Friday, May 4, 2012

Tình yêu là sự cho đi mà không cần nhận lại ...

     Ngày thứ 1
_Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh tráng...
_ Dạ, có ngay!
_ Đừng cho khô....đừng cho trứng...chỉ bánh tráng không thôi!

Ngày thứ 2
_ Chị ơi, cho tôi 1 bịch bánh tráng...
_ Dạ,không khô.không trứng,bánh tráng không thôi, đúng không anh?
_ Dạ, ừh...oh..ừm

Ngày thứ 3
_ Chị ơi...
_ Dạ, bánh tráng của anh đây
_ Ơ....dạ.....sao nhanh vậy
_ Hì, em làm sẵn cho anh mà, em biết thế nào anh cũng ghé, hì hì....
_ ........cám ơn chị...
_ Anh này, đừng gọi em bằng chị nữa, em mới 19 tuổi thôi, chắc là nhỏ hơn anh rồi, đúng không?
_Ừh, ùm, tôi 21....
_ Hì, vậy 2 đứa mình gọi nhau là anh em nha, anh không được từ chối đó!!
_ Tôi...tôi...
_ Tôi cái gì? Grừ ư ư ư
_ Ừh, ừh anh biết rồi

Ngày thứ 4,
vẫn thế.... vẫn 1 bịch bánh tráng không khô.....không trứng
Ngày thứ 5, nó đi ngang qua nhỏ, nhưng không dừng lại, nhỏ trông thấy, gọi với theo
_Anh ơi!
Nó vẫn chạy
_ Anh gì ơi
Chắc nó không nghe....
_ Anh không dừng lại là em giận đó......( nhỏ hét to)
Kétttt tiếng phanh xe, nhỏ chạy tới nó.
_ Anh sao vậy, không thích ăn bánh tráng của em nữa à?
_ Anh...anh
_ Nói mau!!!! ( nhỏ chống nạnh.....mắt nổ lửa)
_ Anh xin lỗi, hôm nay anh định ăn bánh giò ….trừ cơm ….
_ Cái gì ? vậy mọi hôm là anh ăn bánh trán trừ cơm đó hả ( nhỏ trợn mắt ngạc nhiên )
Nó gật đầu nhẹ nhàng … thì ra là vậy .. nó không lấy trứng … không lấy khô là để đuợc them phần bánh tráng !!!
_Xem nào , hôm nay thúng bánh giò của anh còn nhiều thật …. Haiz … thôi đuợc rồi anh đợi em 1 xíu , không đựoc bỏ đi đó … hứ .
Chốc lát sau nhỏ quay lại với 1 bịch bánh tráng trên tay , đặt vào giỏ xe nó .
_Đây ,của anh đây, giữ lấy đi .
nó ấp úng
_ nhưng …. Anh ….
_ Anh yên tâm đi … em không cho không anh đâu ! em trao đổi với anh đó .
Nói rồi nhỏ lấy trong thúng ra 1 cái bánh giò đi thẳng về chỗ bán bánh tráng của mình , nó ngoái nhìn theo nhỏ , nhìn rất lâu … về tới nhà , nó đặt lưng xuống nền , nó suy nghĩ về nhỏ , sao nhỏ tốt với nó vậy , nhó chỉ là 1 thằng bán bánh giò thôi mà ??? và rồi nó lại nghĩ khác , chắc nhỏ không tốt với nó đâu , tại nhỏ cũng lấy của nó 1 cái bánh giò mà ….. chắc nhỏ thèm bánh giò thôi … nó mở bịch bánh tráng hôm nay nhỏ đưa cho nó , hôm nay bịch bánh tráng to thật , có cả trứng , cả khô … bịch bánh tráng ngày thứ 5 ngon thật !!!

Vẫn cứ thế , vẫn là những cuộc gặp mỗi tối , vẫn là những bịch bánh tráng do chính tay nhỏ làm , và chưa 1 lần trong suốt 1 tháng qua nó bỏ lỡ món bánh tráng đặc sản của nhỏ .
_ Anh nè , hôm nay anh bán tốt không .
_ ừh , anh bán cũng đuợc .
_ hì , anh nè , anh giữ cái này đi xíu về nhà rồi hãy mở nó ra .
Nhỏ đưa cho nhó 1 cái hộp đuợc gói kỹ càng . Nó tò mò lắm trên suốt đọan đuờng nó cứ mong về tới nhà thật nhanh để mở cái hộp đó ra … và dĩ nhiên cái điều nó mong muốn đã đuợc thực hiện . Nó trố mắt nhìn , trong hộp là 1 cái nón kết màu đen , rất đẹp , đi kèm với 1 tờ giấy " anh nè , 1 tháng rồi kể từ ngày anh và em quen nhau , vậy mà em vẩn chưa biết tên anh là gì , không biết nhà anh ở đâu , gia đình anh như thế nào ? .. anh đừng hiểu lầm những cậu hỏi của em nhé , em chỉ muốn biết thôi … và em hy vọng ngày mai em được thấy anh đội chiếc nón của em tặng … à mà em tên Vy , tên đẹp đó nha …. Hihi " . Nó cầm chiếc nón lên mân mê , lần đầu tiên trong đời nó đuợc 1 ngừoi tặng quà , nó đuợc 1 ngừoi hỏi thăm , nó đuợc 1 ngừoi quan tâm và lần đầu tiên trong đời nó đuợc quyền nghĩ về 1 ngừoi , đựoc quyền nhớ về 1 ngừoi … điều mà nó chưa bao giờ nghĩ tới .
Ngày hôm sau , nó vẫn ghé gặp nhỏ , vẫn như mọi ngày , vẫn là 1 bịch bánh tráng không trứng , không khô , theo ý nó . Hôm nay nhỏ bới tóc cao lên lộ rõ cả 1 không mặt trắng ngần , trông nhỏ thật đẹp, rất đẹp , chưa bao giờ nó nhìn nhỏ lâu và kĩ như thế , hôm nay nó cho phép mình đuợc cái quyền ngắm nghía nhỏ …
_ Anh kia …
Nó giật mình
_ nhìn gì thế ?
_ Anh … Anh …
_ Hôm qua có đọc lá thư của em không ?
_ có ….
_ Vậy sao không thấy anh làm theo ? nón của em đâu ? ( nhỏ chống nạnh … mặt nhăn nhó )
Nó rút vội chiếc nón từ trong cái cặp đeo phía trước , nó tháo cái nón đang đội trên đầu và đặt chiếc của nhỏ lên ngay ngắn .
_ Anh sao thế , sao giờ mới đội ???
_ Anh sợ nó dơ … anh sợ nó mau cũ …
_ Grưuuuuu …. Anh ngốc thế … từ ngày mai … ngay khi bắt đầu đi làm anh phải đội nó lên nghe không ?
_ ừh òh .. anh biết rồi , còn cái này là của em đây , anh về nhé !
Nó đặt lại trên bàn 1 tờ giấy , nhỏ biết đó là câu trả lời của nó giành cho nhỏ , nhỏ lật vội ra ,sau khi nó đã đi khuất : " Anh tên Nam , anh ở miền tây , lên đây ở trọ từ năm 14 tuổi rồi , anh ở chung với 1 thằng bạn ở khu Bàu Cát , Tân Bình . ba mẹ anh mất trong 1 trận lũ cách đây 7 năm rồi , giờ anh chỉ còn 1 mình , anh cám ơn về cái nón , nó đẹp lắm …" . Nhỏ đọc xong , như có vết gợn trong lòng nhỏ , nhỏ cảm thông cho hoàn cảnh nó ….

Nó và nhỏ vẫn thế , vẫn là những quan tâm , chia sẻ . Đối vói nó và nhỏ khoảng thời gian mà 2 đứa gặp nhau là khoảng thời gian quý nhất trong ngày của nó và nhỏ . Nhỏ vẫn đợi nó nơi gốc đường quen nơi nhỏ ngồi bán , dù có những đêm nó về rất trễ , nó vẫn thế vẫn chạy nhanh về mỗi khi xong việc , nó tranh thủ từng giây từng phút . Đêm nay , đêm thứ 50 , đêm mà bầu trời trút xuống mặt đất cơn mưa nặng hạt , nó hì hục đạp chiếc xe lạch cạch , nó đang gồng mình hết sức để chống lại những cơn gió ngựoc chiều … 11h khuya , hôm nay là ngày nó về trễ nhất , nó đi ngang góc đuờng quen ấy nơi nhỏ vẫn hay ngồi đợi nó . Nhưng hôm nay sao vắng lặng , có lẽ trời mưa to , và nó lại về trễ nên nhỏ đã dọn hàng rồi . Nó không trách nhỏ , nhưng guơng mặt nó hiện lên 1 nỗi buồn sau lắng …
_ Anh Nam …..
Tiếng của nhỏ !!! nó mừng rỡ quay lại .. đúng là nhỏ rồi , nhỏ đi ra từ 1 gốc cây gần đó trên tay là 1 bịch bánh tráng .
_ Sao anh về trễ vậy ?
_ Xe anh bị hư , trời mưa vậy sao em không vào nhà ?
_ Em muốn gặp anh …
_ Mai mình vẩn có thể gặp mà ?
_ Nhưng hôm nay .. em nhớ anh …
Nó không biết nó có nghe lầm lời nhỏ nói không … ừ thì cứ cho là nó nghe lầm đi …
_ Anh có nhớ em không ?
Nhỏ hỏi ! lần này thì nó chắc chắn nó không nghe lầm , nhỏ đang hỏi nó , nó phải trả lời sao đây , phải trả lời thế nào đây ???
_ Anh không nhớ em hả ? nhỏ hỏi tiếp
_ Vậy thì em đi vào !
Nó giật mình
_ Vy …….. anh nhớ … em !
Nhỏ nhìn nó , ứa nứoc mắt , nhỏ cừoi . Nó cảm nhận đuợc hơi ấm từ nhỏ , dù nó và nhỏ cách nhau gần 2m . Lần đầu tiên nó đuợc công khai nói nhớ 1 ai đó , hạnh phúc thật .!
_ Vậy ,,, anh có … yêu … em không ? ( nhỏ ấp úng hỏi )
_ Vy … sao em hỏi vậy ?
_ Em muốn nghe anh trả lời ?
_ Nhưng …. Anh chỉ là 1 thằng bán bánh giò , anh không dám trả lời câu hỏi đó em à , anh sợ ………
_ Em không quan trọng diều đó , emc chỉ muốn biết anh có yêu em không ?
Nhỏ lại nhìn nó , lại ứa nứoc mắt , nhỏ bấu chặt mình lại , đợi câu trả lời từ nó .
_ Anh … Anh … Anh yêu Em …
_ MÀY MƠ À !? ( 1 giọng nói lạ )
_ ủa , má , má đi đâu đây ?
_ Mày im đi … con ranh .
_ Thì ra là mày , mày là thằng suốt 2 tháng qua liên lạc với con gái tao , mày đang mơ à , mày yêu con gái tao à , ngay cả trong mơ tao cũng cấm mày không được nghĩ về con gái tao, MAỲ KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH , thằng nhãi à !
_ Má , sao má lại nói với ảnh như vậy , ảnh đâu có lỗi gì ?
_ Tại sao tao không đuợc nói với nó như vậy , lỗi gì à , lỗi vì nó nghèo , lỗi vì nó không có cả 1 cái áo liền vai , 1 đôi dép liền đế …
_ MÁ
Bốp ..
_ Đi vào nhà ngay…. , còn mày , tao cấm mày không đuợc gặp con gái tao nữa , nếu mày thuơng nó thì hãy để nó yên đi , tao van mày đấy , thằng nhãi ạ !
Bà ta nắm lấy tay nhỏ lôi xềnh xệch vào con hẽm tối , nhỏ ngoái nhìn nó , nó thấy rõ những giọt nứoc mắt đang giàn giụa trên gương mặt nhỏ …giữa màn mưa nó cảm thấy hiu quạnh quá , nó không còn đủ sức để đạp chiếc xe bánh giò về nhà nữa , nó khụy xuống , nó cảm nhận cái đau xé lòng từ con tim nó , 1 con tim lần đầu biết yêu , nó tự đặ câu hỏi cho chính bản than mình " ừ , đúng rồi mày lấy tư cách gì mà yêu con gái ngừoi ta , dù là trong mơ cũng không đuợc Nam à !"
1 ngày , 2 ngày … 1 tháng nó đã không gặp nhỏ , cái nỗi nhớ chất chồng theo thời gian , nó đã dặn với lòng là không đuợc nghĩ về nhỏ nữa nhưng sao khó quá , bây giờ nó rất muốn nhìn thấy nhỏ , dù là ở xa thôi củng được mà … Nghĩ là làm , hôm nay nó đi ngang con đường quen thuộc ấy , nó chọn 1 vị trí có tầm nhìn tốt , nó huớng về góc đuờng ấy nơi nhỏ thuờng đợi nó , nhưng sao hôm nay không thấy nhỏ , cũng không thây gian hàng bánh tráng của nhỏ , thay vào đó là 1 ngừoi bán trái cây , 1 tiếng , 2 tiếng , 3 tiếng nó chờ nhỏ …. Nó bạo gan đi về phía góc đuờng đó ..
_ Cô ơi , cô bán ở đây lâu chưa ạ ?
Nó hỏi ngừoi bán trái cây
_ À , mới đuợc 1 tuần thôi cháu à
_ Vậy cô có biết bé Vy bán bánh trán không cô ?
_ Biết chứ , nó là hàng xóm cô mà , cả tuần nay nó tất bật ở nhà , nghe đâu ba nó bệnh , nếu không có tiền phẫu thuật sẽ chết … haiz . … số con bé khổ … ba nó mà chết đi thì không còn ai yêu thuơng , che chở nó nữa ….
Nó trầm ngâm , suy nghĩ , rồi lại nói …
_ Thế cô có biết ba Vy phẩu thuật cần bao nhiêu tiền không , rồi nhà Vy ở đâu ạ ?
_ khoãng 4,5 chục triệu gì đó , nhà Vy à , cuối con hẻm quẹo phải là tới .
_ Cháu cám ơn ạ.
Nó rời góc đuờng , mà lòng nặng trĩu , nó không nghĩ cái nghèo lại có tội đến vậy . Ngày hôm sau nó tìm nha Vy , 1 ngôi nhà nhỏ , khuất cuối con hẻm .
_ Cháu chào cô !
Giọng nó run run
_ Thằng nhãi ai cho mày vào nhà tao ?
_ Anh Nam /\,,,,,,,,,
Tiếng nhỏ lảnh lót , mắt nhỏ sang lên . Nó nhìn nhỏ , mà lòng quặng thắt , cái cơn nhớ nhung đeo bám nó suốt bấy lâu nay duờng như tan biến , nó muốn ôm chặt nhỏ vào lòng , muốn nói bao lời yêu thuơng , nhưng nào đâu đựoc .!!!
_ Thằng nhải tao hỏi sao mày vào nhà tao , tao cấm mày gặp con gái tao rồi mà .
_ Dạ cháu xin lỗi . cháu nghe ba Vy bệnh nên đến thăm .
_ Tao xin mày , gia đình tao thế nào không liền quan tới mày .
_ Dạ , cháu nghe nói bác phải phẩu thuật thì mới sống đuợc .
_ Ừ , thì sao , mày giúp đuợc gì ?
_ Dạ , đây là số tiền cháu giành dụm dụm trong suốt 7 năm qua ….
_ Mày im đi , mày nghĩ mày đưa nhiêu đó tiền là tao chấp nhận cho mày quen con gái tao à , mày mơ đi thằng nhãi , con gái tao xinh đẹp là để gã tây gả tàu … tao báo cho mày biết luôn tháng sau là con Vy lấy chồng rồi .
Câu nói đó như con dao 2 lữoi đang cứa vào lòng nó và nhỏ , nhưng nó biết dù thế nào đi nữa thì nó vẫn yêu nhỏ .
_ Nếu thế cháu xin chúc mừng Vy , nhưng đây là số tiền cháu muốn giúp bác trai mau phẫu thuật , nếu không ….. xem như cháu cho bác muợn khi nào bác có thì trả cháu cũng đuợc ạ
_ Mày nói thật chứ ?
_Dạ , thật.
_ Mày có bao nhiêu ?
_ Dạ 32 trệiu …. Cháu biết là không đủ nhưng xin bác cứ nhận .
_ Thôi đuợc rồi khi nào con Vy lấy chồng có tiền tao trả mày , mày về đi …
Nó ra về , hôm nay nó làm 1 điều tốt giúp nhỏ , nhưng soa nó không vui , đang có cái gì cồn cào trong nó , nó buớc từng bứoc vô hồn …
1 tháng sau
_ Vy nè , còn 3 ngày nữa lấy chồng rồi mày nhớ ngoan nghe không ?
_ Dạ… nhưng ..
_ Nhưng gì ….
_ Má cho con đi gặp anh Nam 1 lần cuối đựoc không ?
_ Để làm gì ?
_ Con chỉ muốn gặp ảnh 1 lần cuối thôi !
_ Thôi đuợc rồi , dù sao hôm nay cũng có tiền , qua trả cho nó đi , mắc công sau này nó làm khổ mày , mày biết nhà nó không ?
_ Dạ biết , lúc trứoc ảnh có cho con địa chỉ ..
Niền vui và nổi buồn đang xen lẩn nhỏ , vui vì nhỏ sắp gặp đuợc nó , buồn vì có lẽ đây là lần cuối …nhà nó là 1 dãy phòng trọ ộp ẹp , nó ở căn phòng cuối cùng . Mà sao hôm nay căn phòng đó đông ngừoi vậy , có cả tiếng trống tiếng kèn in ỏi .
_ Anh ơi , đây là nhà anh Nam phải không anh ?
_ ừh , em vào thắp nhang cho nó đi ..
_ Thắp nhang … là sao anh ?
_ Chứ không phải em đến dự đám ma nó à ?
_ Dạ ….. em không biết …( giọng run run )
_ Mà em là ai , sao không biết nó chết ?
_ Dạ , em tên Vy , là….
_ Vy ? có phải em là cô gái bán bánh tráng không ?
_ Dạ …
_ Thằng Nam gửi cho em lá thư này truớc lúc chết .
Mặt nhỏ tái nhạt , nó không tin những gì đang diễn ra …. " Vy ne , anh biết khi em đọc lá thư này thì anh không còn cơ hội gặp em nữa , không còn cơ hội đuợc nhai ngấu nghiến món bánh tráng em làm , bây giờ là nó chỉ là mơ uớc thôi em à . Khoảng thời gian có em , anh thật sự hạnh phúc , chưa ai trò chuyện với anh nhiều bằnng em , chưa ai quan tâm anh nhiều như em , mỗi lần nhìn vào mắt em anh thấy những niềm vui vô tận , anh biết mình chỉ là 1 thằng bán bánh giò , 1 thằng nghèo nát , nhưng tình yêu anh trao em là bất tận , chỉ cần thấy em cừoi thì diều đó đã làm anh hạnh phúc … và diều cuối cùng …. Anh biết mình không đủ tư cách yêu em trên cỏi đời này .. vậy xin em hãy cho anh yêu em từ nơi mộ sâu đất lạnh …. Em nhé !". Nhỏ đổ sụp , đôi tay nhầu nát lá thư , những tiếng nấc đứt quãng , nhỏ guợng mình …
_ Sao anh Nam chết vậy anh ?
Nhỏ gạt nứoc mắt chờ đợi câu trả lời .
_ Ừ , nó bị khối u trong ngừoi , nay là tới hạn phải phẫu thuật , nghe đâu nó giành giụm đuợc vài chục triệu , nhưng số thằng này mang kiếp khổ , tháng truớc nó làm mất , không có tiền phẩu thuật … nằm ở nhà chết .?!
Nhỏ như chết lặng …….. xung quanh khói nhang bay mù mịt , nó u ám như trái tim nhỏ bây giờ, tiếng kèn , tiếng trống lọan nhịp , nó hổn độn như suy nghĩ của nhỏ , nhỏ quay về , đứng lặng nơi gốc đường quen , nơi nhỏ vẩn đợi nó khi trăng lên , nơi nhỏ nhìn thấy từng cái run sợ của nó khi nói yêu nhỏ , dòng ngừoi vẩn tấp nập trôi nhung sao nhỏ đơn côi quá , đang có 1 vết thuơng ở tim nhỏ , nó đang lan ra , cái vết thương ấy không nhức , không rát , không làm ngừoi ta xuýt xoa nhưng sao nó nhói , nó buốt , nó làm ngừoi ta xót xa ………
Ngày hôm sau nhỏ tới đưa tiển nó , nghĩa trang hôm nay lạnh thật , 1 cái hố sâu đựoc đào sẳn , quan tài nó đựoc thả từ từ xuống , nhỏ tiến lại , ngồi cạnh bên , nhỏ lấy trong giỏ ra 1 bịch bánh trán … Nhỏ lầm bầm " Anh à , em đang thực hiện diều ứoc của anh đây , anh mở mắt ra nhìn em đi , em xin anh đó ….1 lần thôi anh …. Đây … đây là bịch bánh trán do chính tay em làm theo đúng ý anh đây , không khô , không trứng ….bịch bánh trán này củng giống như tình yêu em và anh vậy phải không anh ? , nó có vi MẶN của muối , vị CHUA của chanh , vị Cay của ớt , và cái khô khan đến khó chấp nhận của từng sợi bánh trán …. Em xin lỗi … em không thể cho anh đựoc sư ngọt ngào … bởi vì .. bánh trán trộn …không thể bỏ đuờng anh à …." Từng lớp đất dựoc phủ lên quan tài ….. chiều nghĩ trang hoang lạnh , gió thổi từng cơn gợn ngừoi , từng thớ đất xanh lạnh , từng tia nắng cuối chiều héo hắt , nhỏ đứng đó , đứng cạnh " nó ", gần thật gần nhưng sao quá xa … nhỏ đang khóc,nứoc mắt chảy dài trên khuôn mặt trắng ngần , những giọt nuớc mắt long lanh , trong sáng . trong sáng như tình yêu nó giành cho nhỏ vậy , chưa 1 lần nắm tay , chưa 1 lần ôm nhau , chưa 1 lần được chạm bờ môi ….. mà sao nó lại cảm thấy ngọt ngào , hạnh phúc …..

TÌNH YÊU LÀ SỰ CHO ĐI MÀ KHÔNG CẦN NHẬN LẠI..... 

THE COLOR OF LOVE


For some folks the color of love is RED ... fiery and hot,


For others the color is BLUE ... placid and calm,


For some it's YELLOW... caring but cautious,


For others it's ORANGE ... rich and fruitful,


For some the color is LAVENDER ... gentle and kind,


For others it's PURPLE ... sacrificing and giving,


For some it's GREEN ... with its go, go, go,


For others the color is WHITE ... pure and undefiled.


Hình ảnh đã đăng


Sưu tầm

Thursday, May 3, 2012

Tôi hứa...tôi sẽ lại yêu...


Ai cũng có quyền thất hứa - nói dối - thay đổi - và quên đi ..

Chỉ có điều là người ta có sử dụng quyền đó hay không mà thôi
Hãy yên tâm nhé ..
- A hứa .. A sẽ lại yêu....
Vào một ngày nào đó .. không phải hôm nay : )

A cần thời gian.....
Để yêu chính bản thân mình trước đã
Để cho cả con người A chấp nhận được
Đôi tay này sẽ không níu
Đôi mắt này không ngóng chờ
Đôi môi này thôi mấp máy gọi tên
Và ..Đôi chân sẽ tiếp tục bước : )



Tập cho bản thân A thật mạnh mẽ
Mạnh mẽ đến mức ..
Khi xem bất cứ bộ phim buồn nào......................................................
Khi nghe bất cứ bài hát nào................................................................
Khi đi trên bất cứ đoạn đường nào......................................................
Khi nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào.......................................................
Khi chạm tới bất cứ kí ức nào................................................................
..
Nước mắt cũng không dễ dàng lăn dài trên má A như trước nữa
Đến mức mà .. dẫu muốn khóc cũng không khóc được : )


Người ta vẫn hay nói :
- Nếu bạn thực sự muốn quên đi một người - 1 tình yêu .. Vậy thì đừng nghe những bản tình ca buồn, đừng ngồi 1 mình suy nghĩ, đừng nuôi hy vọng quay trở lại, đừng bao giờ cho rằng 1 ai đó có thể là tất cả của bạn. Sự thực không có ai là của ai và vì thế không có ai là tất cả của ai được.

Thế giới ngoài kia còn rất rất nhiều điều tuyệt vời mà ta chưa trải nghiệm ..Hãy bước sang 1 thế giới mới và sống từng ngày, trải nghiệm từng điều bên cạnh những người thân yêu vẫn còn đang ở bên cạnh ta
Đó cũng là HẠNH PHÚC.

Đã từng có một thời gian tôi onl rất nhiều
Chỉ để chờ ............................................
Chờ được cái nick ấy sáng đèn lên
tôi cũng chỉ im lặng nhìn : )
và nhìn mà thôi....:(
Tôi không có đủ can đảm kich đúp chuột mở cửa sổ chat vs chủ nhân cái nick ấy
Chẳng bao giờ đủ can đảm làm điều đó
Tôi âm thầm thỏa thuận vs mình
Thêm đúng một ngày nữa thôi rồi mình sẽ del cái nick ấy "
Biết bao nhiêu lần " Thêm một ngày .. " như thế qua đi
Cuối cùng tôi cũng từ bỏ ...
Chẳng biết từ lúc nào
  • cái nick ấy không còn tồn tại trong list bạn của tôi
  • và tôi cũng thôi không còn chờ đợi nó sáng nữa ..
..
Có lẽ vì tôi đã hứa vs một người

- A hứa .. A sẽ lại yêu .. ( cười )

Gửi em ở nơi thiên đường

Chiếc ô tô đã kéo em đi. Anh bàng hoàng chạy đến, ghì chặt lấy em và gào thét...


Gửi em nơi thiên đường
Anh đau đớn khi phải chứng kiến tận mắt người yêu của mình đi xa mãi mãi... (Ảnh minh họa)


Có lẽ chưa bao giờ anh phải trải qua một mùa đông dài và cô quạnh đến như vậy bởi mùa đông năm nay không còn em bên cạnh anh nữa. Hà Nội đã bước vào xuân rồi em ạ, mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa của sự sống tràn trề. Anh cũng vậy, sức sống bắt đầu dần trỗi dậy trong anh. Ngoài trời mưa phùn không ngớt, câu nói của ai đó lại chợt hiện về trong suy nghĩ của anh. “Em ghét mưa lắm anh à”, anh hỏi "Tại sao em lại ghét mưa như vậy?" thì em nói “Mưa là nỗi buồn là những giọt nước mắt của những người đang yêu”, anh tự nhủ lòng mình rằng sẽ không bao giờ làm em buồn để những cơn mưa kia không có những giọt nước mắt của em.

Em còn nhớ không, mùa xuân năm nay là tròn 4 năm mình yêu nhau rồi đấy, một viễn cảnh về tương lai đã được vẽ ra sau khi cả hai đứa ra trường. Chẳng ai trong chúng ta nghĩ là mình lại xa nhau như vậy, đến bây giờ anh vẫn không dám tin vào điều đó, vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được, những ký ức cứ ùa về trong anh. Anh nhớ mỗi buổi tối khi anh đi học thêm về là anh lại nhắn tin cho em, mỗi ngày đều như vậy anh hỏi xem em đã ăn cơm chưa, em đang làm gì và ngày hôm nay em có nghĩ đến anh nhiều không? Và lần nào cũng vậy, em sẽ nhắn tin lại “Là em ăn rồi, hôm nay em chẳng nhớ anh tẹo nào vì em ghét anh lắm, bây giờ mới chịu nhắn tin cho em. Em vừa học bài xong, em đang đọc tin tức trên HieuBio” và tất nhiên Bạn trẻ cuộc sống là mục mà em thích nhất. Hễ hôm nay có tin gì hay là em lại bắt anh mở máy tính online bằng được để lắng nghe em kể hay tâm sự những câu chuyện trên đó, anh hỏi sao em hay đọc mục đó vậy thì em hồn nhiên trả lời “Em đọc xem có bao giờ anh viết thư tình cho em trên này không?”. Lúc đó, anh chỉ biết cười.... Đọc phải câu chuyện nào buồn là y như rằng em lại khóc thút thít và nũng nịu đòi anh kể chuyện cười cho nghe rồi mới chịu đi ngủ. Cứ vậy mà chẳng biết tự bao giờ anh lại mê mục Bạn trẻ cuộc sống giống em.

Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi đi kể từ khi mình còn học lớp 12. Có tình yêu nào mà bình lặng tươi đẹp mãi được đâu? Để rồi chuyện gì đến nó cũng đã đến... 3 năm yêu nhau đầy hạnh phúc dường như những ưu điểm và hòa hợp về tâm hồn từ hai đứa đã dần dần hết mà thay vào đó là những mâu thuẫn gay gắt bắt đầu xảy ra, nhất là kể từ khi anh vô tình đọc được những tin nhắn quan tâm của em từ cậu bạn học cùng cấp 3. Anh đã hỏi em thì em nói “Không có gì với người ta và nói sẽ cắt đứt liên lạc”, anh đã tin em nhưng niềm tin ấy chẳng được bao lâu thì anh lại được thấy nhưng tin nhắn như vậy ở điện thoại em một lần nữa. Đầu óc anh bắt đầu choáng váng... anh quay lưng bước đi và không biết đằng sau lưng anh, em đang cảm thấy như thế nào nhưng em vẫn đứng đó và có lẽ em đã biết điều gì xảy ra.

Gửi em nơi thiên đường, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, nuoc mat, ban tre cuoc song, tinh yeu, chia tay, hanh phuc, em ra di, nho em, yeu em, noi dau, ky niem
Vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được (Ảnh minh họa)


Sau lần gặp ấy là một sự im lặng giữa hai người, im lặng đến ghê gớm, cảm giác ấy thật sợ hãi bởi những câu hỏi luôn hiện ra trong tâm trí anh rằng, chúng mình đã hết thật sao? Vậy là mình đã xa nhau, đã chia tay nhau thật sao? Nỗi đau ấy cứ gặm nhấm trong anh từng ngày...

Từng ngày của kỳ nghỉ hè anh mong điện thoại chờ đợi những lời giải thích từ em trong tuyệt vọng, anh nói mình sẽ không bao giờ khóc vì tình yêu nhưng những thay đổi này sao lại khó khăn với anh đến thế! Kết thúc kỳ nghỉ hè cũng là lúc anh chuẩn bị lên Hà Nội nhập học, anh bất ngờ nhận được tin nhắn từ em, em muốn gặp anh nói chuyện trước khi mình ra bến xe.

Hôm đó em đứng đợi anh ở gần nhà, khi nhìn thấy em, trông em đã tiều tụy đi nhiều, anh đã cố gắng để không thốt lên những lời tận sâu đáy lòng mình rằng, anh rất nhớ em. Em nói “Tại sao hôm đó anh lại đọc tin nhắn của em, anh không tin em". Anh đáp “Nếu em không đánh mất lòng tin ở anh một lần thì anh sẽ không làm vậy”, em nói thời gian đó anh và em xảy ra nhiều mâu thuẫn em muốn anh ghen chứ em chẳng có ý gì với người đó cả. Anh đã im lặng, em nói “nếu anh không tin em thì mình chia tay đi”. Anh chết đứng người, tim anh như ngừng đập không thể thốt lên lời. Anh cứ nghĩ gặp em sẽ nghe được những lời giải thích mà anh muốn nghe vậy mà em lại buông những lời nói như sét đánh bên tai vậy.

Lời chia tay thật dễ nói vậy sao em? Anh chỉ biết đứng nhìn theo em đi xa dần theo con đường ấy, bất chợt chiếc ô tô khuất sau dãy nhà của ngã ba lao tới, anh giật mình nhưng chỉ kịp nhìn, nó diễn ra quá nhanh, anh đứng đó trong bất lực và tuyệt vọng.

Chiếc xe kéo em đi một đoạn rồi mới dừng lại được, anh chạy đến bên em, ghì chặt em gào thét, gọi em nhưng đã quá muộn... Giá như lúc ấy anh không để em đi, giá như lúc ấy anh chạy theo và ôm em lại thì giờ đây anh không đau khổ như thế này!

Sự sợ hãi và cảnh tượng về tai nạn đó luôn hiện ra trước mắt anh, nỗi ám ảnh ấy có lẽ cả đời này anh không bao giờ quên được. Đám tang của em đầy nước mắt, anh đã khóc trong vô vọng... Người con trai ấy cũng có mặt, cậu ấy đến bên anh và nói “Tôi chỉ đơn phương đi ngang cuộc đời cô ấy, cậu mới chính là người mà cô ấy yêu thực sự, đừng quá đau buồn nữa”. Tim anh lại nhói lên một lần nữa dù đã quá muộn, ông trời đã bắt anh phải chứng kiến cảnh tượng ấy để anh phải đau khổ, dày vò tâm trí mình như một sự trả giá.

Ngày tháng trôi đi, tâm hồn anh héo úa tàn tạ như những chiếc lá mùa đông, ảm đạm như những cơn mưa xuân rả rích. Hàng đêm anh ngồi bên chiếc máy tính đọc những dòng tâm sự của mọi người, anh lại nghĩ đến em. Mưa xuân không biết bao giờ tạnh, nỗi đau này không biết bao giờ nguôi... Ngoài kia những cơn mưa không biết có còn nỗi buồn hay những giọt nước mắt của em không? Và anh đã quyết định viết những tâm sự này lên Bạn trẻ cuộc sống như một món quà dành tặng riêng cho em. Ở nơi thiên đường không biết em còn giữ những thói quen cũ không, có còn thích đọc được bức thư tình anh sẽ viết cho em hay không?

Ở nơi đó, nếu em thấy được anh đang sống như thế nào... thì hãy cầu chúc cho anh luôn được bình yên em nhé!

Anh mãi yêu em!


Thành Phạm 24H

Lớp học cho người sắp yêu

Tình cờ đọc được một mục quảng cáo về lớp học gì đấy dành cho người sắp yêu trên tờ báo hằng ngày. Tôi bỗng giật mình, phải chăng mình cũng nên đăng ký học một khoá nhỉ? Dù không hẳn là không có mảnh tình nào vắt vai nhưng tôi luôn tự hỏi có hay không mình đã yêu đúng cách? Vì những cuộc tình trãi qua chỉ hầu hết là vài tháng, tối đa là 3 tháng 10 ngày. Quá ít cho một mối tình. Thế cho nên chẳng có lý do gì là sai khi tôi tham gia lớp học thú vị này.

Nói và làm, tôi bấm số điện thoại trong mục quảng cáo ấy. Đầu dây bên kia có tiếng trả lời.

- Lớp học dành cho người sắp yêu xin nghe ạ!

- À. Tôi tình cờ đọc được mục quảng cáo của quí vị. Tôi muốn đăng ký học vì tôi nghĩ nó giúp ích được cho mình.


- Chúng tôi luôn luôn chào đón qúi khách. Xin lỗi, nhưng tôi có thể giúp gì được cho ông đây?


Tác giả: sưu tầm - Mc: Hạnh My - Kĩ thuật: Alexchu - Biên tập: Hoa Vô Sắc.



- Tôi muốn đăng ký. Khi nào thì lớp học bắt đầu. Tôi cần chuẩn bị gì cho lớp học và khoá học trong bao lâu?

- Nếu ông rảnh thì trong ngày hôm nay có lớp khai giảng đấy. 1 giờ trưa. Ông cần chuẩn bị 8 quyển sổ cho 8 môn học tên là: Tin tưởng, vị tha, yêu thương, nhẫn nại, hiểu thấu, nói dối, im lặng và nói. Thời gian học là một ngày. Tôi còn giúp được gì nữa không, thưa ông?

- À... Không, như thế là quá đủ rồi. Tôi sẽ có mặt đúng giờ. Hẹn gặp cô tại lớp, nếu có thể.

1h trưa. Tôi có mặt tại địa chỉ. Bước vào lớp sau mọi thủ tục, tôi bỗng giật mình. Không phải vì những luồn gió mát dễ chịu thoát ra từ chiếc máy điều hoà trong cái nắng gay gắt ở ngoài. Mà là trong lớp, tôi không phải là người lớn tuổi nhất và chẳng phải chỉ có đàn ông mà còn cả những quý cô, quý bà. Thật chẳng giống tôi tưởng tượng. "Thì ra cũng có quá nhiều người không biết cách yêu như bản thân mình"

- Tôi lẩm nhẩm.

"Cô giáo" bước vào lớp. Sau nụ cười và câu chào của cô, tôi nhận ra đây là người tiếp chuyện tôi qua điện thoại lúc sáng. Cô thật trẻ. Ít nhất thì đủ trẻ so với hơn 1 phần "học sinh" của cô.

Cuối cùng lớp học cũng bắt đầu sau phần giới thiệu của mỗi người. À không, chính xác là sau câu hỏi của một cậu thanh niên dáng vẻ khá tân thời ngồi bàn đầu: "Thưa cô, tôi có một câu hỏi. Tôi có thể biết ý nghĩa của 8 môn học của chúng ta không?"

Cô giáo mĩm cười, ngồi xuống chiếc ghế để giữa lớp và bắt đầu nói.

Đó cũng là thứ tôi muốn bắt đầu với mọi người. Chúng ta có tất cả 8 môn học. Mỗi môn đều có ý nghĩa riêng của nó, hẳn nhiên.

Môn tin tưởng, sẽ dạy mọi người cách làm sao để tin tưởng người mình yêu và làm sao để được người mình yêu tin tưởng. Môn này không khó nhưng cũng chưa chắc là dễ. Vì đôi lúc con người ta rất khó để tin tưởng người khác, tuy nhiên đôi khi - chúng ta cũng tin tưởng một cách quá ngu muội.

Môn vị tha - hay còn biết đến như tha thứ, sẽ dạy moị người cách tha thứ và được tha thứ. Cũng như Lý và Hoá, Tin tưởng và Vị tha đôi lúc cũng liên quan đến nhau, bổ sung cho nhau. Không có tin tưởng thì chẳng thể nào tha thứ, cũng như không tha thứ được thì chứng tỏ rằng bạn đang không tin tưởng vào người ấy.

Môn yêu thương. Yêu như thế nào là đúng cách? Yêu như thế nào là đủ? Làm sao để yêu nhiều hơn? Làm sao để yêu ít hơn? Đó là những thứ nó sẽ dạy bạn.

Môn nhẫn nại, nó dạy ta phải biết tĩnh tâm nhìn thật kỹ mọi việc trước mắt và loại bỏ sự nóng vội. Đôi lúc chúng ta chỉ sai một li mà đi hàng dặm. Con người cần có sự nhẫn nại để có được niềm tin, sự tha thứ và yêu thương từ một con người khác.

Môn nói dối. Hẳn có một vài người sẽ thắc mắc tại sao lại có cả môn này? Nói dối cũng có tốt và xấu như tất cả mọi điều thôi. Đôi lúc ta cần nói dối để người ta yêu thương an tâm hơn, bình an hơn. Ví dụ nhé, bạn đi chơi khuya với bạn bè và người yêu bạn nhắn tin hỏi thăm. Tin đầu bạn nói bạn vẫn còn chơi và vui lắm. Tin sau bạn nói bạn đã say một tí. Thì tin nhắn:"Em/anh về chưa?" của người ấy lúc đã thật sự rất khuya, bạn nên nhắn lại là: "Em đã về đến nhà, anh an tâm" - hay - "Em đã về nhưng đang đi với một đưá bạn thân ăn uống, dạo... thôi. Anh an tâm!" - dù lúc đó bạn đang nâng ly, cười hết cỡ, vân vân và vân vân.

Môn "im lặng... "

Cô giáo ngừng một chút, nhìn về phía tôi rồi hỏi.

"Anh có biết cách im lặng không?"

"... Thưa cô, tôi cũng chẳng biết. Có lẽ đôi lúc tôi không thể im lặng..." - Tôi gãi đầu trả lời.

Cô cười và tiếp tục nói

"Môn này cũng như mọi môn trên. Hẳn nhiên, nó dạy các bạn biết cách im lặng. Đôi lúc một giọt nước có thể làm tràn ly và trên cuộc đời có biết bao nhiêu điều bạn không nên nói, biết bao nhiêu lúc cần im lặng. Đôi lúc, một chỗ dựa vào để khóc, một đôi tai để nghe qúi hơn một cái miệng biết an ủi và dạy bảo.

Còn môn cuối cùng là nói. Mọi điều có thể khác hoàn toàn tùy theo cách noí của mỗi người. "Em ghét anh..." - vài khi là khác hẳn. Đôi lúc nó là câu nói cho sự kết thúc, đôi lúc nó là câu nói cho sự đòi hỏi chiếc ôm chặt nồng nàn từ bạn. Và cũng như im lặng, đôi lúc noí một lời ngu ngốc naò đó lại tuyệt vời hơn là im lặng rất nhiều.

Có ai thắc mắc gì nữa không?
"

"Thưa cô, 8 môn cô vưà noí thật sự là cần thiết trong tình yêu. Vì thế học tất cả các môn học đó trong một ngày phải chăng là một sự gấp gáp quá mức?" - Cô bé ngồi cạnh tôi phát biểu. Mọi người xung quanh và cả tôi cũng đang gật gù sau câu hỏi ấy.

Cô giáo từ tốn nói.

"Thật sự thì học 8 môn này trong một buổi học thì thật sự đó là một sự gấp gáp quá ngu xuẩn, tôi có thể nói như thế. Nhưng tôi có bảo các bạn học trong một ngày đâu nào? 8 quyển tập tôi dặn các bạn chuẩn bị, chúng không phải là được ghi chép ở đây. Cũng như tôi không phải là người dạy nó. Đây là cũng là điều tôi muốn nói với các bạn trong buổi học gần kết thúc hôm nay. 8 môn học này, người dạy bạn là người các bạn yêu, chứ không phải tôi - một cô gái bình thường. Thứ nhất, tôi không phải là người các bạn yêu để các bạn tìm hiểu để tin tưởng, tha thứ, yêu thương, nhẫn nại, hiểu thấu, nói dối, im lặng và nói chuyện - người các bạn cần biết để làm điều đó là người các bạn sẽ yêu-thật-sự. Và thứ hai, tôi cũng chỉ là một người có 8 quyển sổ như tất cả mọi người trong lớp này mà thôi..."

MegaFun

Wednesday, May 2, 2012

Hôn anh thêm một lần nữa nhé

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Thêm một lần nữa nhé!

Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi. 

Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:

Em cần nói chuyện.


Tác giả: Sưu tầm – Mc & Biên tập: Hạnh My – Kĩ  thuật: Alexchu.

Hôn anh, thêm một lần nữa nhé

Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh “Phố” treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói. Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường - bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng…

Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.

Làm gì à? – Tôi hỏi lại trong lúc tìm kiếm một suy nghĩ – Tôi muốn một giấc ngủ dài, quên tuốt những cuộc họp rắc rối. Khi tỉnh dậy, tôi sẽ ăn một tô phở nóng.

Em chẳng thích ngủ, và cũng chẳng muốn ăn phở. – Em nhún vai.

Em chỉ muốn đi…

Hôm nay đủ rồi. Em về đây!

Đủ rồi? – Tôi nhìn em hoài nghi.

Vâng, đủ rồi!

Tôi thấy có chuyện gì đó khác!

Anh mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy. Có lẽ với bác sỹ tâm lý thì đầu óc ai cũng có vấn đề! – Em cầm chiếc ô với những vòng tròn hoa đồng tâm lên, bước về phía cánh cửa.

Em cứ quay lại nếu thấy cần!

Đó là cuối chiều của một ngày cuối tháng Mười, trời tối sớm, không gian là một màu ảm đạm và buồn bã. Bốn mươi lăm phút sau khi ‘bệnh nhân’ của tôi bước ra khỏi cánh cửa, tôi đã quay lại và tiếp tục nhấn chìm mình trong đám tài liệu với mong muốn về một giấc ngủ dài và tô phở nóng sau khi thức dậy. Ngoài cửa kính, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, những cành cây run rẩy trong từng cơn gió lạnh. Trong một thoáng, tiếng chuông cửa kéo tư tưởng vừa tự do bay tung lung quay lại với căn phòng nhỏ. Cô gái ấy lại đang đứng trước cửa nhà tôi, tay giũ nhẹ chiếc ô in hình những bông hoa li ti xếp thành nhiều vòng tròn đồng tâm. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng đó, những sợi tóc thấm nước mưa, bết lại thành những lọn nhỏ, vai áo trắng và gấu quần jeans thì đã ướt nhẹp. Em ngước lên, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt, đôi môi mím chặt và cố giữ cho mình đứng vững trên đôi chân run rẩy vì lạnh.

Tôi nhớ em có mang ô!

Vâng… - Em cúi mắt xuống.

Vào đi! – Tôi đẩy vai em qua khỏi cánh cửa. – Và nói cho tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.

Căn phòng tê cứng trong im lặng. Em so vai trong chiếc chăn mỏng và duỗi nhẹ những ngón chân đỏ  ửng - dường như đã đi bộ rất xa, xoay nhẹ người trong bộ đồ rộng rãi tôi đưa em thay trước đó, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức tranh ‘Phố’ treo trên tường, màu sắc ấm áp hơn đôi chút với cái chụp đèn vừa bật sáng. Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh và chờ đợi. Cảm giác thật khó tả khi nhìn vào em trong khoảnh khắc đó, giống như em đang quay lưng về phía tôi, quay lưng lại với thế giới đằng sau, gương mặt chìm trong bóng tối của sự cô độc đang khao khát được chia sẻ. Em nhắm mắt:
Ba mẹ em ly hôn rồi. Sáng nay mẹ đã lên máy bay…

Mẹ sang Ý, còn em thì chưa bao giờ thích nước Ý cả. Em chỉ muốn Hà Nội.

Ba nói với em: ‘Ba rất tiếc’. Và chiều nay, ba đi Nha Trang dự hội nghị…

Cô Hoài rất buồn vì mẹ đi. Chiều nghe tin con trai cô ấy ở quê ốm. Thế nên cô ấy đã xin nghỉ ba ngày… Em dặn cô ấy nghỉ một tuần. Em nói em tự lo được…

Dù sao em cũng đã 21 tuổi rồi. Em đã rất lớn. Em đã học qua lớp nấu ăn, biết dọn nhà, đến trường, về nhà, chơi dương cầm hoặc xem tivi khi buồn… Không còn là con bé 6 tuổi phải để người lớn giục đi ngủ…

Ba không hay ở nhà với em. Mẹ cũng thế…

Suy cho cùng, em chỉ quen với sự có mặt của cô Hoài. Em chẳng thấy có gì thay đổi ngoài sự vắng mặt của cô ấy. Nhưng...

Hôm nay em ở lại đây được không ? – Em choàng mở mắt rồi quay sang nhìn tôi, vẫn ánh nhìn trong suốt nhưng lấp lánh những niềm hy vọng của một đứa trẻ.

Nếu em muốn. Nhưng em sẽ nấu bữa tối, đồ ăn có trong tủ lạnh. – Không tỏ ra ngạc nhiên, tôi khoát tay làm một động tác chỉ về phía nhà bếp.

 Em nhoẻn cười, gạt chiếc chăn mỏng sang, đi về phía nhà bếp, bỏ mặc tôi phía sau – đăm đăm nhìn vào bóng gót chân em thấp thoáng sau gấu quần phải xắn lên vì quá dài.

 …

 Đó là một buổi tối của ngày cuối tháng Mười, căn phòng hơi se lại bởi cái rét đầu tiên vừa mới về ngày hôm qua giữa lòng thành phố. Phòng ăn ấm áp với những chiếc đèn rủ xuống từ trần nhà, toả ra thứ ánh sáng màu mật ong loãng dịu nhẹ. Em đặt tô canh xuống bàn, đến gần và hôn nhẹ lên tóc tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn em. Em cười:

Như một gia đình vậy!

Ừ, “như một gia đình”. Đã lâu rồi, tôi không thấy trong lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng như vậy. Có lẽ việc sống quá lâu với những bữa ăn một mình khiến khoảnh khắc này trở nên rất khác biệt.

-  Tại sao anh không sống với ba mẹ?

-  …

-  Ba mẹ anh không giống ba mẹ em. Họ vui hơn mà! – Em ngước mắt nhìn lên những chiếc đèn, mắt long lanh sáng với những ý nghĩ vui vẻ về ba mẹ tôi.

-  Anh thử món canh đi. Em vừa đọc công thức làm nó trên gói hạt nêm. – Em mỉm cười – Em chưa từng làm, cũng chưa ăn bao giờ. Hồi trước, em gọi đó là Món canh cho Thỏ. Có quá nhiều loại củ, anh thấy không…

-  …

-  Anh thấy ngon chứ? Cả món này nữa… Trong tủ của anh rất nhiều đồ… Chị ấy mua cho anh hả?

-  “Chị ấy”? – Tôi ngước lên – À, mẹ tôi.

Em ngậm  đầu đũa, mắt lại ngước về phía những bóng đèn.

Phần còn lại của bữa tối trôi qua im lặng. Gần hai năm, tôi  đã tạo ra một thói quen là nghe em nói và không can thiệp nhiều vào mạch ngôn từ của em. Cho đến lúc muốn nói về bữa tối dành cho Thỏ với 70% rau củ quả thì bắt gặp những suy nghĩ trong mắt em. Ừ, có lẽ sự vui vẻ lúc này đối nghịch quá với nỗi buồn em mang theo. Có một gia đình vừa mới tan vỡ.
MegaFun

Tuesday, May 1, 2012

Gửi những người đến trong đời tôi...

Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường. Nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước. Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa.

Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ.
Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta.



Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh con con, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại. Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường, những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè...

Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà xa dần nhau, mà không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn của con gái giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung. Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau...
 

Cho dù đó là người bạn trai đầu tiên, mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo. Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá...

Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng. Có cô gái nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy. Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm...

Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi? Nhưng con người dường như có một linh cảm khi gặp ai đó, rằng đó chính là người sẽ mãi đi cùng ta trên con đường đời thăm thẳm này...

 

Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.


Sưu tầm

Một ngày mới bắt đầu

Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ chẳng màng đến những phiền muộn của hôm qua. Vì những gì thuộc về quá khứ thì chẳng thể nào thay đổi được.




Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ quý trọng mỗi khoảnh khắc hạnh phúc của cuộc đời mình. Những giây phút hạnh phúc ấy dẫu ngắn ngủi nhưng chính là món quà to lớn nhất mà tôi nhận được trên thế giới này. Và tôi sẵn sàng san sẻ món quà ấy cùng người khác...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ đối diện với mọi thử thách bằng tất cả lòng can đảm và tự tin, sẽ vượt qua mọi trở ngại bằng tất cả nỗ lực của mình. Tôi sẽ không lo sợ những thất bại, vì ít nhất sự thất bại hôm nay sẽ là bài học để tôi thành công trong tương lai...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ mở tâm hồn và trái tim mình để hoà nhập với những người xung quanh. Tôi sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của bạn bè mình. Tôi không kì vọng mình sẽ trở thành một người hoàn hảo, và bạn bè tôi cũng thế...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ tự mang lại cuộc sống hạnh phúc cho mình, sẽ làm bất kì điều gì mà tôi cảm thấy cảm thấy vui sướng. Tôi nghe những bản nhạc mà mình thích, cùng bạn bè đi loanh quanh để ngắm nhìn phố phường, để cảm nhận hơi thở của cuộc sống... Tôi sẽ thêu tặng mẹ một chiếc khăn mới, sẽ nuôi một chú chó con - điều mà trước đây tôi chưa làm được, sẽ... Ừ, hạnh phúc đâu chỉ đến từ những điều to tát mà còn ẩn chứa trong những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy...
Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ cố khám phá và học hỏi những điều mới lạ, cố thay đổi nếp sống quen thuộc đến tẻ nhạt của mình. Cuộc sống này có muôn màu muôn vẻ, và tôi sẽ tận hưởng hết những "hương vị" khác nhau của nó. Tôi sẽ cố gắng sống như một con người tốt nhất mà tôi có thể sống...



Một ngày mới bắt đầu... Và mỗi ngày sẽ đều là ngày mới...
Nguồn: Hoathuytinh