Thursday, June 7, 2012

Cà phê muối

       Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời. 


         Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình... 


           Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối... 

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!". 

         Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Wednesday, June 6, 2012

4U Radio số 3 - Miền kí ức


Trà chanh tình yêu: Có tồn tại không, một nơi nào đó trên thế giới này, được mang tên “Miền kí ức”, nơi người ta có thể tìm về mỗi lúc mệt mỏi, tìm về mỗi lúc muốn chìm đắm lại trong những niềm hạnh phúc bé nhỏ của ngày đã qua, muốn quá khứ sống lại dù chỉ là trong một chốc, một lát…  
4U tuần này xin gửi tặng bạn những khơi gợi về Miền kí ức - một nơi thật sự tồn tại, có khi không cụ thể là nơi nào đó trên địa cầu này, nhưng chắc chắn nơi đó có tồn tại trong trái tim và tâm trí mỗi con người chúng ta.



MC: Lỳ và Lem
 Biên tập : Lem

4U Radio số 2 - Mưa ngọt ngào


Trà chanh tình yêu: Một ngày cuối thu mưa lạnh gợi lên trong mỗi chúng ta những cung bậc cảm xúc khó nói. Hãy cùng lắng nghe những lời tâm sự, những lời nhắn gửi trong chuyên mục 4u để cảm nhận những giai điệu mong manh của cảm xúc.
Mưa ngọt ngào là số 4U thứ 2 của tháng 10. Hãy cùng với 2 MC Lỳ & Lem của GoRadio Team sẽ chuyển những bức thư đầy tâm trạng đến với chúng ta.



MC: Lỳ và Lem
 Biên tập : Lem

Góc thiếu và đủ của mỗi người trong cuộc sống

Con người sống trên đời luôn có những ước mơ và hoài bão của riêng mình,
có những kiếm tìm...
có những khát khao...
nhưng đâu sẽ là mảnh ghép hoàn hảo nhất?


Có 1 câu chuyện ngụ ngôn về "thiếu" và "đủ" (Circle of the life) như thế này...





Trong cuộc sống...

Chúng ta không cần phải có mọi thứ, nếu ta có đủ, người khác sẽ thế nào?

Và nhận ra rằng mỗi cuộc đời đều có khiếm khuyết, đừng nên không so đo với người khác, ngược lại hãy quý những gì mình có.

Vậy nên, đừng ngưỡng mộ những gì người khác có, hãy kiểm lại những gì thượng đế dành cho chúng ta, ta sẽ nhận ra rằng, những cái ta có, nhiều hơn những gì ta không có.

Phần khiếm khuyết, tuy chẳng đẹp, nhưng cũng là 1 phần của cuộc đời ta, chấp nhận nó và đối xử tốt với nó, cuộc sống của ta sẽ vui hơn và cởi mở hơn.

Nếu bạn là 1 con trai, bạn chấp nhận đau đớn cả đời để kết tinh 1 hòn ngọc trai... Hay bạn không muốn có ngọc để có 1 cuộc sống yên lành?!

Nếu bạn là 1 con chuột, bỗng phát hiện ra mình đang bị nhốt trong cái bẫy bắt chuột, trước mặt là miếng bánh gatô thơm phức, bạn sẽ ăn miếng bánh hay là bỏ đó?!

Trước kia, dụng cụ để dành tiền đều làm bằng sứ, khi đã đầy tiền, phải đập vỡ mới lấy được tiền ra... Nếu có 1 ống dành tiền như vậy, nếu không có đồng nào thả vào, nếu cứ lành lặn đến tận ngày nay... Nó sẽ là 1 món đồ cổ quý giá. Bạn muốn làm ống đựng tiền như thế không?!

Hãy ghi lại từng câu trả lời của bạn mỗi khi bạn nghĩ đến... Cho đến 1 ngày nào đó, câu trả lời của bạn không thay đổi... Khi đó, bạn đã đủ chín chắn!

Chưa có ai có cuộc đời hoàn mỹ không khiếm khuyết cả, mỗi người đều thiếu sót…

… Tìm một người hiểu bạn…
… Và hãy mong bạn là người hiểu người ấy …
… Người thông minh thích đoán tâm sự của người khác …
… Tuy lần nào cũng đoán đúng nhưng lại đánh mất cái tâm của mình …
… Người ngốc nghếch thích cởi mở trái tim mình …
… Tuy lần nào cũng bị người ta cười nhạo nhưng lại có được tấm lòng của mọi người …
Cá nói : Anh không nhìn thấy nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước ...

Nước nói : tôi có thể cảm nhận được nước mắt cảu bạn, vì bạn ở trong trái tim tôi …

Tịnh tâm khổ luyện, thành công sẽ tự tìm đến

Tự nhận biết bản thân có điều không biết, thái độ đó khó có được. Có người rõ ràng không biết lại tự cho là biết. Rất nhiều sự vật xem ra tưởng là vậy, nhưng thật ra hoàn toàn không phải vậy; tưởng chừng biết rõ nhưng thực ra hoàn toàn chẳng biết, cho nên chuyện vong quốc hại dân đã không ngừng phát sinh.


 Tốc độ của tên bay rất nhanh, nhưng tầm bắn lại không quá hai dặm, vì nó bay một đoạn sẽ dừng lại. Tốc độ bước đi rất chậm, nhưng có thể đi đến mấy trăm dặm, vì bước đi không ngừng. Vô luận làm việc gì, đều qúy ở chỗ kiên trì đến cùng, chỉ cần giữ được thái độ đó thì cho dù người bình thường cũng có thể đạt được thành tích phi thường..

Giả sử con hoẵng chạy nhanh như bay, ngựa đuổi không kịp, nhưng chẳng mấy chốc nó sẽ bị tóm, vì nó thỉnh thoảng cứ quay đầu nhìn lại. Thế mới hay làm bất cứ việc gì, đều phải tập trung ý chí không được lơ đãng.

Tuesday, June 5, 2012

Truyện ngắn ngủn...nhưng đáng suy nghĩ (P1)

1.Chuyện cái vé


Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá: 
"Người lớn: $10.00 
Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00 
Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí" 
Đọc xong, ông nói với người bán vé: 
- Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi. 
- Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại. 
- Vâng. 
- Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi. 
- Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

2.Ba…

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. 
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba… 
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: 
- "Có dư đồng nào không con?". 
Tôi đáp: 
- "Còn dư bốn ngàn ba ạ". 
Ba nói tiếp: 
- "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". 
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.



3.Mẹ và con


Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười. 
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

4.Anh 


Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng "Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…" 
Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế! 
Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, "Út ráng học ngoan…" 
Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọai giỏi, được nhân ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê… 
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, "Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…"

5.Cua rang muối 


Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: 
- Cua rang muối thật đó mẹ. 
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: 
- Còn răng đâu mà ăn?!

6.Xa xứ

Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. 
Thư đầu viết: "ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…" 
Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…" 
Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…"

8.THỊT GÀ 

Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe: 
- Nhà Tý ăn thịt gà. 
Đêm đó, bà Tám chửi: 
- Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc. 
Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui. 
Trời đổ mưa. 
Thằng Tý la lớn: 
- Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi. 
Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo. 
(Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ)

9.Chỉ có một người thôi 

Người đến dự đám cưới khá đông. Ông hàng xóm gọi bác làm công đến và bảo: 
- Này, anh đi xem xem có bao nhiêu người đến dự đám cưới bên ấy. 
Bác làm công ra đi. Bác để lên ngưỡng cửa một khúc gỗ và ngồi lên bờ tường đợi khách khứa ra khỏi nhà. Họ bắt đầu ra về. Ai đi ra cũng vấp phải khúc gỗ, văng lên chửi và lại tiếp tục đi. Chỉ có một bà lão vấp phải khúc gỗ, liền quay lại đẩy khúc gỗ sang bên. 
Bác làm công trở về gặp người chủ. 
Người chủ hỏi: 
- Ở bên ấy có nhiều người không? 
Bác làm công trả lời: 
- Chỉ có mỗi một người mà lại là bà lão. 
- Tại sao vậy? 
- Bởi vì tôi để khúc gỗ bên thềm nhà, tất cả đều vấp phải, nhưng cũng chẳng ai buồn dẹp đi. Thế thì lũ cừu cũng làm như vậy. Nhưng một bà lão đã dẹp khúc gỗ sang bên để người khác khỏi vấp ngã. Chỉ có con người mới làm như vậy. Một mình bà lão là người.

10.Phấn Son 

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. 
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”. 
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. 
Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…” 
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

Sunday, June 3, 2012

Người bạn của tôi

Tôi không biết sẽ ra sao, hôm nay có lẻ buồn hơn nếu không có bạn. Tuy chúng ta quên nhau không lâu, nhưng nhiều lúc tôi cứ ngỡ tôi biết bạn tự thuở nào. Bạn mang tôi vào cuộc sống của những người bạn, để tôi biết tôi không phải chỉ có một mình….

Người bạn của tôi, bạn có biết không, suốt thời gian qua, tôi bơ vơ và cô độc, nhiều lúc tôi còn không biết chính mình nữa. Tôi nghĩ bạn sẽ hạnh phúc hơn tôi, vì bên bạn luôn có biết bao người bạn khác, bạn có lẻ còn không thể cảm nhận được tôi của ngày hôm qua. Xót xa biết bao khi tôi đã cố gắng làm một người bạn mà mãi mãi tôi vẫn không thể. Nhưng tôi sai rồi ban ạ! Bạn là ánh sáng soi rọi trái tim của tôi, để tôi biết tôi còn là bạn theo đúng nghĩa của nó. Ngôi trường đại học ngày hôm nay đã thực sự làm tôi thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Tôi len lõi vào cuộc sống, tôi bắt đầu biết yêu thương để trở thành một người bạn tốt. Bạn làm tôi cảm thấy tôi không như tôi từng nghĩ, tôi vẫn như ngày nào, một người bạn của thời xa xưa. Bạn ơi! Tôi không thể viết ra tên bạn, nhưng tôi biết bạn sẽ hiểu, tôi đang gọi bạn đó! Người bạn à! Bạn là niềm hạnh phúc của tôi, quen được bạn là tất cả những gì tôi có được trong tình bạn này, tôi không bao giờ muốn làm bạn buồn, mà tôi muốn nụ cười luôn hiện lên trên gương mặt bạn, tôi chưa bao giờ nói ra với bạn phải không? Bạn biết tính tôi mà, không thể nói được, tôi biết nhiều lúc tôi làm bạn buồn, bạn giận, nhưng tôi thật sự không cố ý,…tôi là vậy đó! Chẳng bao giờ biết thể hiện, mặc dù tôi rất quan tâm. Bạn có biết rằng? Bạn thật sự là một người bạn rất tốt, và thật diễm phúc biết bao khi tôi biết bạn và được trở thành bạn thân của bạn.



Không gì có thể vui hơn thế nữa, bạn là nguồn máu nóng nuôi dưỡng tình bạn trong tôi!! Tôi thật sự rất biết ơn bạn, biết ơn bạn đã làm một người bạn mà mãi mãi tôi vẫn không thể. Nhưng tôi sai rồi ban ạ! Bạn là ánh sáng soi rọi trái tim của tôi, để tôi biết tôi còn là bạn theo đúng nghĩa của nó. Ngôi trường đại học ngày hôm nay đã thực sự làm tôi thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Tôi len lõi vào cuộc sống, tôi bắt đầu biết yêu thương để trở thành một người bạn tốt. Bạn làm tôi cảm thấy tôi không như tôi từng nghĩ, tôi vẫn như ngày nào, một người bạn của thời xa xưa. Bạn ơi! Tôi không thể viết ra tên bạn, nhưng tôi biết bạn sẽ hiểu, tôi đang gọi bạn đó! Người bạn à! Bạn là niềm hạnh phúc của tôi, quen được bạn là tất cả những gì tôi có được trong tình bạn này, tôi không bao giờ muốn làm bạn buồn, mà tôi muốn nụ cười luôn hiện lên trên gương mặt bạn, tôi chưa bao giờ nói ra với bạn phải không? Bạn biết tính tôi mà, không thể nói được, tôi biết nhiều lúc tôi làm bạn buồn, bạn giận, nhưng tôi thật sự không cố ý,…tôi là vậy đó! Chẳng bao giờ biết thể hiện, mặc gù tôi rất quan tâm. Bạn có biết không? Bạn thật sự là một người bạn rất tốt, và thật diễm phúc biết bao khi tôi biết bạn và được trở thành bạn thân của bạn.

Không gì có thể vui hơn thế nữa, bạn là nguồn máu nóng nuôi dưỡng tình bạn trong tôi!! Tôi thật sự rất biết ơn bạn, biết ơn bạn đã làm bạn của tôi, bên cạnh tôi, quan tâm tôi, nghe tôi tâm sự,…Có phải vậy không người bạn?

Cuộc sống đại học của tôi sẽ ra sao nếu tôi không gặp được bạn? Có lẻ sẽ rất buồn, khi mổi chiều không ai cùng tôi mua sắm, khi đi học không ai chờ tôi, khi có việc không ai cùng tôi chia sẽ,…vào lớp ai sẽ cùng tôi trò chuyện, học tập, ai nhéo tay tôi mỗi khi tôi quên học?người nào sẽ tâm sự với tôi, người nào hay tranh luận cùng tôi?? Ai? Và có thể là ai ngoài bạn!! thật khó tưởng tượng khi không có bạn bên tôi, tôi sẽ khó khăn đến mức độ nào, chân lí tình bạn có sống dậy trong tôi không, hay là chiểm vào dĩ vãng??


Người bạn của tôi, không khi nào tôi có thể quên bạn! Một con người dịu dàng, biết quan tâm chia sẽ và cũng rất yếu đuối,..Tôi biết và tôi hiểu, thật ra lúc nào tôi cũng muốn bảo vệ bạn, muốn bạn vui, bạn hạnh phúc,…chúng ta là bạn thân mà và không có gì thay đổi được suy nghĩ trong tôi về bạn. Làm sao tôi có thể tìm thấy một người bạn tốt hơn bạn nữa, có ai hơn bạn nữa? không thể đâu bạn, bạn là nhất rồi, những gì bạn làm cho tôi đã là tất cả và hơn thế nữa, cũng như những gì tôi dành cho bạn, tình bạn của chúng ta! 

Tôi không nói ra được đâu bạn, tôi chỉ biết giữ tình bạn của chúng ta trong lòng, và tôi cũng biết rằng, nó có thể làm bạn buồn. Nhưng bạn hãy hiểu cho tôi bạn nhé! Bạn là người sống rất tình cảm và đây mới là điểm chung nhất của chúng ta. Tuy vậy, nhưng tình cảm của bạn là tình cảm bên ngoài, nó luôn thể hiện ra và lúc nào tôi cũng nhìn thấy được, Tôi cũng biết, bạn cần điều gì, bạn mong chờ sự quan tâm đến từ người khác. Còn tôi, hiếm khi tôi cho bạn sự quan tâm, vì như vậy mới là tôi thật sự, bạn hiểu không? Tôi cũng sống rất tình cảm và tôi nghĩ có lẻ nếu là ngươi tốt với tôi thì tình cảm của tôi còn vươn xa hơn bạn. Nhưng dù có như vậy, tôi vẫn không bao giờ muốn nói ra tôi quí bạn đến dường nào. Đơn giản vì tôi thật sự rất mến bạn, người bạn của tôi và trên đời này, không người bạn nào mang đến cho tôi cảm giác tôi dành cho bạn. Tôi không muốn nói, vì tôi sợ nói ra sẽ mất tất cả, tôi sợ mất bạn, và điều đương nhiên, cuộc sống mà, đến lúc nào đó, chúng ta cũng phải xa nhau. Tôi sợ đến lúc đó, điều này sẽ là nổi đau lớn nhất của tôi….

Tình yêu có thể mất đi và tìm lại được, nhưng tình yêu không vững bền mãi mãi, nó còn nhiều tác động đến từ xung quanh. Còn tình bạn thì khác, nếu đã hợp nhau, những người bạn có thể là bạn của nhau mãi mãi luôn phải không bạn? Đó là điều mà tôi muốn phấn đấu cho tình bạn của mình. Tôi luôn hi vọng, chúng ta mãi là bạn của nhau, mãi dành cho nhau những kỉ niệm đẹp, để tôi không bao giờ quên bạn, để bạn mãi sống trong tôi. Tôi không cần bạn hiểu, bạn có hiểu hay không đã không còn quan trọng, điều quan trong nhất với tôi là trong tôi có bạn, bạn là người bạn thân nhất của tôi, không điều gì có thể thay thế. Những lúc buồn, bạn hãy nghĩ đến tôi, bạn hãy tin một điều, tôi luôn bên bạn, tôi luôn ủng hộ bạn, tôi luôn làm tất cả để bảo vệ bạn và cầu mong hạnh phúc đến bên bạn. Tất cả là vậy, không ngoài trừ điều gì đâu bạn. Bất cứ điều gì tôi làm điều chỉ muốn tốt cho bạn.

Tôi luôn quan tâm bạn mà! Bạn đừng buồn bạn nhé! Hãy vui lên! Không gì vui bằng khi nhìn thấy nụ cười của bạn,…
nhung nguoi ban
Chúng ta quen nhau bao lâu rồi nhỉ? Bạn hãy tính xem! Tôi thì giờ đây không còn quan tâm rằng tôi đã biết bạn khi nào, mà tôi chỉ biết rằng, tôi hạnh phúc lắm, vui lắm khi được biết một người bạn như bạn. Bạn là một người bạn chân thành, một người bạn với đúng nghĩa của nó. Bên bạn, tôi luôn cảm thấy an lòng, vui vẻ, và tìm được chính mình. Bạn xứng đáng có được những gì bạn phấn đấu và mơ ước. Người bạn của tôi ơi! Chẳng có gì hơn thế nữa, hơn những tình cảm bạn bè mà tôi dành cho bạn. Ước gì tôi biết bạn sớm hơn, thì tôi sẽ không như thế này, sẽ không phải cô độc, sẽ không thiếu vắng tình cảm và sẽ không trở thành một con người vô cảm như quá khứ của tôi. Bạn làm trái tim tôi trõi nhịp sống dậy sau bao nhiêu năm chôn vùi trong thất vọng về tình bạn. Tôi có thể nói gì hơn khi đứng trước mặt bạn. Tôi không thể bạn à! Không thể nói gì hơn nữa, ngoài việc chọc phá cho bạn vui. Tôi cũng biết, nhiều lúc tôi quá vô tâm mặc cho cảm nhận của bạn, nhưng không như bạn nghĩ đâu, tôi quí bạn lắm! và không thể nào mỉm cười trước niềm đau của bạn. Thật vậy mà, bạn tin tôi nhe! Khi bạn buồn, hãy nhắm mắt lại và nhớ rằng tôi đang bên bạn, tôi đang hướng về bạn, cùng chia sẽ nổi buồn cùng bạn…

Năng lực con người có hạn, nhưng tình cảm là vô bờ bến, với bạn tôi cũng vậy. Đôi khi tôi không thể bên bạn và giúp bạn những lúc khó khăn, nhưng lòng tôi thì luôn như vậy, luôn bên bạn và luôn tìm cách giúp với tất cả những gì của một người bạn có thề làm được. 

Còn gì có thể hơn nữa? Tình bạn của chúng ta, tình cảm bạn bè tôi dành cho bạn hay một người bạn như bạn? không thể nào hơn nữa, vì chúng ta là bạn thân, vì bạn là một người bạn tuyệt vời, bạn tuyệt vời lắm bạn ah
bạn của bạn !!!
"Chuyện thường ngày, thời sinh viên, cuộc sống bao điều gian khó.. Buồn thì nhiều, vui ít hơn,..mà vẫn luôn tươi cười.."