Wednesday, December 7, 2011

Trà chanh Radio số 2: Để em lại yêu thêm lần nữa...




Có những kỉ niệm, có những khoảnh khắc đáng để được ghi nhớ mãi mãi. Nhưng cũng có những điều đôi khi con người phải biết quên đi, quên đi những kí ức buồn, quên đi những gì không đáng nhớ, để sẵn sàng đón chào những điều tốt đẹp hơn đang luôn luôn chờ mỗi bước chân ta ở phía trước. Mời các thính giả củaBlog Radio cùng thưởng thức một câu chuyện tình yêu với đủ những cung bậc xúc cảm: lừa dối, căm hờn, giận dữ, bi kịch, trả thù,... nhưng quan trọng hơn cả là hối hận, và tha thứ. Câu chuyện được mang tên:Để em lại yêu thêm lần nữa.



DOWNLOAD TẠI ĐÂY
Nội dung

Để em lại yêu thêm lần nữa

Tha thứ là tự cởi trói cho bản thân...

1.Ngày anh về
Cuối tháng tư rồi, trời vẫn lạnh. Gió heo hút thổi, và nắng yếu ớt tách đám mây nặng trĩu, cố gắng chiếu từng vạt thưa thớt. Em bước, đám lá vàng cuốn lấy chân em như muốn níu giữ. Thời tiết hôm nay thật kì quái: ngày đông giữa tháng hè. Có phải chăng vì hôm nay là ngày anh về!? 

Một năm trước…
“Mình chia tay đi em?” 
...
Em chưa bao giờ hỏi vì sao, chưa bao giờ thắc mắc, vì em biết câu trả lời. Vì chị ấy. Em không hỏi anh vì sợ phải nghe câu trả lời, sợ phải khẳng định điều ấy là đúng. Và sau đó, anh ra đi về một miền xa xôi lắm, để lại em giữa Hà Nội với những kỉ niệm buốt giá, để lại đó những đêm dài đầy nước mắt. 

Hà Nội không anh là em phải tự học thuộc tên đường, vì không ai chở em khắp phố nữa. Hà Nội không anh là mưa bụi, buồn và ẩm ướt. Hà Nội không anh là se lạnh, em khẽ kéo manh áo mỏng và bước nhanh hơn, nhanh hơn nữa. Vì chẳng còn lý do gì để em phải sống chậm lại, để chờ đợi, để yêu thương. Hà Nội không anh là những con phố ướt dưới ngọn đèn vàng, loang lổ, phản chiếu thứ ánh sáng mờ ảo. Là do mưa hay do mắt em ướt?

Một năm, khoảng thời gian không phải là dài nhưng cũng chẳng phải là ngắn cho những vết thương lòng. Một năm cho những thổn thức, cho trái tim em lành lại, nhưng vẫn để lại đó một vết sẹo, một dấu ấn, một nỗi ám ảnh. Em đã nghĩ về cái ngày anh trở về rất nhiều lần, những suy nghĩ cứ trở đi trở lại trong tâm trí. Anh trông như thế nào? Có đổi khác nhiều không? Khi gặp anh, em sẽ nói gì? Em có nên bỏ đi như người không quen biết? Em đang chờ đợi điều gì? Một năm qua, em đã thay đổi rất nhiều, trở thành con người bận rộn với những kế hoạch, những hoạt động. Em đã quên anh hay chỉ đơn giản là em đang che giấu một nỗi nhớ nhung da diết? Em đã hết tình cảm với anh hay chỉ đơn giản là em đang giả vờ? Em không biết. Và hôm nay, anh trở về, để trả lời cho em câu hỏi đó.
2. Latte.
Em bước dọc con phố, ghé vào quán coff yêu thích, gọi một cốc latte.
“Của em đây!” Anh phục vụ nói. Nhưng em không còn nghe thấy gì nữa. Phía bên kia phản chiếu qua ô cửa kính, bóng dáng anh thân quen đưa ai khắp phố cổ. Cốc latte rơi xuống sàn, bắn tung tóe, từng viên đá vỡ vụn, như mảnh còn lại của trái tim em. 

“Không sao đâu! Để anh dọn cho! Anh làm cho em cốc khác nhớ?” Anh phục vụ đã cảm thấy điều gì không ổn. Em thẫn thờ ngồi xuống ghế. 

“Của em đây. Đừng làm rơi nữa nhé! Vừa hết ca của anh rồi, muốn anh ngồi bên em một chút không?”

“Tùy thôi.” Em nhún vai.
...
“Anh tên Huy, em tên gì?”

“Cứ gọi em là Etfrog đi!”

“Tên gì lại vậy!” anh ta bật cười! 

“Chỉ là một phép đảo chữ thôi.” Em nhún vai. “Anh làm việc part-time ở đây à?”

“Uh. Anh là du học sinh. Hè về chơi tiện thể kiếm thêm chút tiền."
“ Wow that’s just perfect for my day!” Em mỉa mai nói, đứng dậy rồi bước đi. Du học sinh! Nơi đâu em đến cũng cần phải có bóng dáng của anh sao?

3. Trả thù.
“Cái gì?! Tao nghĩ là mày nên trả thù! Nhất định phải chơi lại nó một vố! Không thể để thế được! Mày yên tâm! Tao sẽ giúp mày vụ này!” Con bạn thân nói rất hùng hổ sau khi em kể lại mọi chuyện cho nó.
“Trả thù ư? Trả thù kiểu gì đây?” em hỏi. Và rồi nó ghé sát tai em, nói cho em kế hoạch hoàn hảo, như thể nó đã chuẩn bị từ lâu lắm rồi. Em nghiêng đầu tựa vào cửa sổ. Ngoài trời vẫn mưa, lành lạnh. Thở dài…

Có tin nhắn từ anh: “Về rồi này! Đi uống coff đi. Vẫn quán cũ nhé!” Tim em nhói lên, chúng ta sẽ nói gì đây anh? Còn gì để nói với nhau đâu? Em đã sợ, cái thời điểm này sẽ đến: em sẽ lại quên đi mọi lỗi lầm anh gây ra, mọi tổn thương trong em, để quay lại, để níu giữ những gì còn mong manh lắm. Biết sao được khi con tim em mù quáng!

Anh ngồi đó, bên cạnh cửa sổ, cái chỗ ngồi anh rất thích, anh đã từng bảo: “Ngồi ở đây có thể đánh lừa được người đối diện. Anh nhìn ra cửa sổ nhưng thực chất là ngắm em phản chiếu lên tấm kính!” Ngọt ngào biết bao cái kỉ niệm ấy, khoảng thời gian ấy! Anh không mấy thay đổi: vẫn dáng điệu ấy, gầy và cao thêm một chút, quần áo vẫn tươm tất… Phải chăng vẫn đó, con người em đã yêu say đắm một thời?

“Em đổi khác nhiều quá! Trông xinh hơn, chín chắn hơn! Dạo này thế nào rồi...”
Câu chuyện cứ thế trôi đi trong nhạt nhẽo và khách sáo. Chỉ có thế thôi sao? Cái giây phút em luôn nghĩ tới, luôn mong mỏi? Là do tim em đã vỡ hay em thực sự không còn tình cảm gì với anh?

“Anh nhớ em.” Anh bất chợt nói. Câu nói ấy em đã mong chờ từ lâu lắm rồi. Nó khiến con tim em run lên vui sướng nhưng lại đau thêm một chút bởi vết sẹo của ngày xưa. Tưởng như em là nàng tiên cá, để được bên anh, mỗi bước em đi là một giọt máu, một nỗi đau. Nhưng có sao đâu, vì em vẫn bước tiếp, vẫn chịu đựng. 

Những ngày sau đó, gần bên anh, em đã biết được bí mật của anh. Em là người đặc biệt với anh nhưng đâu phải là duy nhất. Cả cô gái em nhìn thấy qua cửa kính quán coff hôm nọ cũng vậy. Nhưng em không ngạc nhiên. Em biết anh là ai chứ, em biết anh là người như thế nào. 

“Trường em sắp tổ chức prom đấy! Đi cùng em nhé!” em vui vẻ nói. Anh nhận lời. 
“9pm nhé!” em nhí nhảnh. 
“Ok!”

9.30’pm.
Em đang ngồi trong quán coff yêu thích của mình. 7 cuộc gọi lỡ. Từ anh. Trong tay em là số di động của hai cô gái còn lại, người mà không sớm thì muộn cũng bị anh làm tổn thương. Em chỉ rút ngắn khoảng thời gian ấy thôi. Em gọi cho người thứ nhất:

“Chị à, em là em gái của người yêu chị. Anh ý đang có một bất ngờ dành cho chị ở trường A ý! Chị mặc váy prom và trang điểm thật đẹp rồi đến đấy nhanh nhé!” 

Anh cũng có một cô em gái, kém tuổi em một ít nên cô ta chẳng nghi ngờ gì. Chỉ còn phải gọi cho cô gái còn lại. Và màn kịch bắt đầu. Tay em run run...

Vậy đó! Tẹo nữa thôi anh sẽ biết rằng từ cái ngày em làm rơi cốc latte, những gì còn sót lại trong tim em cũng rơi theo nó, vỡ vụn rồi tan biến, lòng em trống rỗng như chiếc cốc. Từ ngày gặp lại anh, em đã có được câu trả lời của mình. Em biết rõ anh là người thế nào, anh đâu còn là người em yêu say đắm một thời. Anh khác rồi. Và điều thú vị là em cũng vậy. Em đâu còn là cô gái ngây thơ, trong trắng, sẵn sàng chịu đựng mọi tổn thương, đau khổ vì anh? Em đánh mất rồi niềm thương cảm vì giờ trong tim em chỉ là những mảnh vụn vỡ, mà mỗi khi nhóm lên yêu thương, nó lại cứa vào da thịt để nhắc nhở em về một nỗi đau. Em đã đánh mất chính mình. Vì anh mà giờ đây em quên mất yêu thương là thế nào! Nhưng đau đớn hơn cả, anh khiến em trở thành người như anh, một kẻ reo rắc nỗi đau.

Chắc giờ cô gái kia đã đến chỗ anh rồi! Còn một cuộc gọi nữa thôi! Tất cả sẽ kết thúc! Kết thúc mọi chuyện với anh nhưng liệu có là kết thúc mọi nỗi đau đối với em? 

“Hey, còn nhớ anh không?” Bất chợt Huy, anh phục vụ quán coff em yêu thích cắt ngang mọi suy nghĩ dang dở. 
“Còn.”
“Đang nghĩ gì mà ghê vậy cô bé? Hôm nay không uống latte nữa ah?”
“Không, hôm nay uống sinh tố thôi! Vì hôm nay muốn ngủ ngon. Hôm nay... đã có thể ngủ ngon!” 
“Vậy thì tốt! Ah mà anh đã biết Etfrog là gì rồi!” Anh nháy mắt thích thú.
“Et... Etf gì cơ?” em đã quên rồi. 
“Etfrog! Tên em ý! Em nói cho anh mà không nhớ sao! Em nói nó là đảo chữ. Etfrog là đảo chữ của Forget!” Huy cười sung sướng khiến em cũng bật cười theo.
“Uh đúng rồi! Forget!”
“Sống như thế sẽ thoải mái hơn nhiều đấy!”
“Cái gì cơ?” em tròn mắt.
“Có những chuyện không đáng nhớ thì hãy cứ quên đi, hãy cứ để nó trôi vào quá khứ. Just let it go, you know.”
... 
Quên đi ư? Những kỉ niệm? Quên đi ư? Nỗi đau của em, vết thương lòng rỉ máu trong em? Quên đi? Những thù hận, một tình yêu đã mất.... Tha thứ cho những lỗi lầm của anh?... Lời giải cho một năm dài em kiếm tìm chỉ là quên đi thôi sao? Chỉ đơn giản vậy thôi, không cần tốn công sức để em phải dựng lên một bi kịch trả thù. Người ta nói tha thứ là tự cởi trói cho bản thân khỏi những dằn vặt, thù hận. Vậy hãy cứ quên đi! Một quá khứ với nhiều lỗi lầm! 

4. Hối hận
Tấm màn được kéo xuống. Màn kịch đã kết thúc. Em đã gọi điện thoại, và kể lại tất cả, kể về kế hoạch trả thù của em, kế hoạch mà em đã ngừng lại nửa chừng, để sẵn sàng quên đi mọi nỗi đau tôi đã gây ra! 

Những cử chỉ, sự việc thật quá hoàn hảo, tôi không nghi ngờ, không tìm được bất cứ kẽ hở nào. Em đã thay đổi rồi, cô gái tôi từng yêu. Cũng thay đổi rồi, con người tôi của nhiều năm về trước. 

Cuộc sống này phải chăng là quá ngắn ngủi cho những lừa dối, quá ngắn ngủi cho hành trình đi tìm những điều thực sự kéo dài mãi mãi? Đêm prom đông người đầy náo nhiệt nhưng sao tôi thấy lạc lõng và trống rỗng quá. Lần đầu tiên tôi cảm thấy như vậy. Phải chăng vì bên tôi không còn người tôi thực sự yêu, trong tim tôi chỉ là những lời dối trá, những màn kịch? Tôi đã lừa dối những người xung quanh, đặc biệt là bản thân mình quá lâu rồi. Có lẽ đã đến lúc tôi bắt đầu đi tìm cho mình những gì đích thực, tìm cho tôi một tình yêu sẽ ở bên tôi đến cuối con đường. Muộn nhưng còn hơn là không bao giờ, phải không em? 
5. Quên
Tin nhắn từ anh: “Cảm ơn em vì đã thôi không trả thù anh nữa. Giờ anh sẽ chỉ yêu một người thôi. Anh xin lỗi vì đã gây ra cho em nhiều tổn thương như vậy. Chúng ta lại là bạn nhé?”

Một tin nhắn nữa. Từ Huy: “Cô bé, nắng hôm nay lên rồi đó! Không u ám và ảm đạm như mọi hôm nữa đâu!”

Nắng hôm nay lên rồi đó. Nắng hôm nay sẽ hong khô đôi mắt em buồn. Em gấp kí ức lại trong lá khô, gửi vào gió lạnh. Bay đi nhé những kí ức buồn, trôi đi nhé những gì không đáng nhớ. Để em lại yêu thêm lẫn nữa...
Cin
Thực hiện

Editor: Saki & Kyan dựa theo nguyên tác Để em lại yêu thêm lần nữa - Cin
MC: Kyan & Kang
Âm thanh: Kyan

Các nhạc phẩm được sử dụng trong chương trình

- Without words - Park Shin Hye
- You can let go - Back Street Boys
- Một số nhạc phẩm không lời của DepapepeGoo Hye Sun và một số nghệ sĩ khác

Trà chanh Radio số 1: Hạ cuối






click here để download 




Ngày…tháng …năm
Những ngày cuối cùng cúng tháng 5 đang trôi qua cũng là những giây phút cuối cùng của thời học sinh đang dần vuột mất khỏi tầm tay. Hóa ra cái cảm giác trước ngày tan trường mà biết bao thế hệ học sinh lớp 12 nói đến là đây. Tiếng "học sinh" 12 năm qua vốn quá quen thuộc, gần gũi giờ đây sao lại mơ hồ đến thế nhỉ. Đang là học sinh này mà cũng chẳng mấy chốc sẽ chẳng còn là học sinh nữa. Tuổi học trò đang là của mình này mà chỉ vài ngày nữa thôi mình sẽ chẳng thuộc về nó nữa. Chênh vênh và hẫng hụt biết bao. Giữa cái nắng chói chang đầu hè. Giữa những hàng phượng rực cháy, nnhững hàng bằng lăng tím ngắt. Giữa tiếng trống trường rộn rã. Giữa màu áo trắng tinh khôi. Giữa thầy cô, bạn bè. Tất cả rồi sẽ vẫn ở đó, chỉ có mình ... không còn là học sinh nữa.


Những ngày này lớp mình khác quá. Vẫn lo lắng, vẫn quyết tâm khi nghĩ tới 2 kì thi quan trong trước mắt nhưng cái không khí căng thẳng của học hành, thi cử đã tan biến. Những băn khoăn, nghĩ ngợi, những bàn tán xem năm nay đề khó hay dễ, thi trường này, khoa này mình thích hay là thi trường kia, khoa kia điểm thấp,.... đã nhường chỗ cho những tiếng nói, tiếng cười vui vẻ, ầm ĩ. Ai cũng muốn tranh thủ từng phút, từng giây bên nhau, chia sẻ thật nhiều, tâm sự thật nhiều, trao cho nhau những yêu thương mà 3 năm qua đã có lúc vô tình quên mất. Muốn cùng nhau tạo ra thật nhiều, thật nhiều kỉ niệm đẹp.

Bởi vì ... có còn bao lâu nữa đâu...

Ngày… tháng …năm
Hôm nay lớp chia 2 phe trai gái chơi bắn súng nước. Tiếng bước chân đuổi bắt nện ầm ầm trên sàn, tiếng cười như nắc nẻ của mấy đứa con gái khi phun trúng bọn con trai. Mặc cho thầy giám thị đi qua nhắc nhở, những cái nháy mắt tinh quái báo hiệu rằng "chuẩn bị chiến nhé". Mặc cho áo ướt đầm cả vì mồ hôi cả vì súng nước, tất cả đều hăng hái như thể tham gia một cuộc chiến thật sự. Cuộc chiến giữ lại những giây phút cuối cùng của thời học sinh bằng cách chơi hết mình, vui hết mình bên bạn bè. Những ánh mắt rạng ngời. Chứa chan tình bạn. Đong đầy kỉ niệm.


Ngày…tháng…năm
6h30 sáng. Thằng bé dắt xe vào cổng trường. Nó bật cười khi nhìn thấy sự ngạc nhiên lộ rõ trên mặt bác bảo vệ. 3 năm qua, hầu như ngày nào nó chẳng đi học muộn. Bác bảo vệ đã quá quen đến nỗi mỗi lần thấy nó đi học là biết đã đến giờ đánh trống vào tiết. Nó vẫn tự hào rằng mình đi muộn nhưng lại đi muộn rất đúng giờ. Hôm nay thì khác. Nó không muốn đi muộn nữa. Chỉ còn 1 tuần nữa thôi.
Sân trường vắng lặng. Mọi ngày nó đi muộn, sân trường cũng không bóng người. Nhưng không hiểu sao, cảm giác hôm nay rất khác. Khung cảnh bình yên bao trùm lên mọi vật, khiến nó chùn bước. Nó bước chậm, thật chậm như sợ mình sẽ phá vỡ mất cái gì đó vô hình mà nó vừa phát hiện ra. Vẫn cái nền gạch ấy, vẫn cái ghế đá ấy, vẫn cây bàng ấy nhưng trường không còn là ngồi trường nó học suốt 3 năm qua nữa. Nắng xuyên qua tán lá, vẽ những hình thù kì lạ. Hành lang trải dài, những cánh cửa xanh mở toang đón chào. Tự dưng thấy lạ quá. À, phải rồi. Trường vẫn thế. Chỉ có nó, chỉ có nó là đang đổi khác. Nó sắp không còn là học sinh nữa rồi. Tại sao chỉ khi sắp không còn là học sinh nữa, nó mới biết trường nó đẹp như thế này ?

Hình như có người còn đến sớm hơn cả nó. Đang ngồi vắt vẻo trên lan can. Ngược nắng, nó không nhìn rõ. Ai như ...

Từ trên cao, mình đã sớm nhìn thấy hắn. Mr Lết (late) hôm nay lại dở chứng đi học sớm cơ đấy. Chỉ sau mình có 1 chút. Cuối năm có khác, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Chà, sao hắn cứ đứng mãi ở đấy thế nhỉ ? Không thấy mình đang vẫy tay à ?

Đúng là ngta rồi. Sao lại đến sớm hơn cả nó thế này ? Nó đã cố tình đến sớm nhất rồi cơ mà. Không hề nghĩ sẽ chạm mặt ai vào lúc này. Nhất là người ta. Ừ, nhất là người ta thì chưa bao giờ nghĩ đến. Cô bạn cùng lớp mà nó thầm để ý. Chỉ là để ý thôi. Nó bị cuốn hút đặc biệt bởi giọng nói trong trẻo ấy. Cả đôi mắt lấp lánh ấy nữa. Sự vui vẻ, hồn nhiên của người ta không ít lần khiến trái tim nó loạn nhịp. Nhưng chỉ là khoảnh khắc thôi. Nó vẫn thề với cái quạt trần như vậy.

Oái, người ta đang vẫy mình. Nó co giò chạy về phía lớp học. Nở 1 nụ cười ngượng ngùng.

Ngày…tháng…năm
Sáng hôm kia nó mới biết, hóa ra người ta ngày nào cũng đến sớm như thế. Tự cốc đầu mấy cái đau điếng vì không biết sớm hơn. Dù chỉ còn 5 ngày nữa nhưng nó vẫn muốn làm điều gì đó để... để làm gì nó cũng không rõ. Đơn giản là muốn lắng nghe giọng nói trong trẻo ấy, muốn ngắm nhìn đôi mắt lấp lánh ấy nhiều thêm chút nữa. Muốn.. muốn thêm những giây phút chỉ riêng 2 đứa như hôm qua. Người ta sẽ không biết đâu nhỉ ? Chỉ là những ngày cuối cùng, cùng nhau ôn lại kỉ niệm bạn bè thôi mà. Người ta sẽ không biết nó thích người ta đâu.


Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay

Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đâu yêu.


Ngày…tháng…năm
K: Đêm qua, nó cứ nghĩ mãi về ngày chia tay. Gần lắm rồi. Có thể sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa. Chờ đến ngày chia tay thì muộn mất. Chỉ còn sáng nay thôi.
Hình như hôm trước người ta nói thích nghe tiếng đàn guitar thì phải. Nó có thể đánh guitar nhiều bài lắm nhưng trong đó có 1 bài cả nó và người ta đều rất thích. Và nó cũng đã tập rất lâu rồi.


Ngày cuối cùng
Mai xa rồi. Giây phút cuối cùng của thời học sinh đến gần cũng là lúc mình phải rời xa thời học sinh, rời xa áo trắng. Mái trường, thầy cô, bạn bè. Tất cả sẽ trở thành hoài niệm. Mãi mãi khắc ghi trong lòng. Đặc biệt là hình ảnh một người với cây đàn guitar. Một chút xao xuyến len lỏi trong tim. Cảm ơn nhé.

Mai xa rồi. Giã từ tuổi học trò. Giã từ những mộng mơ trong sáng, giã từ cả những rung động tinh khôi. Giã từ không phải là quên hết mà giã từ để chuẩn bị cho cuộc hành trang lớn, bước chân vào cuộc đời, mà trước hết là phải bước qua cánh cửa của 2 kì thi tốt nghiệp và đại học. Xin những ước ao khát vọng của những học sinh lớp 12 như chúng tôi được như cánh chim bay cao bay xa trên bầu trời rộng lớn. Xin những lo toan vụn vặt, những mưu sinh đời thường đừng làm phai mờ đi kỉ niệm về những tháng ngày học sinh tươi đẹp nhất cuộc đời. Để mai này hội ngộ, nụ cười vẫn vẹn nguyên.


Tạm biệt tiếng ve của mùa hạ cuối
Trên sân trường hoa phượng vẫn còn rơi
Bằng lăng ơi , sao mãi còn tím ngắt !
Nắng hạ vàng le lói , nắng rơi rơi

Trang lưu bút còn đong đầy kỷ niệm
 
Thuở học trò áo trắng thật mộng mơ
Tôi làm thơ , ép vào trang lưu bút
Cánh phượng hồng là cánh bướm xinh xinh

Rồi đi xa không biết ngày trở lại
 
Tuổi học trò còn đọng mãi trong tôi
Lòng vẫn nhớ , ghi sâu vào kỷ niệm
Cánh phượng hồng , mùa hạ cuối đã xa !

Thực hiện:

Editor : Ngây

MC : Ngây và sdc1114

Kĩ thuật
 : sdc1114
Các bài hát sử dụng trong chương trình
- Mùa hè yêu thương - 2MC hát 
- Mong ước kỉ niệm xưa - Tam ca 3A
- Học sinh - G.O Band
- Phượng hồng - Bằng Kiều
- Hạ cuối - Hà Anh Tuấn

Xương Rồng... Rồi một ngày sẽ nở hoa

       Nó là một cây hoa nhỏ bé, sống trong một vùng đất màu mỡ và khí hậu quanh năm ôn hoà. Ngày ngày, nó được chăm sóc và tưới nước cẩn thận. Nó vui với ong, hát với gió… Nhưng chính cuộc sống quá đầy đủ, quá yên bình và phẳng lặng lại khiến nó như cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó ... rất to lớn, rất quan trọng ... nhưng chính nó lại không thể hiểu rõ đó là điều gì.
      Cuộc sống cứ thế trôi đi ...
hxr217kj-1.jpg picture by thienthannho_2008
      Rồi một ngày kia, cơn gió đến và kể cho nó nghe về cuộc sống ở sa mạc - vùng đất của những cây xương rồng. Ở miền đất quanh năm chỉ có gió, cát và sự thiêu đốt của ánh nắng mặt trời ấy, cuộc sống của những cây xương rồng vô cùng khắc nghiệt. Với chúng, mỗi ngày trôi qua đều là một sự thử thách, là một cuộc đấu tranh để sinh tồn, để vươn lên. Ở đó không có chỗ cho kẻ yếu đuối, chỉ có những ai có bản lĩnh và nghị lực phi thường mới có tồn tại và khẳng định mình.
      Nghe câu chuyện của gió, nó thấy trong lòng mình bỗng lấp đầy được khoảng trống còn thiếu. Ngay lúc ấy nó chợt hiểu ra, hiểu rất rõ về cái điều mà bấy lâu nay nó kiếm tìm và mong đợi.
normalhxr313et-1.jpg picture by thienthannho_2008
      Nó bảo với gió:
      - Gió ơi, tôi muốn đến vùng đất của xương rồng! Gió đem tôi tới đó được không?
      Gió ngỡ ngàng:
      - Bạn sao thế? Bạn chỉ là một cây hoa nhỏ bé, yếu ớt. Cuộc sống của bạn hiện nay là điều mà biết bao cây xương rồng ở chốn sa mạc hoang vu kia mong ước. Tại sao bạn lại muốn vứt bỏ nó đi??
       - Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nếu tôi cứ mãi ở đây, tôi sẽ sống và chết đi như bao loài hoa khác. Tôi muốn đến vùng đất của xương rồng. Khi đó, lúc tôi nở hoa là lúc tôi khẳng định được sự tồn tại và bản lĩnh của mình. Tôi đã quyết định rồi, gió hãy mang tôi theo với.
Xuong_rong2-1.jpg picture by thienthannho_2008
      Rồi nó, cây hoa nhỏ bé, nương nhờ làn gió đi sa mạc. Nó sẽ tới nơi mà ở đó, nó biết, chính là nơi nó sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống của mình. Nó vượt qua bao cánh đồng, bao dãy núi xanh hùng vĩ. Nó rất phấn khích, ca hát cùng gió, tin rằng, đó là sự lựa chọn đúng đắn của mình. 
      - Này, cây hoa bé nhỏ ơi, tôi biết bạn muốn gì. Nhưng cuộc sống ở đó không phải lúc nào cũng như ý bạn muốn được đâu. Nếu bạn buông xuôi, đồng nghĩa với việc bạn thất bại và kết thúc cuộc sống. Bạn có nghĩ lại không, bây giờ dừng lại vẫn còn kịp đó.
      - Tôi biết. Nói tôi không sợ thì là nói dối. Nhưng không hiểu sao tôi biết đó là điều mà tôi nên làm và nhất định phải làm. Tôi sẽ không từ bỏ đâu.
     Gió tiếp tục thổi ...
hyb39.jpg picture by thienthannho_2008
      Nó cảm thấy, không khí xung quanh mình ngày một nóng dần, khô héo. Ngay đến cơn gió cũng không còn mát mẻ với nó như xưa nữa. Nó biết, mình sắp đến nơi mà nó cần đến. Và nó cảm thấy, nó đã biến thành một cây xương rồng nhỏ nhoi, yếu ớt đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt. Một cuộc chiến thực sự ...
T16.jpg picture by thienthannho_2008
      Nó bắt đầu cuộc sống khắc nghiệt của mình ở vùng đất chỉ toàn cát và đá đó. Sự xuất hiện của nó là một điều gì đó khá mới mẻ đối với các anh xương rồng cao lớn ở đây. Sự dạn dày sương gió khiến các anh rõ ràng trưởng thành và chín chắn hơn nó nhiều. Mỗi ngày, cây xương rồng nhỏ bé vất vả, cố chắt bóp những giọt nước khan hiếm trong bầu trời nóng như thiêu như đốt. Nó cố đâm rễ sâu hơn vào mặt đất khô cứng mà nó biết, bên dưới kia có thứ mà nó cần: NƯỚC... Cuộc sống khắc nghiệt vô cùng, đôi lúc nó tưởng chừng như sắp gục ngã đến nơi ...
      Các anh xương rồng sa mạc bỗng muốn che chở cho nó, sẵn sàng giúp nó khi nó cần và nhường nó những phần nước ít ỏi. Nó tiếp nhận những thứ đó và cảm thấy thật may mắn vì có các anh ở đây với nó, cảm thấy chưa bao giờ nó được quan tâm săn sóc như ở đây.
Xuong_rong1-1.jpg picture by thienthannho_2008
      Bỗng một ngày, nó nhận ra, nó đến đây không phải để làm gánh nặng cho người khác. Nó đến đây đâu phải để được bao bọc, chăm sóc và dựa dẫm vào người khác như thế này. Và đó đâu phải là cuộc sống mà nó mong muốn. Nó muốn thay đổi ...
      Mệt lắm ... khát lắm ... Nhưng nó dần từ chối sự ưu ái mà những cây xương rồng ở đây dành cho nó. Nó muốn các cây xương rồng hiểu, nó làm vậy là vì nó muốn tự mình đứng vững trên đôi chân của mình, nó muốn tự mình vươn lên. Nó làm vậy để xứng đáng với tình cảm mà mọi người dành cho nó, cũng như nó dành cho mọi người.
      Nhưng như vậy cũng đồng nghĩa với việc cuộc sống của nó trên sa mạc hoang vu này sẽ càng trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Nhưng nó chấp nhận tất cả ...
Cactus_34-1.jpg picture by thienthannho_2008
      Có đôi lúc, ngắm những vì sao đêm sau một ngày mệt mỏi, tôi tự hỏi : "Tại sao mình phải cố gắng như thế ??? Tại sao mình cứ từ chối những gì nhẹ nhàng mà lại tự tạo ra những khó khăn cho mình ??? Bản chất mònh vẫn là một cô gái nhỏ bé và yếu đuối mà thôi. Liệu mình có vượt qua được không ???".
       Có đôi lúc quá áp lực và quá mỏi mệt, tôi đã muốn bỏ cuộc. Đã nhiều lúc, tôi muốn quay trở lại làm con nhóc nhỏ bé ngày nào. Mọi người xung quanh vẫn chờ tôi và sẵn sàng chăm sóc tôi như trước kia. Đôi lúc tôi nghĩ mình sẽ thất bại ...
      Nhưng rồi không hiểu sao, tôi vẫn cố đi tiếp... đi tiếp ...
normalhxr538ln-1.jpg picture by thienthannho_2008
o O o
      Có thể bây giờ bạn đang hỏi tôi : "Cây xương rồng nhỏ bé đó như thế nào rồi ???" Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ ở một nơi nào đó, nó vẫn đang miệt mài cố gắng.
      Cũng có thể sẽ có nhiều người cho rằng : "Rồi cuối cùng nó cũng thất bại thôi. Đó là kết cục tất yếu cho những ai không biết tự lượng sức mình !!!".
         Nhưng riêng tôi, tôi rất mong, mong tha thiết. Không, phải nói rằng, tôi tin:
RỒI  MỘT  NGÀY  CÂY  SẼ  NỞ  HOA!
normalhxr262hk-1.jpg picture by thienthannho_2008



Tháng 12


Tháng 12 kỳ diệu với bao điều hứa hẹn, là tháng của sự yêu thương và đoàn tụ…
Tháng 12 thật bận rộn nhưng thấy thanh thản khi tình cảm của mình, yêu thương của mình cứ vơi rồi lại đầy mà chẳng bao giờ phải lo có ngày nó sẽ cạn kiệt…
Thấy bình yên vì nhìn đâu cũng thấy yêu thương, yêu thương trong ánh mắt, trong cái nắm tay thật chặt, trong những cái ôm khe khẽ nhưng cũng vừa đủ ấm của bạn bè hay đơn giản chỉ là những người xa lạ…


Và thấy nhớ em, người con gái mà tôi yêu, bây giờ chỉ muốn được gặp em, được ôm em vào lòng và nói với em những lời yêu thương nhất, em ở xa vậy, chắc không nghĩ là có một người lại nhớ em đến thế nhỉ? Xa nhau nhưng không có lúc nào anh lại không nhớ tới em, giọng nói ấy cứ làm anh rạo rực, giọng nói ấy đánh thức trong anh những niềm xao xuyến đã chết lặng và làm cho hồn anh, trái tim anh tràn đầy hạnh phúc. Hơi thở ấy đã phả vào từng sợi tóc, bàn tay thân yêu ấy đã xoa dịu cho anh những vết thương. Anh muốn sụp xuống trước trái tim trong sáng  ấy… Ôi người yêu dấu nhất của anh … Sao nhớ em đến thế… 
Tháng 12 … Ngày trước, những ngày này, anh còn ở trường, đang nhộn nhạo, xôn xao vui vẻ .., còn bây giờ là nỗi nhớ. Nhớ nhà, nhớ em, nhớ bạn và nhớ trường…
Cơn gió với những hạt nước li ti đánh thức mùa xuân dậy và đánh thức cả những tình cảm của anh dành cho em. Giờ đây nó đang dậy lên những làn gió mát, hệt như hơi thở của em, hệt như tiếng hát và những âm thanh đạm đà, xao xuyến cất từ trong trái tim em…
Tháng 12 ... Gói ghém lại những nỗi nhớ. Bao bọc yêu thương trong yêu thương, hoàn thành công việc thật sớm để về thăm em, sẽ tặng em những đoá hoa Rum đẹp nhất, những đoá hoa mà anh bắt đầu yêu khi biết rằng em rất yêu hoa Rum ...
HieuBio

Thu đã về ôm nỗi nhớ trong tay ...

Sáng nay, bước chân khỏi giường, cảm nhận cái lạnh nhè nhẹ len lỏi vào cơ thể!. Nghe gió xào xạc từng cơn, thấy lòng bình yên khó tả, man mác một điều gì đó không thể nói ra … Vội nhìn qua của sổ, thu tới rồi...
Mùa thu, mùa của những cảm xúc thoáng qua, của sự lãng mạn, của tình yêu nhưng mang 1 chút buồn, 1 chút nhớ thương và hối tiếc ... Nếu coi một năm là một bản nhạc, thì phải chăng mùa thu là một nốt nhạc trầm? Nếu coi một năm là một đời người, thì phải chăng mùa thu là một khoảng lặng?
Nhắm mắt lại, trong không gian thật tĩnh lặng lắng nghe tiếng rơi nhẹ nhàng của chiếc lá, chợt nhận ra rằng cuộc đời và thiên nhiên có nhiều điều kì diệu! Đã bao lần sau giờ làm việc, chầm chậm một mình dạo bước trên con đường vắng, nhìn lá rơi lác đác, thấy lòng xao xuyến, muốn làm thơ, muốn hát vang, những lo toan thường nhật tan biến, kỷ niệm đẹp tràn về, thấy yêu thương khát khao vô vàn một ánh mắt từng làm rung động trái tim mình, thấy trống trải khi nhận ra mình vẫn thiếu một điều gì đó. Hình như là... một bàn tay ai để ấm áp hơn cho ngày thu về buồn se lạnh …
Chiếc lá theo làn gió từ đâu đến khẽ chạm vào bờ vai, ta nâng niu chiếc lá trong tay như giữ gìn hạnh phúc mình đang có. Đôi khi ta nhận thấy mùa thu đang lướt qua khi kỷ niệm đong đầy một vốc mưa xa, xa mãi… Mưa thu mỏng manh như điều dĩ nhiên phải đến, như niềm tin dễ vỡ mà không buốt như mưa đông để ta ngại ra đường. Thu trôi đi tự nhiên như chính lúc thu đến. Âm thầm, lặng lẽ và lầm lũi với tháng năm đến không ngờ. Chút lá nào chẳng tiếc níu kéo hồn thu mặc dù tất cả đã nhuộm màu vàng thẫm. Làn khói mỏng manh lang thang ngoài kia liệu ta có thể chạm vào…
Thu trong trẻo, thu mong manh quá . Ta gom nhặt những ký ức vội vàng, nhớ nhớ quên quên của một thời …

Một câu chuyện xúc động...

Một câu chuyện xúc động...đáng để người ta phải suy ngẫm. Suy ngẫm ngay cả khi chúng ta cho ai cái gì...




Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

- Mua hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi - Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn ăn !

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:- Bà bán rau chết rồi.- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Tay chân như bủn rủn, khóe mắt gã cay cay...!

(Sưu tầm)