cũ. Thật là phũ phàng nhưng tình yêu vốn có những lí lẽ riêng của nó, vượt khỏi tầm quyển soát của lí trí. Chỉ cần anh được hạnh phúc thì tôi cũng thấy vui, tôi đã tự nhủ với mình như thế và thầm nhắc bản thân phải quên anh đi. Vậy mà tôi không làm được, tôi đau đến quặn lòng. Trong đầu tôi lúc nào cũng tràn ngập những kỉ niệm khi bên anh, bây giờ ngay cả làm bạn cũng không thể. Khi chia tay khó có thể làm bạn, tình bạn nếu có cũng gượng gạo vô cùng. Bạn bè tôi khi biết chuyện đã mắng anh không tiếc lời, rằng anh là kẻ vô ơn, một dạ hai lòng, sớm muộn gì cũng bị quả báo. Còn tôi, họ nhìn tôi bằng cái nhìn xót xa, thương hại, cảm thông cũng có mà trách móc cũng nhiều, họ bảo tôi dại trai, mị tình, ngu muội. Cả cô người yêu của anh cũng bị mang ra soi mói, chửi rủa. Trong câu chuyện tình này cả ba nhân vật chính đều không có ai vui gì. Tôi không ngờ chuyện chia tay của tôi lại ầm ĩ như vậy và được người ta bàn luận nhiều thế. Tôi đã suy sụp lại càng khủng hoảng hơn. Anh đến tìm gặp tôi với cái bộ dạng phờ phạc mệt mỏi. Anh nói:
- Anh biết cái mạng của anh là do em cứu, anh rất biết ơn em. Nhưng anh lại làm cho em chịu tổn thương. Vì anh còn yêu cô ấy quá nhiều nên vô tình làm em đau khổ. Anh biết em rất đau và rất hận anh. Anh phải làm gì để bù đắp cho em?
Từng lời anh nói như những lưỡi dao cứa vào trái tim vẫn đang chảy máu. Tôi cười nhạt nói với anh:
- Anh nghĩ cái gì mà lại nói với em những lời đó? Cái em cần anh đâu thể cho em.
- Em cần gì?
- Em cần một tình yêu chân thành, em cần một ngưởi chỉ yêu mình em thôi. Anh có thể cho em không? Anh rất yêu cô ấy thì hãy ở bên cạnh cô ấy đi, sao còn nghĩ đến em làm gì? Cả em và cô ấy đều yêu anh, nhưng tình yêu thì không thể san sẻ. Anh làm vậy cô ấy sẽ đau lòng lắm. Ai nỡ so sánh những nỗi đau. Em đã từng yêu anh, yêu đến đau lòng.
Sau lần đó chúng tôi không bao giờ liên lạc nữa. Thời gian cũng giúp tôi quên được anh, còn anh chắc cũng hạnh phúc bên tình yêu của mình. Câu hứa hôm nào “…anh có thể cho em trái tim…để em sống” cũng chỉ là lời nói gió bay. Nếu như cuộc sống cứ quay như một quỹ đạo êm đềm thì tốt cho tất cả mọi người, nhưng cuộc sống lại không như ý người ta muốn. Vào cái đoạn kết của câu chuyện tình này, nhân vật nam chính đã chết trong một tai nạn giao thông. Tôi đã cố gắng cứu anh một lần, vậy mà anh vẫn không thể có được cuộc sống dài lâu hơn. Nếu người ta nói đây chính là sự quả báo thì cái giá mà anh phải trả ác nghiệt quá. Anh đi để lại đau đớn cho bao người, trong đó có tôi. Tôi đã đến bên anh khóc cạn hết những giọt nước mắt cuối cùng. Phút lâm chung anh nắm tay tôi và nói “Cảm ơn em, em là người con gái tốt. Cuộc đời này anh vẫn còn nợ em một trái tim. Kiếp sau nếu còn gặp lại, nhất định anh sẽ yêu em ngày từ phút ban đầu”. Tôi mỉm cười: “Nếu có kiếp sau…nhưng tình yêu không phải là sự ban ơn, không phải sự bố thí”. Tôi để cái suy nghĩ ấy ở trong đầu, tôi không phải là kẻ ăn xin tình cảm, ăn mày tình yêu, dù trong tôi luôn có một tình yêu tha thiết.
Ngày anh đi trời lồng lộng gió, cánh diều hôm nào đã theo gió đứt dây. Tiễn anh xuống mồ mà tôi khóc không được, nước mắt tôi đã rơi suốt cuộc tình đau khổ này rồi. Tôi đã yêu anh, yêu đến đau lòng.
  • Chuyển thể từ truyện ngắn của Thiên Nga Đen

Sunday, December 25, 2011

Blog Radio 201: Duyên

Blog Radio - Khi yêu ai cũng muốn cất lên bản tình ca hy vọng, viên mãn và bất tận trong thế giới hạnh phúc, còn những khi không được sống trong bầu khí quyển ấy thì sao, khi bạn thấy cô đơn trong nỗi nhớ về một người thì sẽ ra sao? Liệu ngày mai trong một tương lai gần bạn còn có cơ hội làm lại?
Vẫn là những bước chân âm thầm lặng lẽ, cô rảo bước trên con phố có những dải lá thu vàng rơi đã gắn với cô hai năm, vẫn là riêng cô cô đơn lầm lũi đi về trên con đường dài không ai bên cạnh. Thu mình vào cảm giác đã chung sống với cô suốt quãng thời gian qua càng thấy thấm thía cái lạnh của buổi chiều nơi xa. Thế là ngày Nguyên của cô rời xa đã bẵng đi bốn năm, bốn năm cho một nỗi nhớ vẫn luôn cồn cào vẫn luôn cháy bỏng từng tế bào trong cô. Ngày nào cũng vậy như một thói quen cứ đi làm về cô lại ngồi bên chiếc máy tính của mình , vẫn là màn hình khô khốc và vô cảm, vẫn là khung chat vẫn là địa chỉ quen thuộc nhưng người thì không thấy đâu. Nhâm nhi tách cà phê nóng trong tay, đầu óc cô như bị hút về phía xa mờ dĩ vãng, thế giới của những hoài niệm vẫn âm thầm nhói lên nỗi đau như ngàn mũi kim và vẫn còn đây những cánh hoa loa kèn trắng muốt của hạnh phúc thuở nào. Miên man giữa  hai dòng thực và ảo đó cô nhấn vào ních quen thuộc, vẫn chỉ là một khoảng trắng trước mặt cô, không ai trả lời. Nguyên của cô có ngồi trước máy tính như thuở nào, anh quên cô thật rồi sao? Và ngày nào câu hỏi đó cũng vang lên trong tâm trí cô.
Những trời kỷ niệm…
Ngày ấy cô và Nguyên tay trong tay hạnh phúc giữa những con đường đông đúc, nhộn nhịp của thành phố. Anh yêu thành phố và cũng yêu cô, hạnh phúc luôn bất tận trong anh, tưởng chừng thiếu cô một ngày thôi anh đã không chịu nổi rồi. Anh thích cùng cô ngắm thành phố vào lúc hoàng hôn trên tòa nhà cao nhất thành phố. Anh chỉ tay về phía xa và hét lớn:
-          Tình yêu bé nhỏ của anh, yêu em rất nhiều.
 
Cô cười say sưa trong cảm giác hạnh phúc bên anh. Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn anh như muốn ghi nhớ tất cả những gì thuộc về anh kể cả chiếc nốt ruồi nhỏ xíu trên cánh mũi  bên trái phải để ý kỹ lắm mới thấy được. Anh yêu nụ cười hồn nhiên, yêu ánh mắt xa xăm luôn lo nghĩ xa xôi điều gì đó đến chính anh cũng không thể đoán được. Cô nép vào cánh tay chắc nịch đầy yêu thương của anh để được bảo vệ, che chở trước giông bão cuộc đời. Những ngày anh chở cô trên chiếc xe máy vội vã đi dưới cơn mưa nặng hạt bất chợt, cô ôm chặt anh từ phía sau, người cô run lên vì lạnh:
 
-          Em lạnh à?
-          Không, em vẫn bình thường mà.
-          Tay em lạnh quá, chịu khó nhé sắp về đến nhà rồi.
 
Anh  choàng tấm áo mỏng của mình lên cô. Cô bùi ngùi ấm áp trong lạnh giá cơn mưa chiều. Cô thì thầm với anh:
-          Cảm giác này liệu có bao giờ mất không anh? Em rất sợ.
-          Không bao giờ đâu em, hãy ôm chặt lấy anh anh sẽ truyền hơi ấm cho em.
Cơn mưa lạnh làm cô lịm đi trong vòng tay và hơi ấm của anh. Cô co rúm người như chú mèo nhỏ trong chiếc chăn ấm. Anh xoa xoa bàn tay ấm của mình vào đôi tay bé nhỏ của cô và mỉm cười. Ôm cô vào lòng anh nghĩ mình sinh ra là để che chở cho một người bé nhỏ như cô.
 
Đêm ấy trời trở lạnh…
 
Cứ thế cô và anh quấn quýt bên nhau đi qua những vui buồn giận hờn và mưa nắng của cuộc đời. Cô thầm cảm ơn thượng để đã dành cho cô một món quà ý nghĩa và quý giá nhất – đó chính là anh. Nhiều khi cô tự cười một mình khi nghĩ đến cái mặt nhăn nhó làm trò của anh, nghĩ đến những câu chuyện cười anh kể khi cô ốm, nghĩ đến cái dáng cao cao tội nghiệp của anh khi đợi cô suốt đêm ngoài cổng, thương anh lắm muốn chạy xuống ôm anh nhưng tính trẻ con và lòng tự ái trong cô lại không cho cô làm vậy và cứ như thế cô nhìn anh từ cửa sổ suốt đêm… Hạnh phúc là ngay cả khi giận hờn người ta vẫn luôn nghĩ đến nhau, giận để yêu nhau hơn để hiểu nhau nhiều hơn.
 
Một ngày cuối thu, những cơn mưa chỉ đủ ướt áo thôi nhưng cũng làm tê dại trong tâm hồn. Anh hẹn cô nơi quán cà phê quen thuộc: “Chiều nay mình gặp nhau nhé! Anh đợi em ở quán cà phê HẸN”.
 
Tí tách những giọt cà phê đen sóng sánh trong hơi sữa cùng bản nhạc “ Everyday I love you” , không gian trầm lắng nhưng ấm áp đối lập với cơn mưa ngoài kia. Cô nhoẻn cười nhìn anh, nụ cười ngây thơ xua đi giá băng vẫn còn lẫn những giọt nước trên đôi môi đỏ mọng.
 
-          Anh đến lâu chưa? Em bị kẹt xe.
-          Anh vừa đến thôi.
Cô nhận ra nét khác thường trên khuôn mặt anh, ánh mắt không hồ hởi biết cười mỗi khi nhìn thấy cô mà buồn sâu lắng. Cô muốn hỏi nhưng dường như có dòng cảm xúc bất chợt nào đó ngăn cô lại…
-          Anh sắp phải đi xa em ạ.
 
Giọng anh buồn trầm lặng.
 
-          Anh đi đâu? Đừng đùa em nha. Cô vồn vã hỏi như sợ anh sẽ biến mất trong cô ngay lúc này.
-          Gia đình muốn anh sang đó , nhà anh gặp chuyện.
-          Bao giờ anh sẽ trở lại.
-          Anh cũng không biết .
 
Không gian đặc quánh và cô thì chết lặng. Đôi môi cô mấp máy không thành lời. Cái lạnh của cơn mưa ngoài kia như ngấm vào bàn tay cô, trái tim cô này khi nghe anh nói vậy. Phải làm sao khi cô không có anh bên cạnh trong những chuỗi ngày tiếp theo. Cô làm sao quen được cảm giác khi thiếu bàn tay anh, hơi thở anh… Lặng ngắt! Tất cả như làm cô co lại trong nỗi buồn chia ly. Cô chết lặng . Anh buồn bã .
 
Ngày cô và Nguyên chia tay, cô muốn nói nhiều điều với anh lắm, những điều anh chưa được nghe bao giờ nhưng cổ họng cứ đắng ngắt không thành lời . Chiều mùa thu, thành phố xa vắng, cô ngậm ngùi nắm tay anh lần cuối trên con đường xao xác lá mùa thu bay vội vã.
 
Anh vuốt nhẹ tóc cô , vẫn tiếng nói quen thuộc:
 
-          Những người có duyên sẽ trở về bên nhau dù có phải chia tay hay ra đi bao nhiêu lần , em hiểu không ?
-           Em sẽ chờ anh trở về. Nhất định anh phải trở về!
 
Thế đấy anh rời xa cô mang theo lời hứa sẽ quay trở lại nhưng biết bao giờ, bao giờ mới được lần nữa nắm tay anh trên con đường có lá mùa thu rụng đầy và trong quán cà phê HẸN quen thuộc?
 
Chờ đợi, cô biết mình phải chờ đợi dù thời gian có vô tình dù cô có hóa đá nhưng trái tim cô vẫn ấm nóng tình yêu cô dành cho anh. Ngày ngày cô mong thời gian trôi thật nhanh để sau công việc cô lại về bên chiếc máy tính quen thuộc được nhìn thấy anh được nghe giọng anh dù khoảng cách là quá xa và cô không thể chạm tới anh. Những tin nhắn yêu thương và cả những giọt nước mắt vẫn từng đêm đi vào giấc ngủ của cô.
Khi đang chờ đợi ai đó trong niềm mong mỏi rồi bỗng xa, xa mãi xa dường như cả thế giới sụp đổ , đi tìm câu trả lời cho riêng mình chỉ mình cô hỏi rồi vẫn là dấu chấm lặng thầm không lời giải đáp. Cô chờ anh hàng tiếng đồng hồ, chờ cả đêm vẫn thấy ních anh im lìm .
 
“ Anh đang bận à? Em đang chờ anh, đợi anh gần hết đêm rồi”
“ Anh vẫn bận à? Dạo này anh khỏe không? Em vẫn đợi anh hàng đêm”.
“ Anh à, chậu hoa loa kèn anh tặng em giờ đã ra hoa, em sẽ gửi hình cho anh. Em vẫn đang chờ anh”
 
             
Liên tiếp là những tin nhắn gửi đi, không một lời đáp lại. Hòm  mail vẫn im lìm không có tin gì mới. Cô lo lắng, gọi điện nhưng số điện thoại đã không liên lạc được. Không biết anh có chuyện gì, cô không thể đến bên anh , không thể có đôi cánh bay đến cạnh anh… Cô tuyệt vọng với những dòng nước mắt lăn dài giữa đêm lạnh khô khốc.
                 
Thói quen chờ anh mỗi tối, gửi những dòng tin nhắn và những bức mail cô vẫn làm đều đặn. Cô nhận ra mình đã yêu anh quá nhiều. Cô vẫn âm thầm bước một mình trên con đường xưa mỗi độ thu sang, làm sao hiểu hết cảm giác nhìn người khác tay trong tay còn mình lại lẻ loi dù vẫn đang yêu đấy chứ. Mỗi lần sinh nhật anh cô lại ngồi một mình trong quán cà phê Hẹn gọi cho mình hai tách cà phê quen thuộc và bản nhạc anh thích. Cô như thấy anh đang ngồi đối diện với mình, đôi mắt trầm buồn nhìn những sợi tóc mai đang bay trên khuôn mặt trái xoan của cô. Cô cứ như vậy, một mình đi dạo với những kỷ niệm riêng mình biết riêng mình hay. Bạn bè đã có gia đình cả còn cô vẫn lẻ bóng vẫn đợi ngày anh trở về…
               
Từ ngày sang Mỹ, tôi gặp vô vàn khó khăn, công việc bộn bề vì ba tôi ốm nặng nhưng tôi vẫn dành thời gian bên nói chuyện với em . Tình yêu nơi em tôi vẫn cảm nhận mỗi ngày, tôi yêu và thương em nhiều hơn. Tôi cố gắng sắp xếp tất cả cho ổn thỏa để mau được trở về nhưng công ty ngày càng khó khan không như tôi tưởng tượng, một mình tôi phải gánh vác tất cả. Tôi đau đầu cho những dự án, phương án cứu công ty thoát khỏi phá sản. Thời gian tôi dành cho em không nhiều nữa, tôi biết mình có lỗi và đang rời xa em nhưng cuộc sống công việc cứ cuốn tôi đi. Ngày ba  rời xa gia đình mãi mãi , tôi hiểu trách nhiệm của mình với công ty với biết bao con người đang cần tôi vực dậy những gì đã mất. Tôi bù đầu, lao vào công việc, lòng tôi vẫn nhớ đến em, vẫn gọi tên em trong mỗi giấc mơ. Sự ám ảnh đó khiến tôi bị dằn vặt, luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ, tôi không muốn em phải khổ vì tôi thêm nữa, chờ đợi một người không biết bao giờ mới trở lại … Tôi phải để em ra đi. Và như vậy quyết tâm không liên lạc với em dù lòng tôi rất đau…
 
Cô chuyển công tác đến Quảng Ninh. Nơi cô ở là vùng đất mỏ. Cô ra đi để muốn quên Nguyên và những kỷ niệm về anh. Cô muốn để tâm hồn mình thanh thản hơn nhưng cô hiểu hơn ai hết con tim cô luôn nghĩ về anh- mối tình đầu đầy hạnh phúc và nước mắt .  Cô làm quản lý cho một công ty ở đây. Công việc bận rộn nhưng cô vẫn dành thời gian theo đuổi đam mê của mình là viết báo. Cô ở gần nơi có nhiều người dân ngụ cư, những cuộc đời phải lo kiếm ăn từng ngày để cảm thấy con tàu cuộc sống đang lăn bánh nhanh hơn. Có thể cô đang trốn chạy quá khứ nhưng thói quen ngồi trước màn hình hàng giờ thậm chí trắng đêm vẫn vậy không mất đi theo thời gian. Vẫn không một dòng hồi âm từ Nguyên …. Thời gian vẫn trôi…
 
Hôm nay lại thói quen cũ, cô bật máy tính và vô tình thấy dòng tin nhắn, cô không tin vào mắt mình nữa, chính là Nguyên rồi. Cô như rụng rời chân tay khi đọc những dòng anh gửi cho cô.
 
“ Trúc à, anh sẽ không trở về bên em nữa. Anh sắp tổ chức đám cưới. Anh đã không  giữ  lời hứa với em. Anh xin lỗi. Cầu chúc em hạnh phúc và quên anh đi.”
 
Nghẹt thở là cảm giác cô cảm thấy lúc này, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má đang lạnh đi của cô. Anh cầu chúc cô hạnh phúc khi hạnh phúc của cô chính là anh cơ mà. Anh nói anh sẽ cưới người con gái khác à, sao anh không nói sớm sao anh bắt cô giam trái tim mình trong nỗi chờ vô vọng. Sao suốt thời gian qua anh không liên lạc với cô để cô khóc đến đỏ mắt rồi không một lời anh nói anh có người khác. Hạnh phúc trước đây cô có với anh là gì, nó là ảo chăng … Bao câu hỏi, bao xúc cảm cứ ứa lên trong cô nó chan hòa thành những dòng lệ. Hụt hẫng cho một tình yêu mà cô đã hy vọng, đợi chờ mòn mỏi, giờ chỉ là một dòng tin nhắn như lưỡi dao cứa vào trái tim cô. Vùng chạy ra khỏi nhà cô cũng không biết mình đi đâu nữa , giữa dòng người xa lạ đang nhanh chân về với tổ ấm cô thấy mình lạc lõng đến vô cùng. Dừng chân bên quán nhỏ ven đường lảo đảo bước vào cô gọi cho mình một chai rượu, cô muốn quên đi thực tại phũ phàng và quá khứ ảo ảnh kia, cô muốn quên hết những gì thuộc về anh về cô, trong vô thức cô đã nghĩ đây là cách tốt nhất cô có thể…
 
“Vòng tay cố níu 1 người , chắc ra đi không quay lại
Vòng tay cố siết chặt anh, dẫu biết rằng chỉ là thế thôi
Tình anh đã hết thật rồi, đã không như em mong đợi
Đành chìm vào giấc ngủ sâu, để trôi về trong giấc mơ hôm nào
Anh ơi em còn gì, anh ơi em còn gì
Tình yêu trong em mệt nhoài, từ khi anh muốn ra đi
 
Hạnh phúc xưa đâu rồi? Nguyện ước xưa đâu rồi?
Chẳng lẽ anh nỡ đành lòng buông xuôi hết
Vậy trách em vô tình, làm dở dang duyên mình
Vậy trách em đây nhẹ lòng anh bước đi…”
             
Trời chiều tĩnh lặng . Phía xa chân trời là những quầng đỏ rực. Nắng cuối ngày đã tắt trở nên mong manh, yếu ớt như muốn thu mình vào vạn vật. Hoàng hôn xa xa đầy bụi bặm còn vướng trên áo và trong đôi mắt sâu thẳm như đại dương ngoài kia của Minh. Phố nhỏ đã lên đèn mà gọi là phố nhỏ thì cũng chẳng phải bởi đây chỉ là một bến nhỏ ven biển với toàn dân ngụ cư, ai đó đã đặt tên bến DO.
 
Không phải ngày hôm nay mà chiều nào cũng vậy cứ vào lúc này anh lại về qua đây. Hôm nào cũng thế mọi âm thanh quen thuộc lại vang lên bên đôi tai anh, tiếng trẻ con khóc, tiếng mẹ gọi con về ăn cơm, tiếng qua lại lấy hàng của mấy nhà đò, tiếng người bán hàng… cuộc sống cứ chảy trôi như vậy lâu lắm rồi mà hôm nay anh  mới đứng sững người trong giây lát để lắng nghe để cảm nhận tiếng đời đang gõ cửa ngay bên mình. Kể cũng lạ sống ngay trong cái giản đơn mà người ta quên mất những thứ giản đơn đó để rồi chỉ là bất chợt bắt gặp thôi sẽ thấy nó mới lạ nhường nào. Kiếp những người ngụ cư như anh đã ăn đời ở kiếp nơi đây nên coi bến Do này là nhà rồi. Minh thở nhẹ rồi bước vào quán nước gọi cho mình một chén trà để sưởi ấm cái lạnh đang muốn đông cứng chân tay.
 
-           Làm về rồi hở chú?   Hôm nay thế nào?
-           Như mọi khi thôi bác.
 
Xoa xoa bàn tay quanh chén nước nóng mắt hắn nhìn quanh mọi thứ , thả nhẹ cơ thể để cảm nhận dư âm của cái bến đã gắn bó với hắn gần hai chục năm nay , cũng toàn là dân mỏ đi làm thay ca ghé vào uống nước, ăn bún sùm sụp rồi lại đi. Xa xa là một cô gái đang ngồi một mình cô ta đang uống rượu có vẻ mơ màng và hình như đã say, “con gái thời nay là thế, buồn một tý là tìm đến rượu giải sầu”, anh lắc đầu lẩm bẩm.
 
Hơi men chuếnh choáng cô mơ hồ… Thoạt thấy bóng ai bước ngang qua, cô đưa tay níu lấy nhưng không được…
 
Tỉnh dậy cô thấy mình nằm trên một chiếc giường được trải chăn chiếu sạch sẽ mang mùi hương quế rất riêng. Đầu óc cô vẫn còn đau, miệng đắng ngắt cô với tay lấy cốc nước trên bàn chợt có một bàn tay khác đã cầm lấy rồi đưa ra trước mặt cô. Cô tròn mắt nhìn anh không thốt thành lời:
-                      Tại sao anh ở đây? Tại sao anh ở nhà tôi.
-                      Cô vẫn chưa tỉnh hẳn rượu à? Đây là nhà tôi không phải nhà cô. Minh lắc đầu mỉm cười vì đây là lần đầu anh gặp cô gái kỳ quặc như vậy.
-                       Vậy anh là ai?
-                      Câu này tôi hỏi cô mới đúng. Sao cô uống rượu say rồi cứ bám lấy tôi.
 
Cô nhìn anh không chớp mắt , cô vẫn còn ong đầu chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Minh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô kể cho cô nghe …
 
Cô uống say ở quán rượu rồi thấy anh đi qua, cô khóc lóc nói toàn điều nhảm nhí, cứ gọi tên Nguyên. Anh đã cố dứt tay cô ra nhưng cô không chịu cứ ôm chặt lấy anh từ đằng sau. Mọi người đứng chung quanh xúm lại bảo anh là đồ vô tâm để bạn gái buồn đến say xỉn mà lại cứ chối đẩy cô gái ra. Anh cố giải thích nhưng mọi người không để anh đi. Anh đành cõng cô về nhà tôi vì cô không mang theo điện thoại nên không biết gọi cho ai , cô còn nôn hết ra người anh.
 
-                      Nếu cô không tin thì vẫn còn áo chưa giặt trong kia kìa.
 
Nghe anh ta nói vậy cô chỉ biết ngồi im.
 
-                      Tôi nhớ tôi đâu đầu rồi cứ bám chặt lấy anh. Tôi được ai đó  cõng trên lưng cái cảm giác đó lâu rồi tôi mới có. Xin lỗi vì đã làm liên lụy đến anh.
 
Lảo đảo đứng dậy, cô bước đi.
 
-                      Cô định đi đâu đấy?
-                      Tôi đi về.
-                      Nhà cô ở đâu. Đêm khuya rồi đi một mình nguy hiểm lắm.
-                      Kệ tôi.
-                      Cô thật khó hiểu và bướng bỉnh đấy. Minh hơi to tiếng.
Nước mắt cô tuôn trào không sao kìm được, đã bao lâu rồi cô mới tìm lại được những cảm giác này nhưng không phải từ Nguyên mà từ một người xa lạ. Có khi nào cô dùng rượu để giải sầu đâu thế mà hôm nay cô lại uống rượu, uống để say để quên đi hết nhưng càng uống càng tỉnh, càng cố quên lại càng nhớ. Đôi mắt buồn sâu thẳm của cô nhìn xoáy sâu vào đôi mắt Minh. Anh đứng đó với cảm giác lạ lùng vô cùng. Người con gái kia anh gặp thật tình cờ và cũng gây những bất ngờ đặc biệt với anh. Đôi mắt buồn mênh mang như biển về đêm cứ cuốn lấy suy nghĩ trong anh về những gì cô ấy đã trải qua suốt những năm tháng qua. Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Thời gian như dừng lại … Họ chết lặng trong nhau với những suy nghĩ riêng mình và lời lý giải về người kia…
Như cái duyên của số phận, anh gặp lại cô ngay tại cổng cơ quan mà họ vốn làm chung nhưng trước đó cả anh và cô đều không hề hay biết.
-                      Tôi vẫn còn chiếc áo cô nôn ra chưa giặt đâu. Anh tinh nghịch cười với cô.
Cô cúi đầu mỉm cười. Một nụ cười khe khẽ như làn nắng bình minh ngày mới.
-                      Cô phải trả ơn tôi đã cứu giúp cô đêm uống rượu say đấy. Ai đời con gái lại uống rượu một mình giữa nơi xa lạ như vậy.
-                      Tôi sẽ trả ơn anh bằng một ngày đi chơi cùng tôi, được không?
-                      Thế mới có lý chứ.
 
Ngày cuối tuần anh đợi cô ở bến Do. Cô đến lếch thếch trên tay những món quà.
 
-                      Hôm nay đi chơi mà, cô mang những thứ này đi đâu vậy?
-                      Chúng ta sẽ cùng đến thăm những em bé mồ côi sống lưu lạc ở đây. Tôi đã quen với các em đó từ ngày tôi chuyển đến đây. Chúng rất đáng yêu và  cả đang thương nữa.
-                      Tôi…
 
Anh lặng im một hồi. Chạnh lòng anh nghĩ đến mình, anh cũng là đứa trẻ lưu lạc đến đây…
 
-                      Đi thôi. Giúp tôi nào !
 
Nhìn theo dáng người nhỏ bé đang đi trước anh, anh mỉm cười, một nụ cười trìu mến.
 
Thấy tiếng cô gọi từ cổng, lũ trẻ ào ra:
 
-                      Chị Trúc! Chị Trúc! Em chào chị!
-                      Uh. Chị chào mấy đứa , chị đem quà trung thu đến cho các em đây.
 
Lũ trẻ ríu rít chia nhau quà. Cô cười thật tươi nhìn tất cả bằng ánh mắt ấm áp. Minh nhìn cô anh thấy cô thật phúc hậu, đây là lần đầu tiên anh cùng một người khác làm công việc này. Anh nghĩ đến tuổi thơ đầy tủi cực của mình cũng như những đứa trẻ bến Do nhưng chưa bao giờ anh được nhận quà từ ai cả. Anh lớn lên giữa một tuổi thơ cô đơn và nhọc nhằn. Cô đưa mắt sang nhìn anh, anh vẫn đứng sững người ra nhìn cô say sưa và chưa bước ra khỏi dòng suy nghĩ . Cô bắt gặp ánh mắt của anh , ngại ngùng cô quay đi…
 
-                      Cô chẳng giống cô lúc say nhỉ?
-                      Sao anh nói vậy?
-                      Thì cô có một trái tim nhân hậu, một con người khác không giống lúc say, thế thôi.
-                      Tôi sẽ không để anh nhìn thấy con người tôi say một lần nữa đâu, thật mất mặt quá!
-                      Cô chắc chắn chứ?
-                      Chắc chắn!
 
Anh nhìn cô cả hai cùng cười vang. Dường như những chuyến đi thăm bọn trẻ những lần nói chuyện đã giúp anh không còn cô đơn nơi đất mỏ này nữa, cảm giác anh là kẻ không gia đình đã biến mất trong anh mỗi khi anh chia sẻ với cô về cuộc sống. Còn cô, cô để cho công việc, cho những đứa trẻ tội nghiệp và những buổi nói chuyện cùng anh cuốn cô khỏi quá khứ đang âm thầm như những đốm lửa đang nguội dần trong cô.
 
 
Dòng thời gian vẫn đi qua…
 
Cô vẫn là cô, vẫn lặng lẽ sống với những kỷ niệm của ngày xưa, vẫn thói quen bật máy tính nhưng không phải ngồi chờ một cái ních sáng. Minh vẫn đi bên cạnh cô hàng ngày, vẫn chờ cô cổng cơ quan cô làm, chở cô đi ngắm biển vào hoàng hôn hay cùng cô yêu thương giúp đỡ những đứa trẻ tội nghiệp nơi bến Do.
Từ khi nào em đã cho tôi thấy cuộc sống không phải chỉ là khép kín riêng bản thân mình. Tôi lớn lên ở một nơi nào đó đến chính tôi cũng không thể nhớ rồi trôi dạt đến bến Do, nơi đây không người quen, cuộc sống là ngày ngày đi làm mỏ tối về lang thang dạo biển một mình.  Những lúc đó cảm giác cô đơn đã làm bạn với tôi đến nỗi tôi dầnchai lỳ với nó. Em đến khiến cho tôi biết xung quanh tôi còn rất nhiều tâm hồn đồng cảm và nhiều cảnh ngộ cũng như tôi cần tôi sẻ chia. Ngày tôi gặp em , tôi đọc được nỗi buồn trong mắt em, biết được người con trai đã làm trái tim em đau trong từng giọt nước mắt, tôi muốn đến bên em để  lau khô những giọt nước mắt ấy. Hạnh phúc không dễ mà có, nó là những kỉ niệm, thử thách mà thời gian tạo ra. Hạnh phúc là hiểu là chờ đợi…
Một ngày thu, cô dạo bước bên anh. Họ cùng nhìn ra phía biển xa. Biển mùa thu trong xanh, sâu thẳm với những vạt nắng lung linh đang xô nhau trên đầu ngọn sóng. Từng cánh hải âu chao liệng hát khúc hát của biển. Anh nhìn cô, cô nhìn biển, những sợi tóc mai bay bay trong gió, thân hình mảnh dẻ cần được anh che chở bảo vệ biết bao. Từ lúc nào không hay Minh đã muốn che chở cho người con gái nhỏ bé tội nghiệp đó. Anh muốn cúi xuống thổi vào vết thương đang chảy máu âm ỉ trong cô, muốn vết thương kia mau lành. Anh muốn kéo cô ra khỏi kí ức đau thương ấy.
Cuộc sống được tạo lên bởi những thói quen, anh biết từ bỏ chúng thật khó nhưng anh muốn cô thay đổi những thói quen đã ám ảnh và làm cô đau. Ngày nào anh cũng đến với bông hồng trên tay. Anh biết cô thích hoa loa kèn nhưng nó chỉ chạm vào vết bỏng rát trong cô nên anh muốn thay bằng hoa hồng đỏ cũng như phải rớm máu rồi sẽ thấy hạnh phúc. Anh biết cô thích những cơn mưa lạnh nên anh thường cùng cô đi bộ dưới cái nắng vàng hanh. Thay đổi một thói quen thật khó nhưng nếu bằng cả tấm lòng thì mọi điều sẽ thay đổi được. Thay đổi một trái tim còn khó hơn tất cả nhưng lấy tình yêu lấp đầy khoảng trống lấp đầy nỗi đau thì hạnh phúc sẽ mỉm cười. Trước biển anh cầm tay cô:
-          Hãy tựa vào vai anh và cất quá khứ phiền muộn kia đi nhé!
-          Kí ức trong em là những thói quen , nếu chúng  không thể xóa nhòa thì sao?
-          Tình yêu cũng như một thói quen được lặp lại nhiều lần, nó sẽ tạo thành những kỷ niệm. Những thói quen tốt em nên giữ lại trong góc sâu trái tim , và hãy tạo thêm những thói quen mới để lấp đi những giờ phút buồn đau.
 
 
Cô nhìn biến rồi nhìn anh mỉm cười.  Họ nhìn vào đáy sâu trong mắt nhau. Khi cuộc sống lấy đi của con người ta một tình yêu thì cũng có một tình yêu khác nở hoa… Thế đấy như một định mệnh của số phận, cuộc đời đã đem hai con người cô đơn đi cạnh nhau như lẽ thường tình mà nó vốn vậy. Có những cuộc chia ly không bao giờ gặp lại cũng bởi hết duyên, duyên cũ mất đi thì duyên mới lại đem đến một hạnh phúc mới với sự đồng cảm từ đáy sâu tâm hồn.
Bình minh rực nắng trên bến Do. Cuộc sống vẫn vậy, con người cũng vẫn vậy, vẫn chạy theo từng tích tắc của chiếc đồng hồ cuộc sống vì mưu sinh. Cô  vẫn đi làm, cô không còn thói quen ngồi chết lặng nhìn màn hình nữa mà cô ngắm hoàng hôn trên biển. Hoàng hôn đỏ rực với những con sóng ngàn năm xô tới bờ rồi tan ra thành trăm bong bóng, nỗi đau trong một cuộc tình đã qua nhưng rồi sẽ lại được bù đắp bằng một tình yêu mới. Minh đến với đóa hoa hồng trên tay đặt một nụ hôn lên trán cô. Họ cùng ngắm hoàng hôn đang mỉm cười đi vào bóng tối của đêm…
  • Blog Radio Chuyển thể từ truyện ngắn Như một thói quen của Cua Đá